Đạo Mục Thần Bút
Thế giới này không tu "linh khí" theo lối thông thường. Thứ mà giới tu sĩ ở đây hấp thụ và rèn luyện gọi là Mặc Khí - phần tinh hoa trời đất kết tụ quanh những nơi từng có văn nhân, đạo sĩ để lại bút tích, thơ phú, minh văn khắc đá. Tu sĩ ở đây không gọi là "tu tiên" mà gọi là "tu Bút", và con đường của họ gọi là Bút Đạo.
Cảnh giới không đo bằng độ dày mỏng của khí, mà đo bằng mức độ một người có thể "viết" lên thực tại.
Mài Mực (9 phẩm, từ Nghiên Sinh đến Nghiên Đỉnh) - cảm nhận và tích Mặc Khí trong Nghiên Trì (vùng ấn đường, giữa hai lông mày).
Lập Bút - Mặc Khí ngưng thành một "ngòi bút" vô hình, nền tảng tu vi chính thức hình thành.
Thành Tự - viết trọn vẹn được một
CHỮ mang Đạo ý thật sự có sức mạnh.
Thành Cú - ghép Tự thành CÂU, sinh biến hóa vượt ngoài phép cộng dồn đơn thuần.
Thành Chương - viết trọn một ĐOẠN văn, hình thành Văn Vực riêng.
Ngộ Ý - vượt khỏi câu chữ, chạm đến "ý tại ngôn ngoại".
Ấn Đạo - Đạo ý khắc thành ấn văn cá nhân, áp chế kẻ dưới chỉ bằng khí thế nét bút.
Thiên Thư - mượn quy tắc trời đất để viết, có thể đổi cục bộ vận mệnh, thời tiết, sinh tử.
Quy Nguyên - đối mặt Kiếp Mặc (mực đen từ trời giáng xuống); vượt qua thành Bút Tiên, thất bại thì bị xóa khỏi sử sách.
Đánh giá (1)
Đăng nhập bằng Google để viết đánh giá.