Ba đêm sau, khi cả thôn Đạo Mục đã chìm sâu vào giấc ngủ tĩnh mịch, gã tán tu lạ mặt lặng lẽ đột nhập vào căn nhà tranh của gia đình Trần Vũ, mang theo ý đồ bắt cóc thiếu niên này đi nơi khác để tra hỏi cặn kẽ về nguồn gốc thứ Mặc Khí dị thường mà hắn đã dò được từ mấy hôm trước.
May thay, Trần Vũ đã sớm đề phòng trước từ khi phát hiện ra sự bất thường của gã tán tu, đêm nào cũng chỉ giả vờ nằm ngủ nhưng thực chất trong lòng luôn vận sẵn Mặc Khí, tinh thần cảnh giác cao độ chờ đợi biến cố có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Khi gã tán tu vừa nhẹ nhàng đẩy cửa xông vào phòng, Trần Vũ lập tức tung tấm chăn đang đắp lên người về phía trước để che khuất tầm nhìn của đối phương trong chốc lát, đồng thời dồn toàn bộ Mặc Khí tích lũy được ra cánh tay phải, vung thẳng một chưởng đầy uy lực về phía bóng đen đang lao tới.
Đối phương tuy tu vi đã đạt đến cảnh giới Thành Cú, cao hơn Trần Vũ không biết bao nhiêu bậc, nhưng hoàn toàn không ngờ tới việc đối thủ trẻ tuổi trước mặt mình lại có phản ứng nhanh nhạy đến kinh người, hơn nữa còn mang theo một luồng Mặc Khí kỳ dị chưa từng gặp qua bao giờ trong đời tu luyện của hắn. Hai luồng chưởng lực va chạm dữ dội giữa không trung, phát ra tiếng nổ trầm đục, gã tán tu bị đẩy lùi ra sau đến mấy bước liền, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ xen lẫn chút sợ hãi khó che giấu.
"Thứ khí tức này... chẳng lẽ lại là...!" Gã ta trợn tròn hai mắt, giọng nói run rẩy đầy vẻ kinh hãi, nhưng còn chưa kịp thốt ra trọn vẹn câu nói dở dang ấy thì tiếng hô hoán ầm ĩ của dân làng đã vang lên rộ lên từ phía bên ngoài - hóa ra người cha của Trần Vũ đã phát hiện động tĩnh bất thường từ sớm, vội vàng chạy đi gõ cửa gọi hàng xóm láng giềng tới ứng cứu kịp thời.
Biết rõ không thể nào cưỡng ép hành động trót lọt trong tình thế này, gã tán tu đành hậm hực rút lui trong đêm tối, nhưng trước khi biến mất hẳn vào bóng đêm, còn không quên quay đầu lại ném về phía Trần Vũ một câu nói đầy ẩn ý sâu xa: "Được lắm, tên nhóc ranh, hôm nay coi như ngươi may mắn thoát nạn. Nhưng chuyện giữa chúng ta, còn lâu mới kết thúc được đâu."
Trần Vũ đứng lặng giữa căn phòng ngổn ngang đồ đạc đổ vỡ, thở hổn hển từng hơi nặng nhọc, mồ hôi lạnh túa ra đầy lưng áo. Trong lòng hắn lúc này hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng, mảnh Thần Bút đang an cư trong người mình, từ nay về sau, đã chính thức trở thành thứ khiến hắn không thể nào tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn bình lặng như trước được nữa.