🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Đạo Mục Thần Bút

Ch.27: Chương 27: Bảng Thông Báo

~5 phút đọc · 882 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sáng hôm đó, một tấm bảng gỗ mới được dựng lên trước sân viện tạp dịch, mực còn chưa khô hẳn. Đệ tử tụ tập đông hơn thường lệ, chen nhau xem.

Trần Vũ chen được tới gần, đọc lướt qua.

"Quý khảo lần thứ nhất, năm nay dành cho toàn bộ đệ tử ngoại môn nhập môn trong đợt tuyển chọn vừa qua. Nội dung: viết một chữ tự chọn trước ba vị khảo quan, đánh giá dựa trên độ ổn định và Đạo ý. Không thi đấu tay đôi năm nay. Thời gian: còn bốn mươi hai ngày."

Bên dưới là một đoạn nhỏ hơn, viết bằng nét chữ khác, có vẻ được thêm vào sau:

"Ba mươi người xếp hạng đầu được xét cấp một lượt đan dược bổ trợ cơ bản và một buổi chỉ điểm riêng từ đệ tử nội môn. Hạng còn lại giữ nguyên chế độ thường."

"Chữ tự chọn." Vương Đạc lẩm bẩm bên cạnh. "Vậy là không cần lo đề bài lạ như hôm sát hạch nữa."

"Nhưng vậy nghĩa là ai cũng chọn được chữ mạnh nhất của mình." Diệp Ninh, đứng cách đó không xa, xen vào, giọng có phần trầm ngâm. "Không còn chuyện may rủi vì đề bài hợp hay không hợp với mình nữa. Ai giỏi thật sẽ lộ rõ hơn."

Trần Vũ nghe vậy, nghĩ tới chữ "Nhẫn" mình đã luyện hơn một tháng qua. Ít nhất, hắn đã có một chữ tương đối ổn định để dùng, không phải như hôm sát hạch, phải ứng biến ngay tại chỗ.


Bốn mươi hai ngày. Không phải quá dài, cũng không phải quá ngắn.

Tối hôm đó, trong phòng, bốn người bàn nhau về cách chuẩn bị.

"Ta định luyện thêm cho chữ hiện tại ổn hơn nữa, không đổi chữ khác." Vương Đạc nói, có vẻ đã quyết định từ trước. "Ngươi thì sao, Trần Vũ?"

"Ta cũng vậy. Nhưng..." Hắn ngập ngừng, nhớ lại lời Kỷ Thanh về việc chữ có thể yếu đi nếu chỉ dựa vào một ký ức. "Ta muốn thử tìm thêm một nguồn Đạo ý khác cho cùng chữ đó, để xem có ổn định hơn không."

"Nghe phức tạp." Vương Đạc nhăn mặt. "Sao không cứ giữ nguyên cái đang có, luyện cho thuần thục hơn?"

"Vì Kỷ Thanh nói chữ dựa vào một ký ức có thể yếu đi." Trần Vũ giải thích lại những gì đã nghe hôm trước. "Ta muốn thử trước khi thi, không phải đợi tới lúc thi mới phát hiện có vấn đề."

Tần Kỳ Sơn, đang ngồi lau bút như thường lệ, gật đầu. "Cẩn thận vậy không thừa. Nhưng cũng đừng thử nghiệm quá nhiều thứ mới trong giai đoạn gần thi, dễ rối."

"Ta biết." Trần Vũ đáp. Hắn định thử trong những ngày đầu, còn khoảng ba, bốn tuần cuối sẽ tập trung ổn định lại, không thay đổi thêm.

Hạ Vũ, im lặng từ đầu, cuối cùng lên tiếng, giọng nhỏ. "Ta vẫn chưa có chữ nào ổn cả. Mỗi lần luyện đều khác nhau, không biết chọn cái nào."

Không ai trả lời ngay. Trần Vũ nhìn Hạ Vũ, nhớ lại câu nói của Tần Kỳ Sơn hôm trước - nếu cứ xếp hạng bét mãi, sẽ phải rời tông môn sớm hơn ba năm.

"Thử tất cả những chữ ngươi từng viết, xem cái nào ấm lâu nhất." Trần Vũ nói, không chắc lời khuyên này có giá trị gì không, chỉ là điều duy nhất hắn nghĩ ra được lúc đó. "Rồi tập trung vào một cái, đừng phân tán."

"Ừ." Hạ Vũ gật đầu, không có vẻ tự tin hơn là bao, nhưng cũng không phản đối.


Những ngày sau đó, Trần Vũ bắt đầu thử nghiệm với chữ "Nhẫn", tìm thêm những ký ức khác ngoài hình ảnh thiếu niên bị tát và lời nói của Tô Nhị. Có đêm hắn nghĩ tới cảnh cha mẹ tiễn mình rời thôn, có đêm nghĩ tới ba năm liên tiếp bị Thanh Vân Tông từ chối.

Mỗi ký ức cho một cảm giác khác nhau khi chữ ấm lên - không hẳn cái nào mạnh hơn cái nào rõ rệt, chỉ là khác biệt tinh tế mà chính hắn cũng khó diễn tả thành lời.

Một tối, hắn thử kết hợp hai ký ức cùng lúc - vừa nghĩ tới thiếu niên bị tát, vừa nghĩ tới cảnh mình rời thôn Đạo Mục. Kết quả không như hắn mong đợi: chữ không ấm hơn, mà ngược lại, có phần lộn xộn, như hai luồng cảm xúc đang giằng co nhau thay vì hòa vào một dòng.

Hắn dừng lại, không thử kết hợp nữa sau đêm đó, quay về cách cũ - mỗi lần chỉ tập trung vào một ký ức, nhưng luân phiên thay đổi giữa các buổi luyện, để không phụ thuộc hoàn toàn vào một nguồn duy nhất.

Không biết cách này có đúng hay không. Nhưng ít nhất, tới cuối tuần đầu tiên, hắn cảm thấy chữ "Nhẫn" của mình bắt đầu ổn định hơn một chút, dù vẫn còn xa mới sánh được với nét bút đều đặn của Vương Đạc.

Bốn mươi hai ngày, giờ chỉ còn ba mươi lăm.

💬 Bình luận (0)