Lạc Ma
Một cô gái mất mẹ, tan nát và cô độc, tìm tới một thiền đường trên đồi với hy vọng được chữa lành. Ở đó, dưới bàn tay một bậc "cao tăng" từ ái, cô được cho một chỗ ngồi xuống, một người lắng nghe, một câu trả lời cho nỗi đau lớn nhất đời mình. Cô không biết rằng chính sự dịu dàng ấy là mẻ lưới đầu tiên, và rằng thứ sương mù đang bủa quanh mình sẽ dày tới mức cô đánh mất cả khả năng phân biệt đâu là tiếng nói của chính mình.
Lạc Ma là câu chuyện về thao túng tinh thần dưới lớp áo tôn giáo, được kể qua hai tấm gương úp vào nhau. Một bên là hành trình của người bị hại, từ khoảnh khắc sa vào sương cho tới ngày tự tay lật đổ nhà tù dựng ngay trong đầu mình và tìm đường về với ánh sáng. Bên kia là lời tự thú của chính kẻ đã gieo sương, một con người từng là nạn nhân trước khi trở thành thủ phạm, đi ngược vào bóng tối của đời mình để trả lời câu hỏi rợn người: một người bị đẩy xuống bùn đã chọn đứng dậy và đẩy kẻ khác xuống như thế nào?
Không có quỷ dữ nào từ bên ngoài trong câu chuyện này. Chỉ có những vết thương không được chữa, những lựa chọn nhỏ quay lưng với sự thật, và một cái la bàn run rẩy trong lồng ngực mỗi con người, thứ luôn chỉ về phía mặt trời, dù có bị bẻ cong bao nhiêu lần.
Một truyện về tổn thương và chữa lành, về ranh giới mong manh giữa nạn nhân và kẻ gây hại, và về lòng can đảm để gọi đúng tên sương mù là sương mù, chứ không phải ánh sáng.
Đánh giá (10)
Đăng nhập bằng Google để viết đánh giá.