🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Lưu Lạc Thiên Nhai

Ch.2: Sương mù Tam Sinh

~6 phút đọc · 1096 từ · ⚠️ Báo cáo

Chương 2: Sương mù Tam Sinh

Tiếng xiềng xích rắc, ken két vẫn không ngừng lặp lại, đều đặn như nhịp đập của một trái tim đã chết. Màn sương mù nơi Tầng Trung không trắng xóa, mà mang một màu xám đục, đặc quánh như nước bùn, vương vất mùi của những cuộc chia ly đã từ lâu bị lãng quên.
Một người đàn ông gầy gò đang lầm lũi bước đi, tấm bia đá đỏ sẫm trên lưng hắn như một khối tử thi vừa được vớt lên từ dưới đáy vực sâu. Hắn không có đích đến, cũng chẳng có khái niệm về thời gian. Với hắn, thế giới này chỉ là một chuỗi những bóng ma lướt qua bên lề đường.
Đột nhiên, tiếng xích sắt nghiến mạnh xuống mặt đường đá tảng, dừng khựng lại.
Phía trước hắn, màn sương mù bị xé toạc bởi một luồng áp lực vô hình. Một kẻ chặn đường xuất hiện. Hắn ta mặc áo bào màu tro xám, gương mặt bị che khuất bởi chiếc mũ trùm đầu, nhưng luồng hơi thở toát ra lại nóng hầm hập, đầy mùi vị của sự mục rữa. Đó là một kẻ "Thu hoạch nhân sinh" - thứ tạp chủng thuộc Tầng Trung, chuyên săn lùng những kẻ có thần hồn khiếm khuyết để tách chiết lấy Dương thọ đan.
"Một tấm bia đỏ..." - Gã lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng gỗ mục va vào nhau. Gã không nhìn khuôn mặt người đàn ông, mà dán chặt ánh mắt vào tấm bia đỏ sẫm trên lưng hắn. "Đã bao lâu rồi, ta mới lại thấy được thứ đồ chơi cũ kỹ này. Nó nặng đến thế sao, hay là do chính cái linh hồn rách nát của ngươi đang kéo cả tấm bia đó xuống bùn?"
Người đàn ông không đáp, đôi mắt trống rỗng vẫn cúi gằm xuống mặt đất. Nhưng sợi xích trên tay hắn bắt đầu run lên nhè nhẹ, như thể bản thân nó cũng đang khát máu.
"Ngươi biết không," gã kẻ lạ mặt tiến lại gần, bàn tay gầy guộc đầy vết đồi mồi đưa lên, không gian xung quanh gã bắt đầu vặn vẹo. "Tấm bia này không phải để vác. Nó là để... nghiền nát."
Vút! Gã lao tới như một cơn gió độc. Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay gã chạm vào sợi xích, một âm thanh chói tai vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng gào thét của hàng ngàn linh hồn u uất.
Người đàn ông không quay đầu. Hắn chỉ khẽ nhấc vai.
Bốp! Một sợi xích sắt quấn quanh thân bia bất ngờ vung ra, nhanh như chớp, quất thẳng vào không trung. Tiếng nổ trầm đục vang lên. Gã kẻ lạ mặt bị hất văng ra sau, ngực lún sâu xuống một khoảng, máu đen trào ra từ khóe miệng. Gã trợn trừng mắt, kinh hãi nhìn người đàn ông: "Ngươi... ngươi không có tu vi... tại sao lại..."
Người đàn ông ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn vẫn trống rỗng, nhưng trong cái "rỗng" đó, ánh lên một tia sáng đỏ ngầu, lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn không nói gì, chỉ kéo nhẹ sợi xích trong tay. Khối bia đỏ sau lưng rung động dữ dội, những ký tự cổ quái trên bề mặt đá bắt đầu đỏ rực lên như đang được nung trong lò lửa.
"Ta không vác nó," hắn cất tiếng, giọng khản đặc như tiếng sỏi đá cọ xát: "Nó đang vác ta đi tìm những mảnh vỡ mà ta đã mất."
Choang!
Cảm giác cuối cùng còn sót lại là ánh đèn pha chói lòa, tiếng phanh xe rít lên xé lòng và cơn đau ập đến nghiền nát linh hồn.
Nhưng rồi, mọi thứ im bặt.
Không phải là cái chết, mà là một sự chuyển dời kinh khủng. Ý thức của hắn vừa phục hồi đã bị đè nặng bởi một áp lực khủng khiếp lên đôi vai.
Rắc... Ken két...
Hắn choàng mở mắt. Thứ đập vào tầm nhìn không phải là phố thị lên đèn, mà là một vùng trời xám chì, hoang vu và chết chóc. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, gầy guộc, đầy vết chai sạn, đen đúa vì bụi bẩn và máu khô. Cả cơ thể gào thét vì đau đớn, mỗi thớ thịt như đang bị cưỡng ép phải gánh vác một thứ gì đó vô cùng tàn bạo.
Hắn loạng choạng, suýt ngã quỵ. Phía sau lưng, một khối áp lực khổng lồ kéo hắn đổ ập về phía trước.
"Cái... cái gì thế này?"
Giọng hắn phát ra khô khốc, lạ lẫm, không phải tiếng nói của chính hắn. Hắn hoảng loạn nhìn quanh. Những sợi xích sắt dày, đen kịt đang ghì chặt lấy vai, quấn lấy ngực, xiết vào tận xương tủy. Dưới chân, tấm bia đá đỏ sẫm to lớn lầm lũi di chuyển cùng những bước chân run rẩy.
Hắn không biết mình là ai, không biết mình đang ở đâu. Cảm giác "xuyên không" này không phải một giấc mơ, mà là một bản án. Hắn là một kẻ lạ mặt, một linh hồn vừa bị tống vào cái xác xác xơ này, trong một thế giới mà ngay cả cái tên cũng trở nên xa xỉ.
"Mình là ai? Đây là đâu?"
Hắn nhìn xuống những sợi xích đang kéo lê trên mặt đất, nhìn những ký tự cổ quái đỏ rực trên khối đá mà hắn không thể nào đọc hiểu. Một sự sợ hãi tột cùng xâm chiếm tâm trí. Hắn không biết điều khiển cái xác này, không hiểu tại sao mình phải vác cái thứ đáng nguyền rủa đó.
Mọi ký ức mơ hồ về một cuộc đời khác giờ chỉ còn là những mảnh vỡ mờ nhạt, bị lấn át hoàn toàn bởi sự thô ráp, tàn khốc của thế giới này.
Hắn cắn chặt môi, cố giữ thăng bằng. Hắn tự nhủ bằng cái tên duy nhất còn sót lại trong tâm trí, như chiếc phao cứu sinh cuối cùng giữa biển ký ức xa lạ:
"Tên mình là... Đấu."
Đấu hít một hơi thật sâu. Hơi lạnh thấm vào da thịt, mang theo mùi của sự chết chóc. Hắn phải sống. Dù cái xác này là của ai, dù tấm bia này là bản án của tội lỗi gì, hắn cũng phải tìm cách tồn tại trong cái thế giới tàn khốc này.

💬 Bình luận