🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.12: TĨNH LẶNG

~9 phút đọc · 1604 từ · ⚠️ Báo cáo

Kít... uỳnh.
Cánh cửa sắt nặng nề khép lại, vang lên một tiếng khô khốc rồi khít chặt vào khung thép. Thốt nhiên, cả thế giới bên ngoài bị chặt đứt.
Tiếng mưa rừng bạt mạng bên ngoài, tiếng súng nổ liên thanh dồn dập và cả tiếng bộc phá gầm rú từ trận địa nghi binh đột ngột bị dập tắt, chỉ còn vọng lại những tiếng ầm ù đục ngầu, rung bần bật qua những tấm tôn rỉ sét trên mái trần cao vút. Không gian bên trong kho rộng lớn và tối tăm như một chiếc quan tài khổng lồ đặt sâu dưới lòng đất.
Tách. Tách. Tách.
Tiếng nước dột từ mái tôn cao rớt xuống những tấm thép lạnh ngắt vang lên đều đặn, cô độc, gõ nhịp thẳng vào màng nhĩ đang căng ra như dây đàn của bốn người lính.
Vũ bật đèn pin bọc vải đỏ với anh sáng heo hoắt . Trong bóng tối đặc quánh, khứu giác của họ hoạt động hết công suất. Đáng lẽ ra, một kho sửa chữa khí tài nặng phải tràn ngập mùi dầu mỡ máy móc, mùi hăng nồng của sơn chống rỉ và mùi xăng nến dã chiến. Nhưng không.
Một thứ mùi hương quái dị, lợm giọng xộc thẳng vào phế quản của họ. Đó là sự pha trộn kinh tởm giữa mùi formaldehyde ướp xác nồng nặc, mùi thịt rữa nát bị đốt cháy bằng hóa chất cực mạnh, và một thứ mùi ngọt lịm tà mị giống như hoa loa kèn thối rữa lâu ngày.
Lâm khẽ nấc lên một tiếng nhỏ trong cổ họng. Anh phải dùng tay bịt chặt miệng để ngăn một cơn nôn mửa chực trào. Thứ mùi ngọt lịm ấy bám chặt vào vòm họng họ, để lại vị đắng ngắt và tanh như vị của máu tươi rỉ sét. Đầu óc anh bắt đầu ong lên, những ảo ảnh mơ hồ chực chờ hiện ra nơi khóe mắt.
Sơn đặt tay lên vai Lâm, bóp mạnh một cái để kéo đồng đội về thực tại. Anh giơ tay ra hiệu cho toàn đội đứng ép sát vào bức vách ngay cạnh cửa ra vào.
Ngay bên cạnh họ là một chiếc tủ sắt đựng khí giới cá nhân của lính gác , cánh cửa tủ bằng lưới thép bị giật mở toang hoác. Vũ rọi luồng sáng đỏ cực tối từ chiếc đèn pin trùm vải lên các ngăn tủ. Giữa những bao xe đạn dính bùn và những vỏ chai dầu lau súng vứt lăn lóc, có vài chiếc mặt nạ phòng độc M17 của quân đội nằm chỏng chơ, lớp cao su màu xám tro vẫn còn vương những hạt nước dột từ trần nhà.
Không một lời nói. Chỉ bằng những cái gật đầu câm lặng, bốn người lính nhanh chóng cầm lấy chúng. Họ chụp chiếc khung cao su lạnh ngắt lên mặt, kéo chặt các sợi dây đai phía sau gáy.
Hù... Hà... Hù... Hà...
Không gian im lặng lập tức bị lấp đầy bởi tiếng thở dốc, nặng nề và đục ngầu vang lên qua màng lọc bằng than hoạt tính của mặt nạ. Tầm nhìn của họ giờ đây bị bó hẹp lại sau hai lớp kính tròn lồi, mờ sương theo từng nhịp thở của chính mình. Nhưng ít nhất, thứ mùi kinh tởm kia đã bị chặn đứng phía sau lớp màng lọc.
Vũ rọi luồng sáng đỏ xuống sàn nhà.
Dưới chân họ không phải là nền xi măng dính đầy dầu máy thông thường. Lớp sàn bê tông bị phủ bởi một thứ dịch nhầy màu đen kịt, sền sệt và láng bóng như hắc ín. Nhưng điều kinh hoàng là, khi ánh sáng đỏ của đèn pin lướt qua, lớp dịch nhầy đó khẽ co rút lại, run rẩy dập dềnh như thể nó có tế bào sống và đang... thở. Những sợi tơ đen mỏng manh như sợi tóc bò bám dọc theo chân tường, bám vào những chiếc lốp xe bọc thép đổ nát, vươn dài ra như những xúc tu vô hình trong bóng tối.
Cả bốn người lính bất giác lùi lại một bước. Sự im lặng bao trùm lấy họ, một sự im lặng chết chóc, ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập liên hồi sau lồng ngực. Tường nhà kho gồ ghề, sần sùi không phải vì rỉ sét, mà dường như đang bị bao phủ bởi một lớp màng xám ngoét, dính dớp.
Lâm khẽ chuyển động nòng súng AK báng gấp, viết một ký hiệu vô hình vào lòng bàn tay của Hải: Cẩn thận chân.
Hải gật đầu trong câm lặng. Họ bắt đầu di chuyển, chậm rãi và chuẩn xác như những bóng ma lướt đi trên nền dịch nhầy đen kịt.
Càng đi sâu vào phân khu sửa chữa nặng của nhà kho, không gian càng mở rộng ra một cách rợn người. Dưới ánh sáng đỏ chập chờn của chiếc đèn pin bọc vải phản chiếu qua hai mắt kính tròn của chiếc mặt nạ M17, những bệ nâng thủy lực khổng lồ dùng để sửa xe tăng hiện ra như những bộ xương sắt của những con quái thú thời tiền sử. Bóng của chúng đổ dài trên vách tường tôn rỉ sét, nhảy múa méo mó theo từng bước đi rón réng của bốn người lính.
Ở khu vực trung tâm kho, nơi đáng lẽ phải là bệ bảo dưỡng của các xe bọc thép M113 hay pháo tự hành, lại được cải tạo thành một dãy giường dã chiến bằng sắt xếp san sát nhau.
Có tất cả sáu chiếc giường. Và trên đó là những cái xác.
Sơn giơ tay ra hiệu dừng lại. Cả đội lập tức tản ra, ẩn nấp sau các hòm gỗ quân dụng và những chiếc lốp xe bọc thép cỡ lớn. Súng của họ đều hướng về phía dãy giường sắt.
Đó là những xác chết chưa kịp chuyển đi. Có cả xác của lính Mỹ trong bộ quân phục màu xanh cỏ úa rách nát, và xác của những chiến sĩ ta bị bắt làm tù binh, trên ngực áo vẫn còn vệt máu khô cứng của những trận đánh trước.
Nhưng họ không nằm yên như những người đã chết bình thường.
Dưới lớp ánh sáng đỏ , cơ thể của những cái xác này đã bị biến đổi một cách tàn bạo bởi thứ sinh hóa dị giáo. Da thịt họ xám xịt như tro tàn, căng mọng lên một cách bất thường như thể chứa đầy nước phía trong. Chạy dọc khắp cơ thể họ, nổi rộp lên dưới lớp da mỏng là những đường gân màu đen thẫm, gồ ghề, dập dềnh thứ dịch nhầy đen kịt đang chuyển động tuần hoàn một cách chậm chạp.
Chúng nằm đó, im lặng đến đáng sợ. Không có tiếng gầm rú, không có bất kỳ sự chuyển động mạnh bạo nào. Nhưng chính sự tĩnh lặng tuyệt đối của những cái xác này mới là thứ gặm nhấm tinh thần của tổ đặc công tàn nhẫn nhất. Họ không biết khi nào những "vật chứa" này sẽ đột ngột mở mắt, khi nào những bàn tay xám ngoét kia sẽ vươn ra từ bóng tối.
Sơn dán chặt mắt vào một cái xác lính Mỹ nằm gần nhất qua lớp kính mặt nạ dầy cộp. Gương mặt của tên lính Mỹ bị biến dạng hoàn toàn, môi co giật để lộ hàm răng trắng ở bên trong. Hai hốc mắt gã nhắm nghiền, nhưng từ khóe mắt, từng giọt dịch đen đặc quánh vẫn rỉ ra, chảy dài xuống tai rồi nhỏ xuống sàn xi măng tạo thành những tiếng tách... tách... hòa cùng tiếng nước dột từ mái nhà kho.
Sơn khẽ nấc lên một hơi thở run rẩy, làm mờ mịt cả mắt kính mặt nạ. Anh nhận ra một điều kinh hoàng: ngực của cái xác kia vẫn đang phập phồng.
Rất nhẹ. Rất chậm.
Nhưng nó thực sự đang thở. Nó không thở bằng phổi, mà dường như cả lồng ngực gã đang co bóp để luân chuyển thứ dịch đen chạy khắp cơ thể thông qua những ống nhựa dẻo cắm sâu trực tiếp vào tủy sống ở phía sau gáy.
Lâm đưa mắt nhìn Vũ, một cái nhìn đầy dò hỏi và căng thẳng tột độ. Bàn tay anh siết chặt lấy chuôi dao găm gài bên hông. Vũ khẽ lắc đầu, ra hiệu không được manh động. Sứ mệnh của họ đêm nay là phá hủy cứ điểm này, chứ không phải là chiến đấu với những thứ quái dị chưa rõ nguồn gốc này.
Bốn người lính lại tiếp tục di chuyển, từng bước một, lách qua những khoảng hẹp giữa các bệ sắt và những cái xác nằm bất động. Mỗi bước chân của họ đều phải cực kỳ cẩn thận để không dẫm vào những sợi tơ đen đang bò lổm ngổm dưới nền nhà.
Sự im lặng của nhà kho dường như ngày càng dày đặc hơn, đè nặng lên đôi vai trĩu nặng của họ. Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài giờ đây nghe xa xăm như thể thuộc về một thế giới khác, thế giới của những người sống. Còn ở đây, dưới mái tôn rỉ sét này, chỉ có bóng tối, dịch nhầy đen và những cái xác không hồn đang âm thầm chờ đợi thời khắc thức tỉnh...

💬 Bình luận