Sau khi rời khỏi tòa án, cậu được nhân viên hướng dẫn thẳng đến khu vực thực hiện nghĩa vụ lao động công ích, nằm ở vùng ngoại ô phía tây huyện.
Đó là một khu vực rộng lớn bao gồm các công trình sửa chữa đường giao thông cũ, bãi phân loại vật liệu tái chế và các khu vệ sinh công cộng hẻo lánh, ít người qua lại.
Không có hàng rào sắt khóa chặt hay hệ thống camera giám sát như trong trại tạm giam, nhưng quy tắc được đặt ra rõ ràng: đến đúng giờ, hoàn thành đủ công việc được giao, tuyệt đối không gây rối trật tự.
Công việc hàng ngày đều là những việc đơn điệu, lặp đi lặp lại: xúc đất san lấp chỗ trũng, xếp gạch đá, vận chuyển vật liệu hoặc quét dọn các tuyến đường phụ. Đối với hầu hết những người phải thực hiện nghĩa vụ này, đây chỉ là hình thức phạt nhẹ, nên họ thường không than than phiền, làm việc qua loa hoặc lười biếng mỗi khi không có người quản lý đứng ngay cạnh.
Nhưng cậu thì hoàn toàn khác.
Cậu làm việc đều đặn, tốc độ ổn định, không vội vàng cũng không chậm chạp ở mọi khu làm việc.
Gương mặt luôn giữ vẻ bình lặng, không bao giờ mở lời phàn nàn dù chỉ một câu, ngay cả khi cơ thể vẫn còn hơi nhức mỏi sau sự cố hôm trước.
Mỗi lần Lyra ghé qua kiểm tra hoặc hỏi thăm tình hình, cô đều thấy hình ảnh đó. Dần dần, suy nghĩ ban đầu của cô càng được củng cố vững chắc.
- Quả nhiên cậu ta chỉ muốn làm cho xong giai đoạn này, giữ vững sự bình tĩnh để không gây thêm vấn đề. Đúng là người biết kìm chế cảm xúc, không để cơn giận lấn át lý trí ngay lập tức.’
Trong mắt cô, sự im lặng và tuân thủ của Kai chính là dấu hiệu cậu đang dần thay đổi, thay vì lao đầu vào nguy hiểm một cách mù quáng.
Tuy nhiên, trong lúc tay đang bận rộn với công việc, mắt và tai của cậu lại không hề nghỉ ngơi!
Cậu quan sát kỹ lưỡng lộ trình di chuyển của các xe vận chuyển, ghi nhớ mọi con đường, giờ giấc ra vào các kho bãi, lắng nghe những câu chuyện phiếm giữa nhân viên quản lý, những lời trao đổi vội vàng của người qua lại. Từng chi tiết nhỏ như một tên địa danh, một con đường mòn ít người biết, một cách liên lạc kín đáo, đều được cậu lặng lẽ lưu giữ trong đầu.
Đây chính là cách cậu bắt đầu vẽ ra từng nét trên bản đồ về các đường dây, các điểm nối trong mạng lưới buôn bán nội tạng mà tổ chức Umbrella đã xây dựng trong nhiều năm.
Thỉnh thoảng, vào giờ nghỉ trưa hoặc chiều, Lyra lại đến thăm, mang theo một ít đồ ăn hoặc nước uống, rồi ngồi xuống cạnh Kai với giọng khuyên nhủ.
- Chỉ cần kiên nhẫn qua một tháng này thôi. Khi mọi người thấy em đáng tin cậy, không còn gây rối, con đường phía trước sẽ rộng mở hơn nhiều. Đừng vội làm điều gì quá đáng, hãy chờ đủ vị thế và quyền lực rồi mới có thể thực hiện những điều mình mong muốn.
Kai luôn lắng nghe một cách chăm chú, sau đó chỉ gật đầu nhẹ, trả lời ngắn gọn, không thêm thắt bất kỳ cảm xúc nào.
- Tôi hiểu.
Bề ngoài, dường như Kai hoàn toàn đồng ý với lời khuyên, đang đi đúng hướng mà Lyra đã định ra. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, suy nghĩ của cậu lại hoàn toàn trái ngược.
Cậu biết rõ bản chất của hệ thống Umbrella.
‘Nếu tiếp tục chờ đợi để leo lên vị trí cao hơn, nếu tìm cách lập đồng minh và hòa vào quy trình của tổ chức, thì cuối cùng bản thân cũng chỉ trở thành một mắt xích khác trong cái guồng máy đó. Mọi quyền lực, mọi vị thế đều được xây dựng trên nền tảng của những hành vi trái pháp luật, trái lương tâm, và điều đó đồng nghĩa với việc chính mình sẽ tiếp tục gánh lấy phần nhân quả của chính những điều sai trái đó.’
‘Chờ đợi không phải là con đường thoát ra, mà chỉ là cách tự chui sâu hơn vào cái bẫy.’
Cậu luôn tự nhủ.
‘Muốn thoát khỏi nó một cách triệt để, không phải là đứng trên cao để điều khiển hay thay đổi từ bên trong, mà là tự tay phá vỡ toàn bộ cấu trúc từ gốc rễ, ngay khi mình còn chưa bị ràng buộc quá sâu vào các quy tắc bẩn thỉu đó.’
Trong quá trình di chuyển giữa các khu vực làm việc, cậu tình cờ gặp được nhiều người đã từng làm việc ở nhiều địa điểm khác nhau trong phạm vi các tỉnh, huyện và các vùng lân cận. Ban đầu, cậu chỉ hỏi những câu chuyện thông thường, về công việc, về cuộc sống hàng ngày, để tạo sự thân thiện, không gây nghi ngờ. Dần dần, khi đã quen mặt và thấy cậu là người ít nói, kín đáo, những người này bắt đầu thoải mái hơn, thỉnh thoảng buông ra những lời đồn đại mà không nghĩ rằng có ai thực sự để ý.
Cậu lắng nghe với vẻ như chỉ nghe cho vui, gật đầu đồng tình vài câu cho có lệ, nhưng từng từ ngữ, từng chi tiết đều được cậu ghi nhớ chính xác, khi rảnh ghi vào quyển sổ về lộ tuyến đa tỉnh Umbrella. Sau đó, cậu kết hợp những thông tin này với những gì cậu đã biết từ trước, từ những quan sát ban đầu.
Cùng với đó, khi qua lại các khu vực làm việc, cậu cũng thường xuyên gặp những người trẻ Umbrella, đa phần họ đã nghe qua những tin đồn bịa đặt lan truyền. Họ thường trêu chọc thẳng mặt hoặc nói sau lưng với giọng giễu cợt:
- Đây chính là cái tên Kai đấy, nghe nói hắn ta đã có chịch với không ít chị trong trại đấy!
- Không ngờ trông im lặng thế mà lại có những mánh khóe bẩn thỉu như vậy…
…
Những lời nói đó thậm chí còn được phóng đại, thêm thắt đủ thứ chi tiết hư cấu để làm nhục danh dự.
Cậu ngoài mặt thì vẫn giữ vẻ thờ ơ, không phản ứng, không quay đầu hay nhìn lại, như thể những lời đó không liên quan gì đến mình. Nhưng trong lòng, mọi chi tiết đều được ghi chép cẩn thận: cậu nhớ rõ từng gương mặt, từng nét đặc điểm, và nếu có ai đó vô tình gọi ra tên hoặc chức vụ, thì ngay lập tức được ghi vào một cuốn sổ nhỏ bọc da riêng thứ ba, giấu kín trong lớp lót quần áo, chỉ mở ra xem lại vào ban đêm khi một mình, là quyển sổ ghi thù.
Đối với cậu, những lời trêu chọc này không phải là nỗi đau hay sự xấu hổ, mà là một dấu hiệu, một danh sách những người đã sẵn sàng dùng ngôn từ để tấn công, làm tổn thương người khác chỉ vì nghe tin đồn. Trong kế hoạch dài hạn, mỗi cái tên được ghi lại đều có một vị trí riêng.
Và một điều quan trọng dần trở nên rõ ràng: những gì Lyra xem là “thiếu vị thế, thiếu quyền lực” lại chính là điểm mạnh nhất của cậu ở giai đoạn này.
Vì chưa thuộc về bất kỳ nhóm nào rõ ràng, chưa có vị trí quan trọng trong hệ thống, cậu không bị theo dõi quá chặt chẽ, không bị gán cho một mục tiêu hay một phe phái nào. Cậu có thể di chuyển qua lại giữa các khu vực, nghe ngóng, quan sát mà không gây ra sự nghi ngờ nào. Đó chính là khoảng trống quý giá mà cậu đang cần, để bắt đầu bước đi đầu tiên trong kế hoạch của mình.