🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.18: TRUYỀN BÁ CÔNG NGHỆ

~19 phút đọc · 3716 từ · ⚠️ Báo cáo

“Sau nhiều giờ di chuyển trên không, đến giữa trưa, Phi chu điều chỉnh độ cao, hạ xuống một bãi đất trống cách thành trì không xa.

Trước mắt hiện ra một tấm màn sáng mờ nhạt bao phủ toàn bộ khu vực, chính là đại trận bảo vệ lãnh thổ nhân tộc tu tiên thuộc phàm giới, vùng thành trì nhân tộc phía nam.

Silas bước ra trước, đưa thẻ chứng nhận và tấm lệnh hành trình, đồng thời kết nối hệ thống dữ liệu để trích xuất thông tin xác thực.

Chỉ sau vài giây, màn sáng tách ra một lối đi nhỏ, cho phép cả nhóm bước vào trong.

Thành trì trông vừa có nét giản dị của đời thường, vừa phảng phất hơi thở tu hành: nhà cửa xây bằng gạch đá chắc chắn, đường đi lát gỗ mịn, thỉnh thoảng có luồng linh khí mát lạnh nhẹ thoảng qua.

Theo hướng của dẫn Lyra, chúng tôi đi thẳng đến khu vực riêng của một tông môn nhỏ, nơi không đóng cửa tu luyện mà mở ra làm nơi kinh doanh cho mọi người qua lại giao thương.

Đó chính là quán Đá Vân Hương, tên gọi thay cho “Đá Say”, nghe vừa mang vẻ thanh tao lại gợi nhớ đến hương vị đặc trưng của loại đồ uống nổi tiếng nơi đây.

Từ xa đã thấy tòa nhà ba tầng nổi bật với tông màu chủ đạo: xanh lá mát mắt, trắng sạch sẽ và nâu trầm ấm áp.

Khi đến gần, hương mùn cưa khô thoang thoảng lan tỏa, hòa cùng mùi hương thảo mộc nhẹ nhàng, tạo cảm giác vừa thân thuộc vừa lạ lẫm.

Trước quán có một bể bơi rộng trong vắt, kế bên là khu vực ngoài trời với những bồn chứa lớn giống bể chứa nước hoặc nguyên liệu, được xếp gọn gàng dọc theo hàng cây.

Khi bước vào bên trong, không gian tầng một rộng rãi nhưng không quá trống trải: sáu bộ bàn ghế gỗ đặt đều đặn, một quầy thu ngân dài, phía sau là khu bếp nấu ăn. Hai góc tường có cửa ra vào nhà vệ sinh, cạnh đó là một phòng ngủ nhỏ và một phòng dành cho người canh gác.

Chúng tôi vừa dừng chân, một giọng nói trong trẻo nhưng có chút tinh nghịch vang lên:
- Chào các vị khách mới đến!

Ngẩng đầu nhìn, trước quầy là một cô gái có ngoại hình trông không quá mười bốn, mười lăm tuổi, dáng vẻ nhỏ nhắn, gương mặt xinh xắn đáng yêu, trên đầu có đôi tai mèo đen khẽ động đậy theo từng lời nói.

‘Theo kiến thức trong sách thì có vẻ đây là yêu thú hóa nhân hình.’

Cô mặc bộ trang phục hầu gái màu trắng phối xanh lá, thắt nơ gọn gàng.

Lyra khẽ truyền âm cho cậu biết, đây chính là chủ quán, một thú nhân.

Nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn, thái độ vui vẻ hay trêu chọc người khác, thoạt trông cô ấy chỉ là một chủ quán dễ thương, hiền lành. Nhưng theo những gì cậu đã quan sát và nghe kể về các thú nhân có dạng hình người trong sách, cậu thầm suy luận:

‘Thú nhân vẫn thường giữ được bản năng gốc, nên vẻ ngoài hiền lành không có nghĩa là dễ buông tha khi bị chạm vào ranh giới. Có thể ẩn sau sự vui tính ấy là chút tính cách cứng rắn, thậm chí tàn nhẫn nhẹ nếu bị đẩy đến giới hạn. Còn điểm khác: khi đưa mắt nhìn qua quầy, mình thấy một tấm biển nhỏ ghi rõ: “Không phục vụ đồ uống có cồn cho chủ quán”, kết hợp với thông tin cơ bản về sinh lý một số chủng thú nhân, thì càng chắc chắn: cô ấy hoàn toàn không thể uống được thứ có chứa cồn, dù chỉ một chút cũng dễ gây phản ứng mạnh.’
.
Đúng lúc đó, cô chớp mắt một cái, thân hình bỗng thu nhỏ lại, thấp đi thêm khoảng mười xăng ti mét, trông càng thêm nhỏ xinh. Chưa kịp ai nói gì, cô lại biến thành một con mèo đen mượt mà, đứng trên quầy nói với giọng vẫn rõ ràng như trước.

- Các vị muốn ngồi đâu? Hoặc cần xem danh sách trước?

Elara mỉm cười, bình tĩnh đáp:

- Chúng tôi được giới thiệu đến đây, mong được gặp chủ quán để trao đổi một số việc.

Con mèo đen nhảy xuống sàn, trong chớp mắt đã trở lại hình dáng ban đầu, ngồi ngay ngắn trên ghế:

-Chính là tôi đây. Nhưng trước hết, hãy xem qua danh sách đã nhé, ngoài các loại đồ uống và món ăn như mọi quán, quán còn có món đặc sản sữa chua Vân Hương mà chưa ai chê được đâu. Vị thanh mát, ngọt dịu xen lẫn một chút mặn rất nhẹ, ăn một lần là nhớ mãi.

Trong lúc nói chuyện, Kai quan sát xung quanh.

Nhân viên trong quán gồm năm tạo thể có hình dáng riêng biệt: hai thân tròn, ba thân vuông, vốn là những hình thái đặc thù, tương tự giống các linh vật trong vùng Địa Hoang. Ngoài ra còn có một vị đầu bếp, hai nhân viên phụ tiếp đãi và hai hộ vệ, luôn túc trực sẵn sàng ứng phó mọi tình huống.

Khi ánh mắt cậu hướng về phía cầu thang, chủ quán như đọc được suy nghĩ, nói tiếp:

- Tầng hai là nơi ở của nhân viên, tầng ba là sân thượng phơi đồ và nghỉ ngơi. Còn bên dưới có hai tầng hầm: một khu ở ngay cầu thang dùng để chứa hàng hóa, dụng cụ; còn một khu bí mật hơn nằm ngay dưới nền nhà của phòng ngủ ở tầng một. Ở đó có phòng riêng của tôi, hai phòng thí nghiệm của thầy Bạch, người phụ trách bếp chính của quán.

Vừa dứt lời, một người đàn ông trung niên to lớn daden bước ra từ bếp, tay cầm một cái chảo lớn, trên đó có những viên đá đang tỏa ra luồng khí lạnh mát lạnh, khi hít vào có cảm giác lâng lâng như ảo giác. Đó chính là Thầy Bạch, là đầu bếp chính, có khả năng giữ cho cây cối luôn tươi tốt, và đặc biệt còn có thể chế biến, điều khiển đá theo những cách chỉ nghe thấy trong các câu chuyện truyền đời.

Chủ quán nháy mắt, nói thêm một cách nghiêm túc hơn:

- Ở đây có luật riêng: cấm mọi cuộc ẩu đả hay tranh chấp dùng vũ lực. Nếu ai vi phạm, quán sẽ không khoan dung chút nào. Nếu có nguy hiểm lan rộng đến mức đe dọa sự tồn tại của quán, toàn bộ nhân viên từ trên xuống dưới sẽ cùng nhau bảo vệ đến cùng.

Kai thầm ghi nhớ những thông tin này, đồng thời trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Dù trông nhỏ nhắn, hiền lành, nhưng qua cách nói và thái độ, tôi cảm nhận được phản xạ cực nhanh của cô ấy, nhạy bén không kém gì những kẻ bên trại võ tu, người được xem là có tốc độ phản ứng hàng đầu trong các ghi chép.

Còn một điểm khiến Kai càng để ý kỹ hơn.

Khi vừa bước vào quán, Kai tình cờ thấy hai chi tiết kỳ lạ liên tiếp.

Thứ nhất, cô ấy còn đang đứng sau quầy tính tiền, vậy mà trong nháy mắt đã xuất hiện ngay bên cạnh bàn chúng tôi, không một tiếng động, cũng không thấy luồng linh khí chuyển động theo kiểu di chuyển hay dịch chuyển thông thường. Đôi tai mèo trên đầu hơi dựng lên, ánh mắt sắc bén đến mức dường như có thể nhìn thấu suy nghĩ người khác.

Điều thứ hai càng khiến Kai ngạc nhiên: lúc đó một người tiếp đãi vừa mang khay đồ uống ra, bước đi bình thường, nhưng đột nhiên dừng hẳn lại, thân thể cứng đờ trong giây lát. Ngay sau đó, ánh mắt vốn hiền lành, hơi ngơ ngác bỗng thay đổi hoàn toàn, trở nên lạnh lẽo, sắc bén và có chút nghịch ngợm, đúng hệt như ánh mắt của chủ quán. Chỉ sau vài hơi thở, ánh mắt ấy lại trở về trạng thái ban đầu, người phục vụ tiếp tục công việc như chưa có gì xảy ra, dường như chính anh ta cũng không nhận ra sự thay đổi vừa qua.

Hai dấu hiệu này lập tức khớp với những mô tả Kai đã đọc trong tài liệu tại trại về một số yêu thú cấp cao sau khi hóa hình: chúng có thể tách linh hồn ra khỏi thân xác chính, tạm thời nhập vào người khác mà không gây tổn hại đến cơ thể.

Khi đó, linh hồn nguyên chủ không bị đuổi đi hoàn toàn, mà sẽ tự động chìm vào ngủ sâu, chờ đến khi linh hồn nhập xác thoát ra. Ngược lại, trong trường hợp cần thiết, thân xác của chính chủ thể cũng có thể dùng làm nơi chứa linh hồn người khác một cách an toàn.

Tất cả những gì tôi vừa quan sát được, kết hợp với kiến thức đã học, khiến tôi thầm phỏng đoán: cô ấy chắc chắn sở hữu năng lực nhập hồn đặc thù này. Dĩ nhiên đây chỉ là suy luận dựa trên hiện tượng thực tế, chưa thể khẳng định hoàn toàn.

Nhưng một điều thì rõ ràng: đây tuyệt đối không phải là một quán uống bình thường. Nó là nơi ẩn giấu nhiều điều bí ẩn, vừa có điểm thú vị lại vừa tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường. Điểm dừng chân đầu tiên của chuyến nhiệm vụ này đã hoàn toàn khác xa những gì tôi từng hình dung.

Elara mỉm cười nhẹ, không vội nói ngay về công việc, mà gật đầu tỏ vẻ tôn trọng trước quy tắc vừa nghe:

- Luật lệ rõ ràng, chúng tôi hoàn toàn đồng ý tuân thủ. Chúng tôi đến đây không mang ý định gây xung đột hay làm phiền, mà chỉ muốn trao đổi một việc có thể mang lại lợi ích cho cả quán và những người qua lại nơi này.

Chủ quán nghiêng đầu, đôi tai mèo khẽ rung nhẹ, ánh mắt vẫn giữ vẻ vừa tò mò vừa thận trọng:

- Việc gì mà phải đến tận đây tìm tôi? Nếu là mua bán thông thường, xem danh sách rồi gọi nhân viên là đủ.

Lyra lúc này lên tiếng, giọng điệu ôn hòa nhưng chắc chắn:

- Chúng tôi thuộc một tông môn mới lập, chuyên nghiên cứu và phổ biến các pháp bảo, công nghệ tu luyện an toàn, hiệu quả, đã được kiểm chứng qua nhiều vùng. Lần này đi theo nhiệm vụ, mang theo một vài loại pháp bảo đặc biệt. Có tác dụng chắn khí độc, chống bão năng lượng, che chắn các tia năng lượng bất thường, thậm chí giảm nhẹ tác động của các trận pháp, hay phát huy tối đa hiệu năng sẵn có.

Kai bổ sung thêm, giải thích rõ hơn để không gây hiểu lầm:

- Chúng tôi biết quán có quy định riêng, nên trước hết xin phép hỏi: việc giới thiệu, hướng dẫn sử dụng, thậm chí cho xem thử pháp bảo này có được phép làm tại đây không? Chúng tôi không bán ép buộc, không gây ồn ào, không làm thay đổi kết cấu hay năng lượng của quán. Chỉ cần được phép, chúng tôi sẽ thực hiện gọn gàng, không ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh bình thường. Nếu không được phép, chúng tôi sẽ dừng ngay và rời đi mà không có gì phàn nàn.

- Chủ quán chớp mắt vài lần, tay chạm nhẹ vào mặt quầy, như đang cân nhắc hoặc kiểm tra xem có luồng năng lượng bất thường nào phát ra từ nhóm người này không. Sau một lúc, cô mới nói chậm rãi:

- Quán không cấm trao đổi kiến thức, giới thiệu vật phẩm hay công nghệ, miễn là ba điều kiện được đảm bảo: không gây nguy hiểm, không làm rối loạn luồng linh khí trong khu vực, và không lừa đảo khách qua đường. Nếu pháp bảo các vị nói đúng như mô tả, không có tác dụng phụ hay năng lượng không kiểm soát được… thì tôi không cấm. Nhưng trước hết, hãy cho tôi xem qua một chút, để tôi tự đánh giá một lần.

Nói xong, cô nháy mắt một cái, giọng thêm chút tinh nghịch:

- Đừng để tôi phát hiện có gì giấu giếm nhé. Nếu không, các vị sẽ phải ở lại giúp dọn dẹp kho hàng suốt một tháng đấy.

Nghe vậy, cả nhóm đều thở phào nhẹ nhõm.

Elara lập tức lấy ra một chiếc pháp bảo nhỏ hình ô gập gọn gàng, đặt lên bàn, đồng thời giải thích chi tiết về nguyên lý hoạt động, cách sử dụng, phạm vi tác dụng và những điều cần lưu ý, tất cả đều công khai, không che giấu bất kỳ điểm nào.

Thầy Bạch lúc này cũng bước đến gần, ngắm nhìn pháp bảo Umbrella, hít nhẹ một hơi như cảm nhận luồng năng lượng bên trong, rồi gật đầu nói với chủ quán:

- Năng lượng ổn định, không có tính ăn mòn hay phá hoại. Cấu trúc pháp văn cũng khá tinh xảo, phù hợp với môi trường phàm giới.

Chủ quán nghe vậy mới gật đầu, mở lời đồng ý chính thức:

- Được rồi. Tôi cho phép các vị ở lại đây tối đa ba ngày. Các bạn có thể giới thiệu pháp bảo này ở khu vực ngoài quán hoặc bên trong nếu không làm cản trở khách. Nhưng nhớ kỹ: nếu có ai phản ứng xấu, hoặc năng lượng pháp bảo gây ảnh hưởng đến bể chứa nguyên liệu hay cây cối xung quanh… các vị phải tự chịu trách nhiệm giải quyết ngay.

Cả nhóm đồng thanh đáp lại lời hứa tuân thủ. Như vậy, bước đầu tiên đã thuận lợi mở ra, và công việc truyền bá công nghệ pháp bảo Umbrella tại thành trì này chính thức bắt đầu.

Chỉ chờ khoảng mười lăm phút sau, tiếng bước chân, tiếng nói chuyện bắt đầu vang lên từ bên ngoài. Khách lần lượt kéo đến, đủ mọi thành phần trong thành trì này.

Người có là phàm nhân buôn bán, tay xách thúng, vai gùi túi, mang theo nông sản, hàng thủ công hoặc các loại thảo dược thông thường. Người lại là tu sĩ cấp thấp, mặc trang phục đơn giản, mang theo những vật liệu luyện khí, mảnh đá linh thạch hoặc các loại linh dược sơ cấp vừa tìm được. Cũng có vài vị tu sĩ trung cấp, bước đi trầm ổn, mang theo những kiện hàng lớn được phong kín bằng pháp văn, chỉ để trao đổi với những người cùng cấp.

Quán Đá Vân Hương vốn đã nổi tiếng nhất vùng, là nơi giao thương an toàn, tin cậy nhất trong thành trì. Ai đến đây đều có mục đích riêng, hầu như ai cũng mang theo sẵn hàng hóa, vật dụng hoặc tiền bạc để trao đổi, mua bán, không ai đến chỉ để ngồi không. Không phân biệt là phàm nhân hay người tu hành, tất cả đều xem đây là nơi gặp gỡ, trao đổi thông tin và hoàn thành các giao dịch mà khó thực hiện được ở nơi khác.

Họ bước vào, vừa gọi món uống, vừa ngồi lại bàn, nhanh chóng mở các gói hàng, lật xem vật phẩm, trao đổi giá cả một cách công khai nhưng vẫn giữ sự thận trọng. Không khí trong quán trở nên nhộn nhịp nhưng vẫn trật tự, không có tiếng ồn ào hay tranh chấp quá lớn.

Chủ quán ngồi sau quầy, vừa quan sát mọi việc, vừa quay sang nói với nhóm Kai bằng giọng bình thản:

- Các vị thấy chưa? Ai đến đây đều có việc riêng, đều mang theo thứ để trao đổi. Không cần lo lắng không có người xem, chỉ cần thứ các vị mang ra thực sự hữu dụng, tự nhiên sẽ có người để ý.

Elara gật đầu đáp lại, sau đó ra hiệu cho mọi người bắt đầu chuẩn bị. Họ không vội vàng kêu gọi, mà chỉ đặt một chiếc pháp bảo Umbrella được mở ra nhẹ nhàng ở một góc bàn trống, để lộ rõ hình dáng cùng luồng linh khí mát mẻ, ổn định tỏa ra, đồng thời viết một tấm bảng nhỏ ghi rõ công dụng, cách sử dụng và nguyên tắc trao đổi công khai.

Chẳng mấy chốc, vài vị khách gần đó đã để ý đến vật lạ này, tò mò dời mắt qua, bắt đầu hỏi han:

- Xin hỏi, đây là vật phẩm gì vậy? Trông hình dáng giống cái ô, nhưng lại tỏa ra luồng khí dễ chịu quá.

Elara mỉm cười, giải thích rõ ràng, chậm rãi:

- Đây là pháp bảo ô dù, một loại công nghệ chế tác mới, được thiết kế dành cho cả phàm nhân lẫn tu sĩ đều có thể dùng được. Công dụng chính là tạo ra một lớp màng chắn linh khí vững chắc, có thể ngăn chặn khói bụi, khí độc, tia năng lượng bất thường, thậm chí chịu được những luồng gió mạnh hay sóng xung kích từ các trận pháp không ổn định. Hình dáng nhỏ gọn, chỉ bằng lòng bàn tay, mang theo rất tiện lợi, có cơ chế tạo chênh lệch áp suất nên không tốn nhiều linh lực để duy trì, kèm theo cơ chế lọc năng lượng nên không cần lo lắng bị đầu độc

Nghe xong, một người buôn thảo dược lập tức tiến lại gần, hơi cúi người quan sát kỹ:

- Ngăn được khí độc không? Nếu vậy, khi đi vào những vùng núi sâu có hơi độc, hay qua các khu rừng có linh khí hỗn tạp thì sẽ không phải lo nữa?

- Đúng vậy, miễn là không đối đầu với sức mạnh của đại tu sĩ hay trận pháp cấp cao, thì nó hoàn toàn đủ sức bảo vệ người dùng trong mọi chuyến đi thông thường.

Lời giải thích vừa dứt, ngay lập tức thêm hai, ba người khác cũng rời bàn mình lại xem. Khi thấy vật phẩm thực sự tỏa ra luồng năng lượng trông rất ổn định, lại nghe rõ công dụng phù hợp với nhu cầu thường ngày, sự tò mò nhanh chóng chuyển thành sự quan tâm thực sự.

- Một vật như vậy chắc giá không rẻ đâu nhỉ?

- Giá được ghi rõ trên bảng rồi, chúng tôi bán theo mức đồng nhất, không nâng giá, không ép buộc.

Nhưng hiện tại số lượng mang đến có hạn thôi.

Câu nói “số lượng có hạn” vừa ra, không khí xung quanh lập tức thay đổi. Ai nấy đều bắt đầu tính toán trong đầu: Nếu thứ này tốt thật, mà để người khác mua hết trước thì mình sẽ không có, sau này muốn tìm lại không biết đến bao giờ. Biết đâu khi thấy nhiều người dùng tốt, giá lại bị đẩy lên cao hơn nữa thì càng không có lời.

Tâm lý sợ bỏ lỡ, sợ bị người khác giành lấy đã phát huy tác dụng ngay. Người hỏi trước không còn chần chừ nữa, lập tức đưa ra số lượng linh thạch cùng một ít thảo dược quý mà mình mang theo, nói ngay:

- Tôi lấy một chiếc trước! Đổi bằng những thứ này đủ không?

Một tu sĩ trẻ đứng bên cạnh cũng vội nói:

- Đợi đã, tôi cũng lấy một chiếc! Đừng bán hết sớm quá!

Chỉ trong chốc lát, góc bàn nhỏ của nhóm Kai đã trở thành tâm điểm chú ý. Mọi người kéo đến đông hơn, ai cũng muốn được xem tận tay, nghe giải thích tận nơi, đồng thời trong lòng đều có chung một suy nghĩ: thứ này hữu dụng, lại số lượng ít, nếu không nhanh tay quyết định, chắc chắn sẽ phải tiếc sau này.

Silas và Milo lúc này mới cười lớn lên tiếng, giọng nói đủ rõ để mọi người xung quanh đều nghe thấy.

- Các vị đừng chỉ chen chúc bên đó thôi nhé! Pháp bảo bên này còn đủ loại khác nữa, đều hữu dụng như nhau đấy!

Lời vừa dứt, dòng người lại lập tức chuyển hướng, kéo đến hai bên bàn còn lại. Không khí trở nên càng nhộn nhịp, ai cũng nhanh tay chọn lấy, trao đổi mà không dám chần chừ thêm giây nào.

Chỉ trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ, toàn bộ số pháp bảo và vật phẩm mang theo đều được mua sạch, không còn sót lại một chiếc nào.

Nhóm Kai thở phào nhẹ nhõm, định thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời quán để quay về báo cáo kết quả chuyến đi.

Nhưng ngay lúc xoay người, ánh mắt Kai vô tình lướt qua góc phải, ngay sát bên khung cửa ra vào. Ở đó, một bóng người tu sĩ đang ngồi lặng lẽ, không chen vào đám đông, cũng không nói một lời nào, chỉ yên lặng quan sát mọi việc từ đầu đến cuối.

Kai lại nhìn xung quanh, giờ đây khách hàng cũng đã đi khỏi quán hết, chủ quán lẫn nhân viên trong tầm mắt cậu chẳng còn một ai.

Cảm giác bất an chợt trào dâng.

‘Kẻ này là ai? Tại sao nãy giờ không phát hiện ra? Liệu đã bị lộ tẩy rồi chăng?’

Ba câu hỏi then chốt xuất hiện trong suy nghĩ, nhưng sự tò mò muốn biết sự thật đã khiến cậu muốn lên tiếng.

‘Khả năng cao là bị phát hiện rồi, nhưng nếu bị bắt hay bị làm gì thì ít nhất cũng phải hỏi rõ lý do vì sao đã!’

💬 Bình luận