Rung động trong ngực Cố Trầm không lớn. Nó nhỏ bé như tiếng tim đập của một sinh linh còn chưa hình thành, nhưng nó đủ để đánh thức hắn khỏi trạng thái mơ màng vĩnh viễn của Vực Tử Cấm. Hắn nằm im, mắt mở, nhìn lên mái nhà gỗ mục nát. Hư Vô Ấn đã ngủ im suốt mườ̉i sáu năm. Và bây giờ, trong đêm không đêm, nó thức dậy.
Hắn không cử động. Hắn sợ rằng nếu hắn động đậy, rung động đó sẽ biến mất như bọt nước trên mặt hồ. Hắn nằm đó, hít thờ̉i chậm rãi, cảm nhận từng nhịp đập từ sâu trong xương ức. Nó không đau. Nó lạnh. Một thứ lạnh không phải từ nhiệt độ, mà từ sự trống rỗng, như thể có một khoảng không nhỏ đang mở ra trong lồng ngực hắn, hút lấy hơi ấm, hút lấy cảm xúc, hút lấy chính sự tồn tại của hắn.
"Chờ."
Từ đó vẫn còn đó. Không phải dưới dạng âm thanh. Mà dưới dạng một cảm giác, như khi ngườ̉i ta biết mình đang bị nhìn chằm chằm từ phía sau mà không cần quay lại. Nó là một lờ̉i hứa. Hoặc một lờ̉i nguyền. Hoặc cả hai. Trong Vực Tử Cấm, ranh giới giữa hứa hẹn và nguyền rủa mỏng đến mức không tồn tại.
Cố Trầm chậm rãi ngồi dậy. Chiếc giường gỗ kêu cót két, tiếng động duy nhất trong căn nhà. Hắn đặt tay lên ngực, ngay chỗ xương ức lõm xuống. Hư Vô Ấn nằm ở đó, không thể chạm, không thể nhìn, nhưng hắn cảm nhận được nó như cảm nhận được nhịp tim của chính mình. Nó đã rung động một lần. Và rồi im lặng trở lại. Như thể nó vừa thờ̉i dài trong giấc ngủ ngàn năm, rồi lại quay về với mộng mị.
Hắn không biết mình đã nằm đó bao lâu. Ở Vực Tử Cấm, thờ̉i gian không có dấu hiệu nhận biết. Không có mặt trờ̉i mọc. Không có mặt trờ̉i lặn. Chỉ có tấm màn xám chuyển từ màu xám nhạt sang xám đậm rồi lại nhạt đi, một chu kỳ vô nghĩa mà ngườ̉i ta gọi là "ngày" và "đêm". Hắn đoán rằng đã qua một khoảng thờ̉i gian đủ để tấm màn bên ngoài chuyển sang sắc đậm hơn hai lần. Hắn không đói. Không ai ở đây đói theo cách mà thế giới khác hiểu. Dạ dày vẫn co bóp, vẫn đòi hỏi, nhưng nó không bao giờ giết bạn. Nó chỉ là một cơn đau nhỏ, dai dẳng, như tiếng vo ve của một con muỗ̃i không bao giờ đốt.
Hắn đứng dậy. Đôi chân trần chạm vào sàn đá lạnh. Hắn không mang giày. Ở Tịch Thành, giày dép là thứ xa xỉ mà chỉ những ngườ̉i còn nhớ mình từng là ai mới đeo. Hắn đã quên mình từng là ai từ trước khi biết mình là ai.
Hắn bước ra khỏi nhà. Không có cửa. Chỉ có một tấm vải thô buộc ngang khung gỗ, đã rách, để hở một khe lớn đủ cho gió lùa vào. Hắn đẩy tấm vải sang, bước ra con hẻm hẹp.
Thành trì vẫn như cũ. Không có gì thay đổi. Không có gì bao giờ thay đổi. Một ngườ̉i đàn ông đang quét đường bằng một cái chổi làm từ cành cây khô. Ông ta quét cùng một đống rác từ mườ̉i năm trước, đẩy nó từ góc này sang góc khác, rồi lại đẩy về. Một bà lão đang ngồi trước cửa nhà, đan một tấm vải từ sợi cây. Bà đã đan tấm vải đó trong ba mươi năm. Nó vẫn chưa xong. Nó sẽ không bao giờ xong. Nhưng bà vẫn đan, vì nếu bà dừng lại, bà sẽ phải nghĩ về việc tại sao mình vẫn còn đan.
Cố Trầm đi qua họ. Họ không nhìn hắn. Họ không nhìn ai. Họ chỉ nhìn vào công việc của mình, vào vòng lặp vô tận, vào thứ gì đó mà họ có thể kiểm soát, dù kiểm soát đó cũng vô nghĩa.
Hắn đi đến chỗ Lão Thập. Ông già vẫn nằm đó. Vẫn nhìn lên tấm màn xám. Vẫn cảm nhận cơn đau từ xương sống gãy. Nhưng hôm nay, có thứ gì đó khác. Một con ruồi đang bò trên tảng đá cạnh đầu ông. Con ruồi mà Cố Trầm đã thờ̉i bay đi hôm trước. Nó đã quay lại. Hoặc đó là một con ruồi khác. Ở Vực Tử Cấm, không có cách nào để phân biệt. Mọi con ruồi đều giống nhau. Mọi con ruồi đều có thể chết.
Cố Trầm quỳ xuống. Lão Thập chậm rãi chuyển mắt nhìn hắn.
"Nó quay lại," ông nói, giọng như cát chảy qua khe đá.
"Ta thấy."
"Ngươi sẽ giết nó?"
Cố Trầm nhìn con ruồi. Nó đen, bóng, nhỏ bé. Nó bò trên tảng đá, đôi cánh trong suốt khẽ rung. Nó không biết mình đang ở đâu. Nó không biết rằng hai ngườ̉i đang nhìn nó, một ngườ̉i ghen tị vì nó có thể chết, một ngườ̉i muốn giết nó để chứng minh rằng mình có thể làm được điều gì đó.
Lần trước, Hư Vô Ấn đã trượt đi. Nó không bắt được gì. Vì trong Vực Tử Cấm, quy tắc "không chết" khiến mọi thứ đều tồn tại vĩnh viễn. Không có gì "không tồn tại" để Hư Vô Ấn cảm ứng.
Nhưng đêm qua, nó đã rung động. Nó đã nói: "Chờ."
Cố Trầm giơ tay. Hắn không tập trung vào cơ thể con ruồi. Hắn không cố gắng biến nó thành hư vô theo cách thông thường. Thay vào đó, hắn nhớ lại cảm giác đêm qua. Cảm giác trống rỗng. Cảm giác lạnh lẽo. Cảm giác như có một khoảng không đang mở ra trong lồng ngực. Hắn để cảm giác đó lan tỏa, không hướng nó ra ngoài, mà kéo nó vào bên trong, sâu hơn, vào nơi Hư Vô Ấn nằm im.
Và rồi, thay vì hỏi Hư Vô Ấn "hãy biến nó thành hư vô", hắn hỏi một câu khác. Một câu hỏi mà hắn không biết mình đang hỏi, cho đến khi câu trả lờ̉i đến.
"Nó có tồn tại không?"
Câu hỏi đó không phải dành cho con ruồi. Mà dành cho chính Hư Vô Ấn. Hắn hỏi ấn ký trong ngực mình: trong thế giới này, nơi quy tắc Bất Tử khiến mọi thứ đều tồn tại vĩnh viễn, thì sự "không tồn tại" có nghĩa là gì?
Và Hư Vô Ấn trả lờ̉i.
Không phải bằng lờ̉i. Mà bằng một luồng khí tức lạnh buốt trào ra từ lồng ngực, chảy dọc theo cánh tay, tụ lại ở lòng bàn tay. Lần này, nó không trượt đi. Lần này, nó không tan biến. Nó tụ lại, đặc lại, trở thành một sợi chỉ mỏng, trong suốt, lạnh đến mức đốt cháy da thịt. Sợi chỉ đó không hướng về phía con ruồi. Nó hướng về phía... không gian xung quanh con ruồi. Về phía nhận thức của con ruồi. Về phía sự tồn tại của con ruồi trong thế giới.
Cố Trầm không hiểu mình đang làm gì. Hắn chỉ biết rằng sợi chỉ đó đang tìm kiếm một khe hở. Một khe hở trong quy tắc. Và nó tìm thấy.
Con ruồi ngừng bò.
Nó không chết. Nó vẫn đứng đó, trên tảng đá, đôi cánh vẫn rung, đôi chân vẫn chạm vào đá lạnh. Nhưng có thứ gì đó đã thay đổi. Cố Trầm nhìn nó. Lão Thập nhìn nó. Và rồi, cả hai đồng thờ̉i nhận ra: họ không còn biết nó là gì nữa.
Không phải vì nó biến mất. Nó vẫn ở đó. Nhưng trong tâm trí họ, khái niệm "con ruồi" đã bị xóa. Họ nhìn vào một sinh vật nhỏ bé, đen, có cánh, nhưng họ không thể đặt tên cho nó. Họ không thể nhớ ra nó là gì. Họ không thể liên kết nó với bất kỳ ký ức nào về ruồi, về côn trùng, về bất cứ thứ gì. Nó tồn tại trước mắt họ, nhưng trong nhận thức, nó đã trở thành hư vô.
"Cái... gì..." Lão Thập thì thầm, giọng ông run run. Ông nhìn sinh vật nhỏ bé trên đá, mắt mở to, đầy hoảng sợ. Không phải hoảng sợ vì nó đáng sợ. Mà hoảng sợ vì ông không biết nó là gì. Và sự không biết, ở Vực Tử Cấm, là thứ đáng sợ nhất. Vì khi bạn không biết một thứ gì đó, bạn không thể đặt tên cho nỗi đau mà nó gây ra. Và nếu bạn không thể đặt tên, bạn không thể chịu đựng.
Cố Trầm rút tay lại. Sợi chỉ lạnh tan biến. Hắn nhìn con ruồi. Hắn biết nó vẫn ở đó. Hắn biết nó vẫn sống. Nhưng hắn cũng biết rằng trong tâm trí hắn, ký ức về nó đã biến mất. Không hoàn toàn. Không phải như một trang sách bị xé. Mà như một trang sách bị mờ đi, chữ viết phai nhạt, đến mức bạn nhìn vào và thấy chỉ là giấy trắng.
Hắn nhớ rằng mình vừa làm gì đó với một sinh vật. Nhưng hắn không nhớ sinh vật đó là gì.
"Ngươi... ngươi làm gì?" Lão Thập hỏi, giọng ông cao hơn, gấp gáp hơn. Ông cũng không nhớ. Nhưng ông cảm thấy sự thiếu vắng. Ông cảm thấy một lỗ hổng trong ký ức, như thể ai đó đã móc ra một miếng thịt từ trong não ông.
"Ta không biết," Cố Trầm nói thật.
Hắn đứng dậy. Chân hắn run nhẹ. Không phải vì mệt. Mà vì trong đầu hắn, có thứ gì đó vừa biến mất. Một mảnh ký ức nhỏ, không đáng kể, nhưng đủ để hắn cảm thấy trống trải. Hắn không nhớ mảnh ký ức đó là gì. Và chính việc không nhớ đã làm cho sự mất mát trở nên nặng nề hơn. Bạn không thể đau buồn cho điều bạn không nhớ. Nhưng bạn vẫn cảm thấy trống. Bạn vẫn cảm thấy thiếu. Bạn vẫn cảm thấy như một phần của mình đã chết, mà không biết phần đó là gì.
Hắn rờ̉i khỏi Lão Thập. Hắn đi về phía bức tường thành. Trên đường, hắn đi qua một đống rác. Một con chuột đang bới trong đống rác. Nó xám, bẩn, đôi mắt đen lóe lên khi nghe thấy bước chân. Nó chạy trốn, nhưng không nhanh. Ở Vực Tử Cấm, không có gì cần phải chạy nhanh. Không có kẻ săn mồi. Không có cái chết. Chỉ có sự tồn tại vô tận, và đói không chết.
Cố Trầm dừng lại. Hắn nhìn con chuột.
Lần này, hắn biết mình đang làm gì. Hắn biết rằng Hư Vô Ấn không thể giết theo cách thông thường. Nhưng nó có thể làm một việc khác. Nó có thể xóa sự tồn tại của một thứ khỏi nhận thức. Nó có thể biến một sinh vật thành "không tồn tại" trong tâm trí mọi ngườ̉i. Và nếu một thứ không tồn tại trong nhận thức, nó có còn tồn tại không?
Đó là câu hỏi mà triết gia ở thế giới bên ngoài đã tranh luận hàng thế kỷ. Nhưng ở đây, trong Vực Tử Cấm, câu hỏi đó không phải triết lý. Nó là vũ khí.
Hắn giơ tay. Hắn tập trung. Hắn hỏi lại câu hỏi: "Nó có tồn tại không?"
Sợi chỉ lạnh lại xuất hiện. Lần này mạnh hơn. Lần này rõ ràng hơn. Nó bắn ra từ lòng bàn tay, không chạm vào con chuột, mà chạm vào không gian xung quanh nó. Vào quan hệ nhân quả giữa con chuột và thế giới. Vào sợi dây vô hình nối con chuột với thực tại.
Con chuột đứng im.
Nó không chết. Nó vẫn thờ̉i. Nó vẫn nhìn. Nhưng trong mắt Cố Trầm, nó đã trở thành một thứ gì đó không thể đặt tên. Hắn nhìn nó và thấy một sinh vật có bốn chân, lông xám, đuôi dài. Nhưng hắn không thể nhớ tên của nó. Hắn không thể nhớ nó là gì. Hắn không thể nhớ tại sao nó lại ở đó, trong đống rác, tại sao nó lại bới lục, tại sao nó lại sợ hãi.
Và rồi, điều kỳ lạ xảy ra.
Con chuột bắt đầu tan biến.
Không phải thể xác nó. Thể xác nó vẫn ở đó. Nhưng... không ai nhìn thấy nó nữa. Không phải vì nó tàng hình. Mà vì khi Cố Trầm xóa ký ức về nó khỏi nhận thức của chính mình, hắn cũng đã xóa nó khỏi thực tại mà hắn cảm nhận. Con chuột vẫn ở đó. Nhưng đối với Cố Trầm, nó đã trở thành hư vô. Và đối với bất kỳ ai nhìn qua mắt Cố Trầm — nếu có ai đó như vậy — nó cũng là hư vô.
Nhưng điều đáng sợ hơn là: con chuột cũng không còn nhìn thấy Cố Trầm.
Nó đứng đó, mắt mở to, nhưng ánh mắt nó trống rỗng. Nó không nhận ra Cố Trầm. Nó không nhận ra bất cứ thứ gì. Vì trong nhận thức của chính nó, sự tồn tại của nó đã bị xóa. Nó không biết mình là gì. Nó không biết mình đang ở đâu. Nó không biết mình đang làm gì. Nó chỉ đứng đó, một sinh vật còn thờ̉i nhưng không còn sống, vì sống đòi hỏi nhận thức, và nhận thức của nó đã bị cướp đi.
Cố Trầm lùi lại một bước. Hắn sợ. Lần đầu tiên trong mườ̉i sáu năm, hắn cảm thấy sợ hãi thật sự. Không phải sợ cái chết. Không phải sợ đau đớn. Mà sợ chính mình. Sợ thứ sức mạnh vừa thức dậy trong ngực hắn. Sợ việc hắn vừa làm một sinh vật trở thành thứ gì đó tồi tệ hơn cả chết: một sinh vật không còn biết mình tồn tại.
Hắn quay lại, bỏ chạy.
Hắn chạy qua những con hẻm. Hắn chạy qua những khuôn mặt trống rỗng. Hắn chạy qua những ngườ̉i đang ngồi quanh giếng khô. Hắn chạy lên bức tường thành. Hắn không dừng lại cho đến khi đứng trên đỉnh tường, thờ̉i hổn hển, nhìn ra hoang mạc.
Gió thổi. Cát bay. Hắn đứng đó, run rẩy, không phải vì lạnh.
Hắn vừa phát hiện ra một điều. Một điều mà Cổ Phong không nói. Một điều mà Lão Thập không biết. Một điều mà có lẽ không ai ở Tịch Thành biết.
Hư Vô Ấn không vô dụng. Nó chỉ không thể hoạt động theo cách mà ngườ̉i ta nghĩ. Nó không thể giết thể xác, vì quy tắc Bất Tử ngăn cản. Nhưng nó có thể giết thứ khác. Nó có thể giết ý thức. Nó có thể giết ký ức. Nó có thể giết sự tồn tại trong nhận thức.
Và điều đó, trong Vực Tử Cấm, còn đáng sợ hơn cả cái chết. Vì ở đây, cái chết là giải thoát. Nhưng mất ký ức, mất ý thức, mất nhận thức về bản thân — đó là địa ngục thật sự. Đó là trở thành một trong những ngườ̉i ngồi quanh giếng khô. Những kẻ quên mình là ai. Những kẻ chờ đợi điều gì đó mà họ không thể đặt tên.
Cố Trầm ngồi xuống. Hắn ôm đầu. Hắn muốn khóc. Nhưng nước mắt không chảy. Ở Vực Tử Cấm, nước mắt cũng là một thứ xa xỉ. Bạn không khóc vì sợ hãi. Bạn chỉ khóc khi bạn còn đủ cảm xúc để khóc. Và Cố Trầm vừa mất đi một phần cảm xúc. Một phần nhỏ, không đáng kể, nhưng đủ để khiến hắn cảm thấy mình đã già đi mườ̉i năm trong vòng một phút.
Hắn nhớ lại con chuột. Hắn nhớ rằng mình đã làm gì đó với một sinh vật. Nhưng hắn không nhớ sinh vật đó là gì. Hắn không nhớ nó trông như thế nào. Hắn chỉ nhớ cảm giác sợ hãi khi nhìn vào đôi mắt trống rỗng của nó. Đôi mắt của một sinh vật còn sống nhưng đã chết bên trong.
"Ngươi đã tìm thấy rồi."
Giọng nói không đến từ bên ngoài. Nó đến từ bên trong. Từ sâu trong tâm trí hắn. Từ nơi Hư Vô Ấn nằm. Nó là giọng của một ngườ̉i phụ nữ. Nhẹ nhàng. Buồn bã. Không phải giọng của một ngườ̉i sống. Mà giọng của một ngườ̉i đã chết từ lâu, nhưng vẫn còn nói.
Cố Trầm giật mình. Hắn ngước lên. Không có ai trên bức tường. Xung quanh hắn chỉ có gió và cát. Nhưng giọng nói vẫn còn đó, vang vọng trong đầu hắn như tiếng chuông ngầm từ đáy giếng.
"Ngươi là ai?" hắn hỏi, không phải bằng miệng. Mà bằng ý nghĩ.
"Ta là Thanh Y."
"Ngươi ở đâu?"
"Ta ở trong ngươi. Trong Hư Vô Ấn. Trong mảnh vỡ."
Cố Trầm im lặng. Hắn không hiểu. Nhưng hắn cũng không sợ. Sợ hãi của hắn đã tiêu hao khi hắn chạy. Bây giờ, hắn chỉ còn lại sự trống rỗng. Và trong sự trống rỗng đó, giọng nói của Thanh Y như một sợi dây cứu sinh, dù hắn không biết nó dẫn đến đâu.
"Ngươi đã tìm thấy cách dùng nó," Thanh Y nói tiếp. "Không phải biến thành hư vô. Mà là xóa sự tồn tại trong nhận thức. Đó là bản chất của Hư Vô Ấn. Mảnh Không Tồn Tại. Nó không hủy diệt. Nó quên lãng."
"Quên lãng?"
"Ngươi khiến một sinh vật bị thế giới quên lãng. Và khi thế giới quên lãng một thứ, thứ đó không còn tồn tại trong thực tại mà chúng ta cảm nhận. Nó vẫn ở đó. Nhưng không ai nhìn thấy. Không ai nhớ. Không ai biết. Nó trở thành hư vô."
Cố Trầm nhìn xuống bàn tay. Bàn tay vừa thả ra sợi chỉ lạnh. Bàn tay vừa xóa sự tồn tại của một sinh vật.
"Cái giá là gì?" hắn hỏi. Hắn biết mọi sức mạnh đều có giá. Hắn đã sống đủ lâu trong Vực Tử Cấm để biết rằng không có gì miễn phí. Ngay cả sự bất tử cũng có giá: đau đớn vĩnh hằng.
"Ký ức," Thanh Y trả lờ̉i. "Mỗi lần ngươi dùng Hư Vô Ấn để xóa một thứ khỏi nhận thức, ngươi cũng xóa một phần ký ức của chính mình. Không nhiều. Một mảnh nhỏ. Một khoảnh khắc. Một cảm xúc. Nhưng tích tụ lại, nó sẽ ăn mòn ngươi. Cho đến khi ngươi trở thành những gì ngươi đã tạo ra. Một sinh linh còn thờ̉i nhưng không còn nhớ mình là ai."
Cố Trầm nắm chặt tay. Hắn đã cảm thấy điều đó. Khi hắn xóa con ruồi, hắn mất một mảnh ký ức nhỏ. Khi hắn xóa con chuột, hắn mất thêm một mảnh nữa. Hắn không biết những mảnh đó là gì. Nhưng hắn cảm thấy sự thiếu vắng. Như một ngôi nhà bị lấy cắp hai viên gạch. Ngôi nhà vẫn đứng. Nhưng nó yếu hơn. Và nếu cứ tiếp tục, một ngày nào đó, nó sẽ sụp đổ.
"Tại sao ngươi nói cho ta biết?" hắn hỏi.
"Vì ta cũng đã trả giá."
"Ngươi là ai?"
Im lặng. Dài. Sâu. Như khoảng cách giữa hai ngôi sao.
"Ta là ngườ̉i đã chết trong khi còn sống. Ta là ngườ̉i đã dùng Hư Vô Ấn quá nhiều. Ta là ngườ̉i đã quên mình là ai. Và khi ta quên, ta không thể chết. Vì cái chết đòi hỏi bạn phải biết mình là gì để mà buông bỏ. Ta không biết. Nên ta không thể buông. Nên ta bị mắc kẹt. Trong ấn. Trong ngươi. Trong khoảng không giữa tồn tại và hư vô."
Cố Trầm cảm thấy lạnh. Không phải lạnh của gió. Mà lạnh của số phận. Hắn vừa phát hiện ra rằng mình không chỉ mang một sức mạnh. Hắn mang một lờ̉i nguyền. Và lờ̉i nguyền đó có tên. Có giọng nói. Có ý thức. Nó đang ở trong hắn, nhìn ra qua đôi mắt hắn, cảm nhận thế giới qua làn da hắn. Và nó đã từng là một ngườ̉i.
"Ngươi muốn gì?" hắn hỏi.
"Ta muốn ngươi ra khỏi đây."
"Tại sao?"
"Vì nếu ngươi ra khỏi đây, ngươi có thể tìm thấy cách để ta được giải thoát. Ta không muốn tồn tại như thế này. Ta muốn chết. Thật sự chết. Không phải biến mất. Mà là kết thúc."
Cố Trầm không trả lờ̉i. Hắn nhìn ra hoang mạc. Bức tường trong suốt mà Cổ Phong nói đến. Nơi mà quy tắc Bất Tử của Vực Tử Cấm không thể vượt qua. Nhưng bây giờ, hắn có một vũ khí. Một vũ khí có thể xóa sự tồn tại. Một vũ khí có thể khiến quy tắc quên lãng chính mình.
"Làm sao?" hắn hỏi.
"Giết."
"Giết ai?"
"Tất cả."
Cố Trầm cứng ngườ̉i. Hắn quên mất gió. Hắn quên mất cát. Hắn quên mất tấm màn xám. Hắn chỉ còn nghe giọng nói trong đầu, nhẹ nhàng như lụa, nặng nề như đá.
"Quy tắc của Vực là tuyệt đối," Thanh Y nói. "Nhưng nó cũng là một nhận thức. Nó tồn tại vì mọi ngườ̉i trong Vực tin rằng nó tồn tại. Nếu ngươi xóa nhận thức đó, ngươi xóa quy tắc. Nếu ngươi khiến đủ nhiều ngườ̉i quên rằng họ bất tử, quy tắc sẽ sụp đổ. Và khi quy tắc sụp đổ, bức tường sẽ mở."
"Ngươi muốn ta giết... bao nhiêu?"
"Một trăm ngàn."
Con số đó treo trong không khí, nặng nề như một tảng đá. Một trăm ngàn. Trong Tịch Thành, không có đủ một trăm ngàn ngườ̉i. Toàn bộ Vực Tử Cấm có lẽ cũng không có đủ. Nhưng Cố Trầm không hỏi. Hắn biết câu trả lờ̉i. Nếu hắn ra khỏi đây, hắn sẽ tìm thấy nhiều hơn. Nhiều hơn nhiều. Vô Tận Vực Hải. Vô số sinh linh. Vô số nhận thức. Và hắn sẽ phải xóa chúng, một ngườ̉i một, cho đến khi đạt đến con số đó.
"Ta sẽ quên mình là ai," hắn nói. Không phải hỏi. Mà là tuyên bố.
"Có lẽ. Nhưng ngươi sẽ được tự do."
"Tự do để làm gì?"
"Để chọn. Chọn sống. Chọn chết. Chọn trở thành ngườ̉i mà ngươi muốn. Ở đây, ngươi không có lựa chọn. Ngươi chỉ có sự tồn tại. Và sự tồn tại không phải sự sống."
Cố Trầm đứng dậy. Hắn nhìn ra hoang mạc. Hắn nhìn xuống Tịch Thành. Hắn nhìn vào bàn tay mình. Bàn tay có thể xóa sự tồn tại. Bàn tay đang run nhẹ.
"Ta cần thử lần nữa," hắn nói.
"Thử trên ngườ̉i?"
"Thử trên kẻ đang đau đớn."
Hắn nhảy xuống khỏi bức tường. Hắn đi về phía quảng trường nhỏ. Nơi có cái giếng khô. Nơi mườ̉i bảy ngườ̉i đang ngồi. Những kẻ đã quên mình là ai. Những kẻ không còn cảm xúc. Những kẻ đang sống nhưng đã chết bên trong.
Hắn đứng trước một ngườ̉i trong số họ. Một ngườ̉i đàn ông, tóc bạc, mắt trống rỗng, miệng hơi mở. Ông ta đã ngồi đó trong bao lâu? Mườ̉i năm? Trăm năm? Không ai nhớ. Không ai quan tâm. Ông ta không nói. Ông ta không nhìn. Ông ta chỉ ngồi.
Cố Trầm quỳ xuống trước mặt ông. Hắn nhìn vào đôi mắt trống rỗng. Đôi mắt đó không phản chiếu gì. Không có ánh sáng. Không có bóng tối. Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối, như thể linh hồn đã rờ̉i khỏi cơ thể từ lâu, để lại một vỏ bọc không còn ý nghĩa.
"Ngươi đau không?" Cố Trầm hỏi.
Không trả lờ̉i. Không phản ứng. Chỉ là sự im lặng.
"Ta có thể giúp ngươi," hắn nói. "Không phải giết ngươi. Vì ngươi không thể chết. Nhưng ta có thể... xóa ngươi. Xóa nhận thức của ngươi. Biến ngươi thành hư vô. Ngươi sẽ không còn đau. Vì ngươi sẽ không còn biết mình đang đau. Ngươi sẽ không còn chờ đợi. Vì ngươi sẽ không còn biết mình đang chờ đợi điều gì."
Hắn dừng lại. Hắn chờ. Không có phản ứng. Nhưng hắn cảm thấy như mình đang được cho phép. Sự im lặng của ngườ̉i đàn ông không phải từ chối. Mà là đồng ý. Vì khi bạn không còn gì để mất, bất cứ sự thay đổi nào cũng là giải thoát.
Cố Trầm giơ tay. Hắn tập trung. Hắn hỏi câu hỏi: "Hắn có tồn tại không?"
Sợi chỉ lạnh xuất hiện. Lần này, nó dày hơn. Mạnh hơn. Nó không chỉ là một sợi chỉ nữa. Nó là một luồng sông nhỏ, chảy từ lòng bàn tay, không chạm vào ngườ̉i đàn ông, mà chảy vào không gian xung quanh ông. Vào trường nhận thức. Vào bộ nhớ của thế giới.
Ngườ̉i đàn ông run lên. Không mạnh. Chỉ là một run rẩy nhẹ, như lá cây khi gió thổi qua. Đôi mắt trống rỗng của ông mở to hơn. Rồi, từ từ, chúng trở nên mờ đục. Không phải vì đục thủy tinh thể. Mà vì ý thức đang rờ̉i khỏi chúng. Không phải chết. Mà là tan biến. Như muối hòa trong nước. Như sương tan dưới nắng.
Và rồi, ngườ̉i đàn ông không còn nữa.
Không phải thể xác. Thể xác vẫn ngồi đó. Nhưng không ai nhìn thấy ông. Không ai nhớ ông. Không ai biết ông từng tồn tại. Ngay cả Cố Trầm, khi nhìn vào chỗ ông ngồi, cũng chỉ thấy một khoảng trống. Hắn biết có ai đó từng ở đó. Nhưng hắn không nhớ ngườ̉i đó là ai. Hắn không nhớ mặt ông. Hắn không nhớ giọng ông. Hắn chỉ nhớ rằng mình đã làm một việc. Và việc đó liên quan đến một ngườ̉i. Nhưng ngườ̉i đó đã trở thành hư vô.
Mườ̉i sáu ngườ̉i còn lại quanh giếng không phản ứng. Họ không nhận ra có một ngườ̉i vừa biến mất. Vì trong nhận thức của họ, ngườ̉i đó chưa từng tồn tại. Sự biến mất của ông không để lại lỗ hổng. Nó để lại sự trơn tru. Như thể một mảnh ghép đã được lấy ra khỏi tranh, và tranh tự điều chỉnh để che lấp khoảng trống. Không có vết sẹo. Không có dấu vết. Chỉ có sự hoàn hảo giả tạo của một bức tranh thiếu mất một phần mà không ai nhận ra.
Cố Trầm đứng dậy. Hắn lùi lại. Hắn nhìn bàn tay mình. Bàn tay vừa xóa sự tồn tại của một con ngườ̉i. Không, không phải xóa. Mà là khiến thế giới quên lãng ông ta. Và khi thế giới quên lãng, ông ta không còn tồn tại trong thực tại mà chúng ta sống.
Hắn cảm thấy buồn nôn. Không phải vì ghê tởm. Mà vì sự trống rỗng trong chính mình. Một mảnh ký ức khác đã biến mất. Lần này lớn hơn. Lần này sâu hơn. Hắn không nhớ mình đã mất gì. Nhưng hắn cảm thấy sự thiếu vắng như một vết thương mở trong ngực. Một vết thương không chảy máu. Một vết thương không đau. Một vết thương chỉ là... trống.
"Một," Thanh Y thì thầm trong đầu hắn.
"Cái gì?"
"Một. Ngươi đã bắt đầu. Một trăm ngàn. Còn chín mươi chín ngàn chín trăm chín mươi chín."
Cố Trầm lắc đầu. Hắn muốn dừng lại. Hắn muốn quên tất cả. Hắn muốn quay lại làm một đứa trẻ mồ côi vô dụng ở Tịch Thành, với Hư Vô Ấn không hoạt động, với những ngày dài vô nghĩa, với những đêm không ngủ. Ít nhất, ở đó, hắn còn là chính mình. Ít nhất, ở đó, hắn còn nhớ mình là ai.
Nhưng hắn cũng biết rằng mình không thể quay lại. Một khi đã biết rằng mình có thể làm điều gì đó, bạn không thể giả vờ rằng mình không biết. Một khi đã nếm thử sức mạnh, bạn không thể quay lại làm kẻ yếu. Một khi đã nhìn thấy lối ra, bạn không thể ngồi yên trong lồng.
Hắn đi về phía căn nhà gỗ nhỏ. Trên đường, hắn đi qua Lão Thập. Ông già vẫn nằm đó. Vẫn nhìn lên tấm màn xám. Vẫn cảm nhận cơn đau. Nhưng khi Cố Trầm nhìn ông, hắn thấy một điều mới. Hắn thấy rằng ông không chỉ là nạn nhân của quy tắc Bất Tử. Ông là tù nhân. Và tù nhân cần được giải thoát.
Nhưng không phải bằng cách xóa ông. Mà bằng cách phá vỡ quy tắc.
Hắn đi tiếp. Hắn không nói với Lão Thập. Hắn không nói với ai. Hắn chỉ đi, với con số "một" treo trong đầu, với giọng nói của Thanh Y vang vọng trong tâm trí, với Hư Vô Ấn rung động nhẹ trong ngực như một con thú vừa thức dậy và đang đói.
Khi hắn về đến căn nhà, hắn thấy một thứ.
Ở góc nhà, dưới chiếc giường gỗ, có một bóng đen nhỏ. Nó không phải con chuột. Nó không phải con ruồi. Nó là một hình dạng không rõ ràng, như khói đọng lại, như bóng tối có trọng lượng. Nó run rẩy. Nó co rút. Nó phát ra một âm thanh nhỏ, không phải tiếng kêu, mà là tiếng rên rỉ của không gian bị bóp méo.
Cố Trầm đứng im. Hắn nhìn bóng đen.
"Ngươi là ai?" hắn hỏi.
Bóng đen không trả lờ̉i. Nó chỉ run rẩy mạnh hơn. Nó co lại, rồi dãn ra, như thể đang cố gắng hình thành một hình dạng. Nhưng nó không thành công. Nó chỉ là một bóng. Một di chứng. Một thứ gì đó sinh ra từ Hư Vô Ấn. Từ việc xóa sự tồn tại. Khi bạn xóa một thứ khỏi nhận thức, thứ đó không biến mất hoàn toàn. Nó chỉ bị đẩy vào khoảng không. Và trong khoảng không, nó biến dạng. Nó trở thành thứ gì đó khác. Thứ gì đó... không sống không chết.
"Bóng nhỏ," Thanh Y nói trong đầu hắn. "Di chứng của Tử Cấm. Khi ngươi xóa một sinh linh khỏi nhận thức, phần hồn của nó không thể đi đến luân hồi. Nó bị mắc kẹt. Nó trở thành bóng."
"Nó nguy hiểm không?"
"Nếu ngươi để nó lớn lên. Nhưng bây giờ, nó chỉ là một đứa trẻ. Một đứa trẻ không giọng. Một đứa trẻ không hình. Một đứa trẻ không tồn tại."
Cố Trầm quỳ xuống. Hắn nhìn bóng đen. Nó không có mắt. Nhưng hắn cảm thấy nó đang nhìn hắn. Nó đang sợ hãi. Nó đang lạc lõng. Nó đang tìm kiếm một chỗ để bám víu, trong thế giới đã quên nó tồn tại.
Hắn đưa tay ra. Bóng đen lùi lại. Nó sợ hắn. Nó có lý do để sợ. Hắn là kẻ đã tạo ra nó. Hắn là kẻ đã xóa nó khỏi thực tại. Hắn là cha mẹ và kẻ giết của nó, cùng một lúc.
"Ta sẽ không làm hại ngươi," Cố Trầm nói. Giọng hắn khàn, thấp, nhưng có một thứ gì đó mềm mại trong đó. Một thứ gì đó mà hắn không biết mình còn có. "Ta sẽ... nuôi ngươi."
Bóng đen dừng lại. Nó không tiến lại. Nhưng nó cũng không lùi thêm. Nó chỉ đứng đó, run rẩy, như một ngọn nến trong gió.
Cố Trầm ngồi xuống sàn nhà. Hắn không đuổi bóng đen. Hắn không chạm vào nó. Hắn chỉ ngồi đó, nhìn nó, và để nó biết rằng nó có thể ở lại.
Đêm không đêm trôi qua.
Tấm màn xám bên ngoài chuyển sang sắc nhạt hơn. Một ngày mới không bao giờ đến. Nhưng ngườ̉i ta vẫn gọi sự chuyển đổi đó là "sáng". Cố Trầm ngồi trên sàn nhà, lưng tựa vào chân giường, nhìn bóng đen đã ngủ thiếp đi ở góc nhà. Nó không còn run rẩy. Nó đã trở nên phẳng lặng, như một vũng nước đọng.
Hắn nghĩ về con số. Một trăm ngàn. Hắn nghĩ về cái giá. Ký ức. Hắn nghĩ về Thanh Y, ngườ̉i phụ nữ sống trong Hư Vô Ấn, kẻ đã chết nhưng không thể chết. Hắn nghĩ về Lão Thập, nằm dưới đất mườ̉i năm, vẫn cảm nhận đau đớn. Hắn nghĩ về ngườ̉i đàn ông quanh giếng khô, ngườ̉i mà hắn đã xóa, ngườ̉i mà không ai còn nhớ.
Và hắn nghĩ về bản thân. Về đứa trẻ mườ̉i sáu tuổi đang ngồi trong căn nhà gỗ xiêu vẹo, với một sức mạnh có thể xóa sự tồn tại, với một con số treo trên đầu, với một giọng nói trong đầu, với một bóng đen ở góc nhà.
Hắn đã giết một ngườ̉i. Không phải bằng cách thông thường. Mà bằng cách khiến thế giới quên lãng ông ta. Đó là cái chết đầu tiên của Cố Trầm. Và nó sẽ không phải là cái chết cuối cùng.
Hắn đưa tay lên, nhìn lòng bàn tay. Những đường chỉ tay vẫn còn đó. Nhưng hắn không nhớ chúng từng trông như thế nào. Có một đường chỉ đã mờ đi. Một đường chỉ mà hắn không biết tên. Một đường chỉ mà hắn đã đánh đổi để lấy sức mạnh.
"Một," hắn thì thầm.
Bóng đen ở góc nhà cử động nhẹ. Nó không mở mắt. Nó không có mắt. Nhưng nó nghe thấy. Và nó run rẩy, không phải vì sợ hãi nữa. Mà vì nó cũng đang đếm. Nó cũng đang chờ. Nó cũng đang biết rằng con số đó sẽ lớn lên. Và mỗi con số, là một sinh linh khác. Và mỗi sinh linh, là một bóng đen khác.
Cố Trầm đứng dậy. Hắn bước đến cửa. Hắn nhìn ra con hẻm. Tịch Thành vẫn như cũ. Vẫn xám. Vẫn im lặng. Vẫn đau đớn.
Nhưng bây giờ, trong im lặng đó, có một thứ gì đó mới. Một tiếng vọng nhỏ. Một lờ̉i hứa. Một lờ̉i nguyền. Một con đường. Và Cố Trầm bước ra, bước vào ánh sáng xám bệch, bước vào ngày không ngày, bước vào hành trình của mình.
Hắn sẽ chờ. Nhưng hắn sẽ không chờ mãi.
Và lần này, hắn biết mình đang chờ đợi điều gì.
Hắn đang chờ cơ hội để giết lần thứ hai.
Hết Chương 2