🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Vạn Nhân Chuyển

Ch.4: chận chiến

~11 phút đọc · 2133 từ · · ⚠️ Báo cáo

Cậu sẽ cho nó một đòn trí mạng!
Một nhịp thở.
Hai nhịp thở.
Ba nhịp thở.
Bạch!
Bạch!
Bạch!
Tiếng chân giẫm lên mặt đất ngày càng rõ ràng.
Nó tới rồi!
Tiếng bước chân chạy đến gần một gốc cây lớn rồi chậm lại.
Lạc Bình nhìn qua những khe hở giữa đám lá.
Khoảng cách chỉ còn chừng một, hai mét.
Một con sói xám đang đứng ngay bên ngoài!
Nó cúi đầu, không ngừng đánh hơi.
Lạc Bình siết chặt cây lao.
Cơ hội!
Không thể chờ thêm nữa!
Cậu nghiến răng, đột ngột bật người khỏi bụi cây.
"Chết đi!"
Lạc Bình dùng toàn bộ sức lực đâm thẳng về phía cổ con sói.
Nhưng phản ứng của con sói nhanh hơn cậu tưởng.
Gần như ngay khoảnh khắc mũi lao sắp chạm vào cổ, nó đã lập tức quay đầu.
Không còn cơ hội đánh vào điểm yếu!
Lạc Bình không hề do dự.
Cổ không được...
Vậy thì mắt!
Phập!
Mũi lao lập tức chuyển hướng, đâm thẳng vào mắt con sói.
"Aaaaaaa!"
Tiếng gào thét đau đớn vang vọng trong khu rừng.
Lạc Bình nghiến chặt răng, hai tay nắm lấy cán lao, dồn toàn bộ sức lực đâm sâu hơn.
Con sói điên cuồng giãy giụa.
Nhưng ngay sau đó—
Vút!
Một móng vuốt quét ngang.
"Khốn kiếp!"
Lạc Bình chỉ kịp đưa tay lên che chắn.
Ầm!
Cơ thể cậu lập tức bị hất bay sang một bên.
Lưng đập mạnh vào thân cây.
"Ư...!"
Cơn đau dữ dội truyền thẳng từ lưng lên toàn thân.
Lạc Bình rơi phịch xuống đất, cả người đau đến mức nhất thời không thể đứng dậy.
Phía trước, con sói xám vẫn đang điên cuồng gào thét.
Một con mắt của nó đã bị Lạc Bình đâm trúng.
Nhưng...
Nó vẫn chưa chết.
Lạc Bình đau đớn rên khẽ, gần như không còn sức để đứng lên.
Trước ngực cậu có một vết thương.
Không quá sâu, nhưng vẫn đủ khiến từng nhịp thở trở nên khó khăn.
Cánh tay cũng bị va đập mạnh, đau đến mức gần như không thể cử động.
Lạc Bình cắn răng.
"Sức thật lớn..."
Chỉ một cú đánh mà cả cơ thể cậu như muốn tan ra.
"Khụ... khụ!"
Lạc Bình ho khan, khó khăn ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Con sói vẫn đang giãy dụa điên cuồng.
Một con mắt của nó đã bị cây lao đâm sâu vào.
Máu không ngừng chảy xuống, khiến bộ dạng vốn đã dữ tợn của nó càng trở nên đáng sợ.
Lạc Bình hít sâu một hơi.
Không thể nằm đây!
Cậu phải đứng lên!
Lạc Bình cố gắng lấy hết chút khí lực còn lại, chống tay xuống đất.
Một lần...
Rồi lại một lần...
Cơ thể run lên vì đau đớn, nhưng cuối cùng cậu vẫn miễn cưỡng đứng dậy được.
Lạc Bình lảo đảo bước tới, chật vật với lấy một cành cây khô bên cạnh.
Nhưng đúng lúc ấy—
Một cảm giác lạnh buốt thấu tận xương sống bất chợt lan khắp cơ thể.
Lạc Bình cứng đờ.
Toàn thân như bị một luồng khí lạnh vô hình bao phủ.
Đồng tử cậu lập tức co lại.
Không ổn!
Cậu vừa ngẩng mặt lên—
Trong chớp mắt, con sói đã lao tới trước mặt!
"!"
Một móng vuốt khổng lồ hung hăng vồ xuống.
Lạc Bình chỉ kịp đưa cành cây trong tay lên chắn ngang bên hông.
Ầm!
Một lực lượng khủng khiếp truyền tới.
Cơ thể Lạc Bình lập tức bị đánh bay hơn mười mét.
Rắc! Rắc!
Cơ thể cậu liên tiếp đâm gãy vài cành cây nhỏ, sau đó lăn vài vòng trên mặt đất mới miễn cưỡng dừng lại.
"Khụ...!"
Miệng Lạc Bình hộc ra một ngụm máu.
Cả cơ thể đau đớn đến mức gần như mất đi cảm giác.
Nhưng may mắn...
Khúc cây trong tay đã đỡ được phần lớn lực đánh.
Cành cây khô vỡ nát thành từng mảnh nhỏ, nhưng nhờ vậy Lạc Bình mới có thể giữ được mạng sống.
Dù vậy, thương thế của cậu vẫn không hề nhẹ.
Lạc Bình nằm im dưới đất một lúc, cố gắng hít thở thật sâu, điều chỉnh lại cơ thể đang gần như mất kiểm soát.
Máu trong cơ thể như muốn chạy loạn.
Mỗi lần hít vào đều khiến lồng ngực đau nhói.
Cậu cố gắng ngẩng mắt nhìn về phía trước.
Con sói đang đứng cách đó không xa.
Nó gầm gừ, cơ thể căng lên, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tiếp tục lao tới.
Lạc Bình nhìn chằm chằm nó.
Trong đầu cậu chợt nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi.
Lúc đó, cậu chỉ vừa suy nghĩ vài giây.
Thế nhưng ngay khi ngẩng đầu lên...
Con súc sinh này đã xuất hiện ngay trước mặt.
Tốc độ kinh người!
Nếu không phải phản ứng vừa rồi đủ nhanh, e rằng hiện tại cậu đã chết.
Lạc Bình nghiến răng.
Không thể chạy.
Cũng không thể tiếp tục bị động như vậy!
Cậu chống tay xuống đất một lần nữa, cố gắng đứng lên.
Đau!
Cơn đau lập tức truyền khắp cơ thể.
Lạc Bình cắn chặt răng, chống cự lại cảm giác đau đớn, cuối cùng cũng miễn cưỡng đứng lên.
Cậu quỳ một chân trên mặt đất, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm con sói trước mặt.
"Hừ... Ngươi không chết thì lão tử chết!"
Lạc Bình đưa mắt nhìn quanh.
Một cục đá!
Cậu lập tức vươn tay nhặt lên.
Nhưng vừa ngẩng đầu—
Đồng tử Lạc Bình đột nhiên co lại.
Con súc sinh kia không biết từ lúc nào đã áp sát đến trước mặt!
Chỉ còn khoảng một mét!
Chân trước của nó đã vồ tới.
"Đệt! Mẹ nó, đánh lén!"
Trong lòng Lạc Bình chửi thầm.
Cậu cố nghiêng người ra sau.
Vuốt sói sượt qua trước mặt.
Lạc Bình mất thăng bằng, cả người ngã xuống đất.
Không chạy được!
Ngay sau đó, cái miệng đầy răng nanh của con sói lại ngoạm xuống.
Lạc Bình không còn thời gian suy nghĩ.
Cậu lập tức dùng cả hai tay chống lên, cố gắng ôm chặt lấy phần đầu con sói, không cho cái miệng của nó há ra.
Nhưng hai chân trước của con sói lại liên tục đánh xuống lưng cậu.
Bốp!
Bốp!
Từng cú đánh khiến lưng Lạc Bình đau buốt.
Nhưng lúc này cậu đã không còn tay để ngăn cản.
Khoảng cách giữa hai hàm răng ngày càng gần.
Lạc Bình nghiến chặt răng, dùng toàn bộ sức lực chống lại.
Ngay trong lúc nguy cấp nhất—
Phập!
Một âm thanh sắc bén bất chợt vang lên.
Con sói khựng lại.
Mọi động tác của nó lập tức bất động.
Cơ thể khổng lồ mất đi sức lực, đổ ập xuống người Lạc Bình.
"Ư...!"
Lạc Bình bị thân thể con sói đè lên, cả người gần như không thể cử động.
Con sói giãy nhẹ một cái...
Rồi hoàn toàn bất động.
Lạc Bình nằm dưới đất, thở dốc một hồi lâu.
Toàn thân đau nhức, mỗi lần hít thở đều khiến lồng ngực truyền đến từng cơn đau âm ỉ.
Đúng lúc ấy, có người bước tới.
Một bàn tay nắm lấy xác con sói, dùng sức kéo nó sang một bên.
Ánh nắng lập tức chiếu thẳng vào mắt Lạc Bình.
Cậu hơi nheo mắt.
Sau một lúc, thị lực dần khôi phục.
Lạc Bình nhìn kỹ người đang đứng trước mặt.
"Trí?"
Quả nhiên.
Người cứu cậu không ai khác chính là Trí.
Trên đầu Trí có một vết thương nhỏ, máu vẫn còn chảy xuống bên thái dương.
Nhưng ngoài vết thương đó ra, nhìn chung hắn vẫn bình yên.
Lạc Bình thở phào.
Ít nhất...
Tên này vẫn còn sống.
Trí bước tới, đỡ Lạc Bình ngồi dựa vào gốc cây, sau đó bản thân cũng ngồi xuống bên cạnh.
Hai người im lặng một lúc.
Lạc Bình liếc nhìn Trí.
"Không ngờ con sói kia chạy rồi à?"
Trí nhướng mày.
"Cứ tưởng sau khi giết được con sói này, cậu sẽ tới cứu tôi."
"Không ngờ cuối cùng lại là tôi cứu cậu."
Lạc Bình nhìn hắn.
"Không có lòng tin với tôi vậy sao?"
Trí đưa tay lau vết máu trên đầu, vẻ mặt đầy tự tin.
"Đừng quên."
"Tôi là chân mệnh thiên tử."
Lạc Bình: "..."
Cậu nhìn Trí vài giây.
"Hờ hờ."
Một tiếng cười khinh không hề che giấu.
Trí: "..."
"Thôi được rồi."
Lạc Bình cũng lười tranh cãi với hắn, hỏi tiếp:
"Lúc chạy cậu làm thế nào?"
"À."
Trí nhún vai.
"Lúc chạy tôi chạy không lại nó."
Lạc Bình: "..."
Câu trả lời thẳng thắn đến mức khiến cậu nhất thời không biết nói gì.
Trí tiếp tục kể:
"Sau đó bị con súc sinh kia tát một cái bay sang bên kia bờ."
"May mà bên đó có một cái hang nhỏ."
"Tôi cố lấy hết sức bò vào trong."
"Con súc sinh kia cũng lập tức nhào tới."
Trí đưa tay chỉ về phía con sói đã chết.
"Nhưng cửa hang quá nhỏ."
"Đợi đến lúc nó đưa đầu vào..."
Hắn làm động tác đâm xuống bằng tay.
"Đâm một cái vào họng nó."
"Thế là chết."
Nói xong, Trí còn nhún vai, vẻ mặt chẳng có chút gì gọi là khiêm tốn.
"Đó."
"Tôi là chân mệnh thiên tử."
Lạc Bình nhìn hắn.
Một lúc lâu.
"...Vậy cũng được?"
Hai người ngồi nghỉ thêm một lúc.
Sau khi cảm thấy thể lực đã hồi phục được đôi chút, Trí đứng dậy, phủi bụi trên quần áo.
"Được rồi."
"Xử lý hai con này trước đã."
Nói xong, Trí bắt đầu xử lý xác hai con sói.
Hắn dùng con dao đá đã chế tạo lúc trước, cẩn thận lột lấy hai bộ da sói.
Sau đó, hắn tìm một ít dây leo quanh đó, buộc chặt phần da thành từng bó.
Tiếp đó, Trí cắt lấy tám cái đùi sói.
Thịt được rửa sơ qua bằng nước suối rồi dùng dây leo buộc lại.
Cuối cùng, hắn vác cả tám cái đùi lên vai.
Trí quay trở lại chỗ Lạc Bình, ném hai bộ da sói xuống bên cạnh.
"Cầm lấy."
"Mình mang thịt."
Lạc Bình nhìn đống da dưới đất rồi lại nhìn tám cái đùi sói trên vai Trí.
"Được."
Lúc này, cả hai mới chú ý đến vấn đề quan trọng.
Ba lô.
Hai chiếc ba lô vẫn còn nguyên trên người họ từ lúc tỉnh lại.
Không ai vứt chúng đi, bởi bên trong vẫn còn những vật dụng ít ỏi có thể sử dụng.
Nhưng chúng quá nhỏ để chứa số thịt và da sói vừa thu được.
Lạc Bình suy nghĩ một lúc rồi lấy dây leo buộc phần cá thành từng bó nhỏ, treo bên ngoài ba lô.
Hai bộ da sói được cuộn lại, dùng dây leo cố định rồi buộc phía ngoài chiếc ba lô của mình.
Trí thì dùng dây leo buộc tám cái đùi sói thành hai bó, mỗi bên vai một bó.
Như vậy vừa có thể mang theo chiến lợi phẩm, vừa không phải bỏ lại những vật dụng cần thiết trong ba lô.
"Xong."
Lạc Bình kiểm tra lại dây buộc.
"Đi thôi."
Hai người cũng không nói thêm.
Sau khi thu dọn xong, cả hai lập tức quay trở lại chỗ mấy con cá đã bắt được lúc trước.
Lạc Bình cúi xuống nhặt những con cá lên.
Hai người chia nhau mang theo rồi bắt đầu trở về.
Đi được một đoạn, Lạc Bình ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Ánh sáng đã yếu đi rất nhiều.
Trời cũng gần chiều tối rồi.
"May mà còn kịp trở về tự làm trại."
Lạc Bình nhìn đống chiến lợi phẩm trên người, rồi lại nghĩ đến việc bọn họ còn chưa kịp xử lý thức ăn.
Trí cũng nhìn theo, thở ra một hơi.
"Hừ."
"Chí ít chúng ta cũng không đói."
Hắn cúi xuống nhìn tám cái đùi sói trên vai.
"Thức ăn này..."
"Đúng là phải lấy mạng ra đổi mà."
Lạc Bình nghe vậy bật cười.
"Hahaha!"
Trí cũng cười theo.
Tiếng cười vang lên giữa khu rừng đang dần chìm vào bóng tối.
Sau một ngày đầy nguy hiểm, hai người cuối cùng cũng có thể thả lỏng đôi chút.
"Đi thôi."
Trí vác thịt lên vai, quay người đi trước.
Lạc Bình cũng mang theo đống da sói cùng cá, bước theo phía sau.
Hai người mở đường, chậm rãi trở về nơi trú tạm của mình.

💬 Bình luận (0)