🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Vạn Ma Kiếm Chủ

Q4·Ch.14: Trở lại nhân thế

📖 Quyển 4: Gian nan

~9 phút đọc · 1744 từ · · ⚠️ Báo cáo

Bảy ngày sau đột phá, Lý An vẫn chưa rời khỏi khu vực Linh Hồ. Mỗi sáng hắn ngồi xếp bằng bên bờ nước, dẫn Hỗn Độn chi lực luân chuyển khắp cơ thể theo một chu kỳ trọn vẹn, từ đan điền qua từng đoạn kinh mạch mới hình thành, vòng ra tứ chi rồi trở về. Luồng lực chảy êm, không còn chỗ nào gợn lên cảm giác căng cứng như những ngày trước đột phá.

Hắn thử tăng dần cường độ, đẩy luồng lực chạy nhanh hơn, mạnh hơn, dồn vào những đoạn từng là điểm yếu của hệ kinh mạch cũ. Không có phản phệ. Không có cơn tức ngực báo hiệu quá tải. Kinh mạch mới tiếp nhận tất cả như một dòng sông rộng đón lấy một cơn lũ mà không hề chật vật.

Lý An đứng dậy, thử vài động tác đơn giản, một cú vung tay, một bước xoay người. Mỗi cử động đều mang đúng lực đạo hắn muốn, không thừa, không thiếu, không còn phải dè chừng như những ngày còn ở Chương 37. Hắn biết cảnh giới này chưa phải điểm dừng, còn rất nhiều thứ về Hỗn Độn Thần Thể mà hắn chưa kịp hiểu hết, nhưng ít nhất, nó đã đủ vững để hắn không còn là gánh nặng cho chính mình.

Buổi chiều hôm đó, hắn bắt đầu thu dọn.

Hỗn Độn Thạch và viên đá đen được cất cẩn thận vào một túi vải nhỏ, gói thêm một lớp da thú bên ngoài để tránh va chạm. Viên ngọc bội Tuyết Dao để lại vẫn đeo nguyên nơi cổ, hắn chưa từng phải dùng đến nó, nhưng không có ý định rời xa nó dù chỉ một khắc. Những phiến ngọc giản mang về từ thư phòng cổ được xếp gọn trong một lớp vải khác, phần lớn kiến thức trong đó hắn đã ghi nhớ, nhưng vẫn giữ lại phòng khi cần tra cứu thêm.

Lý An lục tìm trong góc hang nơi vẫn còn cất giữ tấm da của con Hắc Viêm Cự Mãng, phần còn sót lại sau trận chiến ở Tẩy Linh Trì. Hắn dùng dao đá cắt xén, khâu lại thành một bộ y phục vừa vặn hơn với thân hình đã thay đổi nhiều so với ngày mới bước vào hang. Lớp da đen bóng, dai và bền, khoác lên người mang lại cảm giác chắc chắn hơn hẳn bộ áo vải cũ đã rách te tua qua bao trận chiến.

Xong xuôi, hắn đứng giữa hang, nhìn quanh một lượt cuối cùng. Mặt Linh Hồ vẫn phẳng lặng như ngày đầu tiên hắn tỉnh dậy trong làn nước ấm, khoảng đất bằng phẳng bên bờ hồ vẫn còn in dấu vết của không biết bao nhiêu viên đá vỡ, chiếc bình gốm nứt, chiếc lá khô rách nát. Mỗi dấu vết đó là một lần thất bại, và cũng là một bước hắn đã đi qua để có được ngày hôm nay.

Lý An khoác túi vải lên vai, bước ra khỏi khu vực Linh Hồ, không đi thẳng về phía vách đá dẫn lên miệng vực mà rẽ sang một hướng khác, men theo lối mòn dẫn đến nơi Tuyết Dao từng đứng canh giữ phong ấn.

Khoảng đất trước lối mòn sâu vẫn tĩnh lặng như mọi khi, không còn luồng khí lạnh bất thường nào tràn ra như những lần trước lúc nàng rời đi. Lý An đứng trước đó, nhìn vào bóng tối đặc quánh phía sâu trong hang, nơi từng khiến cả hai người phải dè chừng suốt bao ngày tháng.

Hắn nhớ lại buổi đầu tiên tỉnh dậy, khi Tuyết Dao chỉ là một bóng người lạnh lùng đứng trên bờ hồ, không một lời giải thích thừa thãi. Nhớ lại những ngày đầu học vận khí, luyện thể, từng viên đá vỡ dưới bài tập Khống Chế Lực Đạo, từng câu nói ngắn gọn nhưng luôn đúng lúc của nàng mỗi khi hắn lạc lối.

Lý An cúi đầu, chắp tay hành lễ trước khoảng đất nơi Tuyết Dao từng đứng gác suốt bao lâu.

Hắn không nói thành lời, không có bài diễn văn cảm ơn nào được thốt ra giữa không gian tĩnh lặng đó. Chỉ có một cái cúi đầu, giữ nguyên tư thế một lúc lâu trước khi thẳng người trở lại.

Quay lưng khỏi lối mòn, Lý An bước về phía vách đá dựng đứng dẫn lên miệng vực, nơi hắn chưa từng một lần dám nhìn thẳng kể từ ngày rơi xuống đây.

Đứng dưới chân vách, hắn ngước lên. Con đường leo lên cao vời vợi, mất hút vào một khoảng tối trước khi lộ ra vệt sáng mờ nhạt tận trên cao, khoảng cách đó, trước đây với thân thể của một đệ tử ngoại môn mang linh căn tạp loạn, gần như là một giấc mơ không tưởng.

Lý An gập gối, dồn lực xuống hai chân, bật người lên.

Cơ thể lao vút theo một quỹ đạo thẳng đứng, vượt qua một quãng cao hơn hẳn bất cứ cú nhảy nào hắn từng thực hiện trước đây, kể cả trong lúc luyện Khống Chế Lực Đạo với Ngân Cân Ngọc Cốt ở giai đoạn đầu. Hắn đáp chân lên một mỏm đá nhô ra, cảm nhận lực dội lên từ gót chân được hấp thụ êm ái, không hề gây ra tiếng động lớn như những lần vụng về ngày trước.

Hắn tiếp tục bật người lên đoạn vách kế tiếp, rồi đoạn kế tiếp nữa. Có những chỗ vách đá trơn trượt, gần như không có điểm bám, hắn phải dùng đến sức mạnh của các ngón tay bấu chặt vào từng khe nứt nhỏ, cảm nhận cơ bắp căng lên nhưng không hề có dấu hiệu quá tải hay run rẩy như trước kia.

Càng lên cao, luồng gió thổi qua càng mạnh hơn, mang theo một mùi vị lạ lẫm mà Lý An đã quên mất từ lâu, mùi của đất, của cây cỏ, của một thế giới không bị giới hạn bởi bốn bức vách đá.

Đến đoạn cuối cùng, một khoảng vách gần như thẳng đứng hoàn toàn, không còn điểm bám nào đáng kể, Lý An dồn hết sức mạnh còn lại vào một cú bật cuối. Cơ thể lao vút lên trong không trung, cánh tay vươn dài hết mức.

Bàn tay hắn chạm vào mép vực.

Lý An siết chặt lấy phiến đá nơi mép vực, dùng chút sức còn lại kéo toàn bộ cơ thể lên khỏi khoảng không sâu hun hút phía sau lưng.

Ánh sáng ập vào mắt hắn ngay khi vừa nhô đầu lên khỏi miệng vực, chói đến mức Lý An phải nheo mắt, đưa tay che lại trong vài nhịp thở. Sau thời gian dài sống trong ánh sáng mờ nhạt hắt qua khe đá của hang động, thứ ánh sáng tự nhiên rực rỡ này khiến toàn bộ giác quan của hắn như bị choáng ngợp.

Khi mắt đã quen dần, Lý An đứng thẳng người trên mặt đất bằng phẳng, nhìn ra trước mặt.

Một cánh rừng rộng lớn trải dài đến tận chân trời, tán cây chen chúc nhau tạo thành một biển xanh thẫm gợn sóng theo từng cơn gió thổi qua. Đây chính là Rừng Cấm, khu vực nguy hiểm bậc nhất mà hắn từng nghe qua trước khi rơi xuống vực, nơi ngay cả những đệ tử có tu vi cao hơn hắn rất nhiều cũng phải dè chừng.

Gió lùa qua mái tóc, luồn qua lớp da thú khoác trên người, mang theo cảm giác tự do rộng mở hoàn toàn đối lập với những vách đá chật hẹp vây quanh hắn suốt bao tháng ngày qua. Bầu trời cao vời vợi phía trên đầu, không còn bị giới hạn bởi trần hang thấp lè tè, những đám mây trắng trôi lững lờ như chưa từng biết đến sự tồn tại của một hố vực sâu thẳm bên dưới.

Lý An đứng lặng một lúc lâu, để cảm giác đó thấm vào từng tế bào trong cơ thể.

Rồi hắn quay đầu nhìn về một hướng xa xăm, nơi theo trí nhớ mơ hồ còn sót lại từ trước ngày rơi xuống vực, chính là phương hướng dẫn về Thiên Kiếm Tông.

Hình ảnh những gương mặt từng nhìn hắn bằng ánh mắt khinh miệt hiện lên trong đầu, những lời xì xào về một kẻ mang linh căn ngũ hành tạp loạn, kẻ không xứng đáng được tông môn phí công bồi dưỡng. Hắn nhớ lại cả những âm mưu đã đẩy hắn rơi xuống vực sâu này, những bàn tay đã cố tình xô hắn vào chỗ chết.

Nhưng lần này, khi hồi tưởng lại tất cả, trong lòng Lý An không còn dâng lên cơn uất ức nghẹn ngào như những ngày đầu tiên tỉnh dậy bên Linh Hồ. Thay vào đó là một sự bình tĩnh lạ thường, thứ bình tĩnh chỉ có được khi một người thực sự biết rõ bản thân đã đủ sức đối diện với những gì từng khiến mình bất lực.

Hắn không cần phải vội vàng. Hắn không cần phải chứng minh bất cứ điều gì cho bất kỳ ai. Nhưng hắn biết, con đường phía trước, dù dẫn đến đâu, cũng phải bắt đầu bằng việc quay trở lại nơi mọi chuyện khởi nguồn.

Lý An chỉnh lại vạt áo da thú trên vai, đưa tay chạm vào túi vải nơi cất giữ Hỗn Độn Thạch, cảm nhận trọng lượng quen thuộc qua lớp vải, rồi siết chặt dây buộc thêm một lần cho chắc chắn.

Hắn không quay đầu nhìn lại miệng vực phía sau, nơi đã chứng kiến toàn bộ quá trình lột xác, tẩy linh, dung hợp Hỗn Độn và cả lần phá rồi mới lập cuối cùng đưa hắn đến ngày hôm nay. Mọi thứ cần ghi nhớ, hắn đã mang theo trong từng đường kinh mạch mới, trong từng đường gân cốt đã được tái tạo.

Lý An bước những bước đầu tiên vào tán rừng rậm rạp trước mặt, bóng hắn dần khuất sau lớp lá cây xanh thẫm, hướng thẳng về phía chân trời xa, nơi Thiên Kiếm Tông vẫn đang chờ đợi một cuộc trở về mà không ai trong tông môn từng nghĩ tới.

💬 Bình luận (0)