Lý An dọn sạch một khoảng đất bằng phẳng cách Linh Hồ không xa, nơi vách đá vây quanh tạo thành một khoảng kín gió, ít bị ảnh hưởng bởi luồng khí lạnh vẫn thỉnh thoảng tràn ra từ lối mòn sâu trong hang. Hắn dịch những tảng đá lởm chởm ra xa, quét sạch lớp cát mịn dưới chân, để lại một khoảng trống vừa đủ cho một người ngồi xếp bằng mà không vướng víu bất cứ thứ gì.
Hắn đặt viên đá đen ngay chính giữa khoảng đất, khối Hỗn Độn Thạch đặt cách đó một gang tay như đã từng thử trước kia. Ngồi xuống đối diện cả hai vật, Lý An bắt đầu vận chuyển Ngân Cân Ngọc Cốt theo trình tự đã luyện thuần thục suốt những ngày qua, cảm nhận luồng lực chảy đều từ đan điền ra khắp tứ chi, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp xảy ra.
Hắn nhìn viên đá đen một lúc lâu trước khi bắt đầu, trong đầu lặp lại phương án đã tính toán suốt đêm qua. Biến cơ thể thành một đường dẫn, để năng lượng Hỗn Độn chảy qua theo trình tự, nghiền nát tạp chất dọc đường, chỉ giữ lại phần tinh thuần đọng ở đan điền. Chỉ cần một khoảnh khắc dòng chảy đó lệch hướng, hậu quả sẽ không còn dừng lại ở một cơn đau có thể chịu đựng được nữa.
Lý An chạm ngón tay vào viên đá đen, dồn ý niệm vào nó như những lần trước. Không có gì xảy ra.
Hắn tăng cường độ tập trung, cố dồn hết sự chú ý còn mạnh hơn cả lúc thử nghiệm gây ra cơn phản phệ hôm trước. Viên đá vẫn im lìm, lạnh lẽo, như thể đã học được cách phớt lờ loại kích hoạt này.
Lý An cau mày, rút tay lại, nhìn viên đá đen với ánh mắt dò xét. Cách cũ không còn hiệu quả nữa, có lẽ vì lần trước hắn đã dùng nó, và giờ nó cần một thứ gì đó khác, mạnh hơn ý niệm đơn thuần.
Hắn nhớ lại những dòng chữ mờ nhạt trên phiến ngọc giản cũ, một cụm từ hắn từng lướt qua mà không để tâm nhiều, nhắc đến việc huyết nhục của kẻ tu luyện có thể trở thành cầu nối cho những loại năng lượng cổ xưa không chịu khuất phục trước linh lực thông thường.
Lý An rút ra một mảnh đá sắc còn sót lại từ đống mảnh vụn của những chiếc bình gốm vỡ, kề nhẹ lên đầu ngón tay trỏ. Hắn dừng lại một khắc, không phải vì do dự mà vì muốn chắc chắn đây là lựa chọn cuối cùng trước khi không còn đường lùi.
Hắn rạch một đường nhỏ.
Máu ứa ra, đọng thành một giọt tròn nơi đầu ngón tay. Lý An đưa tay xuống, để giọt máu nhỏ thẳng xuống bề mặt viên đá đen.
Ngay khi giọt máu chạm vào, viên đá rung lên dữ dội.
Bề mặt đen tuyền của nó như sống dậy, những đường vân vô hình trước đó bỗng hiện lên rõ rệt, cuộn xoáy quanh giọt máu đang lan ra như một vết mực loang trên mặt nước. Một luồng năng lượng đen đặc phun trào từ viên đá, không còn là dòng chảy chậm rãi như những lần trước, mà ập thẳng vào ngón tay Lý An với một lực đạo mãnh liệt.
Hắn chưa kịp phản ứng, luồng năng lượng đã lan hết cánh tay, xộc thẳng vào lồng ngực.
Lý An bật ngửa người ra sau, cả cơ thể co giật dữ dội. Cảm giác lần này khác hẳn lần thử nghiệm trước, không còn là một dòng lực đơn thuần chảy qua kinh mạch mà giống như hàng ngàn mũi kim nhỏ đâm xuyên từ trong ra ngoài, mỗi mũi kim mang theo một phần ý chí xa lạ, hung hãn, muốn nghiền nát mọi thứ cản đường nó.
Linh khí Ngũ Hành tạp nham còn sót lại trong kinh mạch lập tức bị cuốn vào dòng năng lượng đen, không phải bị hút ra ngoài êm ả như những lần trước, mà bị xé toạc, nghiền vụn ngay tại chỗ. Từng đợt đau đớn dồn dập truyền khắp cơ thể, mạnh đến mức Lý An không còn phân biệt được đâu là đau ở kinh mạch, đâu là đau ở xương cốt, đâu là đau ở chính làn da đang căng lên như sắp nứt toác.
Hắn gào lên một tiếng, âm thanh vọng vào vách đá rồi dội ngược trở lại, hòa vào tiếng gầm rú vô hình của dòng năng lượng đang cuộn xoáy bên trong cơ thể mình.
Có một khoảnh khắc, ý thức Lý An chao đảo, mọi thứ xung quanh nhòe đi thành một mảng tối đen, chỉ còn cảm giác đau đớn là thứ duy nhất còn tồn tại rõ ràng. Hắn cố bấu víu vào một điểm neo cuối cùng, nhớ lại hơi thở, nhớ lại nhịp tim, nhớ lại cảm giác giữ nguyên một quả trứng chim không vỡ trong lòng bàn tay run rẩy.
Dòng năng lượng đen không dừng lại vì hắn sắp gục ngã. Nó tiếp tục càn quét qua từng đoạn kinh mạch, phá vỡ từng mảng linh khí tạp nham đóng cặn từ nhiều năm tu luyện trước đó, đồng thời cuốn theo cả một phần huyết nhục, khiến xương cốt Lý An kêu lên những tiếng răng rắc liên tục như sắp gãy vụn.
Ngân Cân Ngọc Cốt trong cơ thể hắn, thứ nền tảng vừa mới hình thành chưa lâu, cũng không thoát khỏi sự tác động của dòng năng lượng này. Từng đường gân cốt vốn đã cứng cáp hơn người thường giờ tiếp tục bị uốn nắn lại, một lớp cấu trúc mới đan xen vào lớp cũ, tạo ra cảm giác như toàn bộ khung xương đang được đúc lại từ đầu trong lửa.
Lý An không còn biết mình đã chịu đựng bao lâu. Có những khoảnh khắc hắn cảm thấy cơ thể mình sắp tan rã hoàn toàn, tim đập chậm dần, hơi thở đứt quãng đến mức tưởng chừng lần hít vào tiếp theo sẽ không bao giờ đến. Nhưng cứ mỗi lần bờ vực đó cận kề, một phần ý chí sâu thẳm nào đó trong hắn lại gồng lên, giữ lấy sợi dây kết nối mong manh với viên đá đen, không để nó đứt lìa.
Dần dần, giữa cơn hỗn loạn dữ dội đó, có một thứ gì đó bắt đầu thay đổi.
Dòng năng lượng đen không còn hoàn toàn xa lạ như lúc mới xâm nhập. Ý thức Lý An, dù đang chìm trong đau đớn, bắt đầu cảm nhận được viên đá đen không còn là một vật thể tách biệt bên ngoài cơ thể, mà như một điểm tựa đang dần hòa vào chính luồng khí huyết của hắn. Hắn có thể cảm nhận được nhịp đập của nó, một nhịp trầm nặng, chậm rãi, khác hẳn nhịp tim con người nhưng lại đang dần đồng bộ với nhịp tim của chính hắn.
Khối Hỗn Độn Thạch đặt cách đó một gang tay đột nhiên bùng lên một luồng sáng xám nhạt, rung động dữ dội, như bị cuốn vào cùng một tần số với viên đá đen và cơ thể Lý An. Ba thứ, người, đá đen, đá xám, như ba đầu mối của một sợi dây vô hình đang siết chặt lại với nhau.
Cơn đau không biến mất, nhưng bắt đầu có một trật tự. Những mảng linh khí Ngũ Hành tạp nham cuối cùng còn sót lại trong kinh mạch lần lượt bị nghiền vụn, hóa thành những hạt bụi năng lượng li ti, một phần bị viên đá đen hút vào, một phần tan biến vào không khí, chỉ còn lại một dòng khí rất mỏng, rất tinh khiết, len lỏi quay trở về đọng lại nơi đan điền.
Không biết đã qua bao lâu, cơn co giật trên cơ thể Lý An bắt đầu dịu xuống. Dòng năng lượng đen cũng chậm lại, không còn cuồng bạo như lúc đầu, mà rút dần về viên đá, để lại phía sau một khoảng kinh mạch trống trải, sạch sẽ đến mức xa lạ.
Lý An gục xuống, trán chạm đất, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lẫn máu rỉ ra từ vài chỗ da nứt trên tay và ngực. Hắn nằm bất động một lúc rất lâu, không đủ sức để cử động dù chỉ một ngón tay, chỉ có ý thức lờ mờ nhận ra mình vẫn còn thở, vẫn còn tim đập, vẫn còn sống.
Khi tỉnh lại hoàn toàn, ánh sáng mờ nhạt từ khe đá trên đỉnh hang đã đổi sang một sắc độ khác, cho thấy không ít thời gian đã trôi qua. Lý An chống tay ngồi dậy, từng động tác đều khiến cơ thể rung lên một cảm giác lạ, không phải đau đớn mà là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể lớp áo cũ chật chội bó buộc bấy lâu vừa được cởi bỏ hoàn toàn.
Hắn thử vận chuyển linh lực, chậm rãi dò theo từng đoạn kinh mạch quen thuộc. Không còn cơn đau nhói khi hai dòng lực va chạm nhau như trước kia. Luồng lực trong cơ thể giờ đây chảy thành một dòng duy nhất, dày và nặng hơn hẳn, không còn bị phân tán hay xung đột bởi bất cứ tạp chất nào.
Lý An siết chặt tay, cảm nhận sức mạnh tuôn trào theo cách chưa từng có. Một tảng đá nhỏ nằm gần đó, chỉ cần hắn hơi dồn ý niệm, đã vỡ tan thành cát bụi mà không cần chạm tới.
Hắn khựng lại, nhìn đống cát bụi đó, một cảm giác bất an len vào giữa niềm vui vừa nhen lên.
Lý An cúi xuống nhặt viên đá đen lên, giờ đây nó vẫn nặng trịch như cũ, nhưng lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nó không còn là một vật bên ngoài, mà như một phần nối dài của chính cơ thể mình, một nhịp đập trầm lặng hòa cùng nhịp tim hắn.
Hắn đã phá bỏ được xiềng xích của linh khí Ngũ Hành tạp nham, điều đó không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng khi nhìn xuống hai bàn tay vừa vô tình nghiền nát một tảng đá chỉ bằng một ý niệm thoáng qua, Lý An hiểu rằng thứ sức mạnh mới này lớn hơn rất nhiều so với bất cứ điều gì hắn từng tưởng tượng, và lớn đến mức chính hắn cũng không chắc liệu mình có thể giữ nó trong tầm kiểm soát được bao lâu.