Linh dịch vừa xuống bụng, Lý An không cảm thấy gì khác lạ. Hắn đứng yên một nhịp, tự hỏi liệu mình có uống thiếu hay không.
Rồi một điểm nóng nhỏ bùng lên giữa bụng, như một giọt lửa vừa rơi xuống. Nhiệt lượng ấy lan dần ra ngực, rồi theo kinh mạch tỏa khắp cơ thể, để lại sau nó một cơn đau âm ỉ ở từng nơi nó đi qua.
Tuyết Dao đứng cạnh, quan sát sự thay đổi trên gương mặt hắn. "Xuống hồ." Nàng nói, ngắn gọn như mọi lần.
Lý An bước xuống Linh Hồ, ngồi xuống đáy như đã quen, bắt đầu vận chuyển khẩu quyết. Lần này khác hẳn mọi lần trước, linh khí hóa lỏng từ khắp mặt hồ như bị hút về phía hắn, tạo thành những vòng xoáy nhỏ lăn tăn trên mặt nước. Ánh sáng dưới đáy hồ yếu dần đi từng chút một khi luồng khí đổ dồn vào cơ thể hắn.
Tuyết Dao đứng trên bờ, không can thiệp, chỉ dõi theo từng biến chuyển nhỏ nhất.
Da Lý An bắt đầu nóng ran. Xương cốt đau nhức từ bên trong. Cơ bắp co rút từng đợt, kinh mạch căng lên như dây đàn bị kéo quá mức. Vẫn chưa đến mức không chịu nổi, nhưng đủ để hắn phải nghiến chặt răng.
Một lúc sau, hắn nhận ra mồ hôi tiết ra từ da mình đã đục hẳn đi, không còn trong như nước. Một lớp chất đen rất mỏng theo đó rỉ ra, loang trên mặt nước thành những vệt nhỏ. Máu trong người hắn như đang nóng lên, một cơn đau sâu hoắm len lỏi trong từng khúc xương.
"Thần Ma Luyện Thể Quyết không đơn giản là luyện thân thể mạnh hơn." Tuyết Dao nói, giọng đều đều dù đang nhìn thẳng vào lớp chất đen loang trên mặt nước. "Nó đang thay ngươi."
"Thay cái gì?" Lý An hỏi, giọng đã bắt đầu run vì cơn đau.
"Thứ ngươi từng gọi là thân thể." Nàng đáp.
Cơn đau tiếp tục leo thang sau đó. Xương như bị nghiền dưới một sức nặng vô hình, cơ bắp như bị xé ra từng lớp, kinh mạch căng đến giới hạn, từng huyệt đạo nóng rát như có than hồng áp vào. Lý An muốn dừng lại, tay đã khẽ nhấc lên định phá vỡ tư thế vận công.
"Không được." Tuyết Dao nói ngay, giọng sắc lạnh chưa từng có.
"Nếu tiếp tục..." Hắn nghiến răng. "Ta sẽ chết."
"Nếu dừng lại lúc này, ngươi mới thực sự chết." Nàng đáp, không chút do dự.
Lý An hạ tay xuống, tiếp tục giữ tư thế, hơi thở dồn dập qua kẽ răng.
Tuyết Dao cúi sát mặt hồ hơn, ánh mắt dán chặt vào luồng sáng đang hội tụ quanh người Lý An. Đột nhiên, luồng sáng ấy tách làm hai. Một dòng tiếp tục chảy vào cơ thể hắn như bình thường. Dòng còn lại lệch hẳn sang một hướng khác, như bị thứ gì đó bên trong cơ thể Lý An kéo đi.
Nàng cau mày, không nói gì ngay. "Quả nhiên..." Nàng khẽ lẩm bẩm, gần như chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.
"Có chuyện gì?" Lý An hỏi, giọng đứt quãng vì đau.
"Không có gì." Nàng đáp. "Tiếp tục."
Thời gian trôi qua theo một cách Lý An không còn nắm bắt được. Ánh sáng trong hồ ban đầu còn mạnh, rồi yếu dần, một lớp hơi nước mỏng bắt đầu phủ trên mặt hồ. Cơ thể hắn chìm sâu hơn dưới làn nước, chỉ còn phần đầu nhô lên khỏi mặt nước lặng lẽ.
Hắn nghe tiếng nước róc rách quanh mình, tiếng tim đập nặng nề trong lồng ngực, tiếng máu chảy rần rật trong huyết quản, và cả những âm thanh rất nhỏ, như tiếng xương cốt đang tự sắp xếp lại theo một trật tự mới. Rồi tất cả những âm thanh đó xa dần, nhỏ dần, cho đến khi chỉ còn lại một khoảng lặng đặc quánh.
Trong khoảng lặng ấy, Lý An như đang nhìn thấy chính cơ thể mình từ bên trong. Kinh mạch hắn hiện ra như những dòng sông nhỏ chảy khắp cơ thể, linh khí là những dòng ánh sáng lấp lánh trôi theo. Một luồng lực khác, màu sắc khác thường, đang len lỏi vào giữa những dòng sông ấy, đẩy dần những phần linh khí cũ ra ngoài.
Trên bề mặt xương cốt, một lớp ánh sáng mỏng manh đang dần hình thành, mờ ảo và chưa ổn định, như một lớp sương còn có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Đến khoảng giữa quá trình ấy, mặt hồ đột nhiên lạnh hẳn đi. Một luồng khí lạnh buốt xuyên thẳng qua cơ thể Lý An, khiến hắn giật mình dù đang chìm sâu trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Một âm thanh rất xa vọng đến, không rõ là tiếng gầm hay tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ.
Rồi một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong tâm trí hắn. Một bóng đen khổng lồ, chỉ thấy được một phần cánh tay và một con mắt đỏ rực, đứng sau một lớp phong ấn chằng chịt những đường nứt. Lý An cố nhìn kỹ hơn, nhưng hình ảnh ấy tan biến ngay khi hắn vừa tập trung.
Hắn giật mình tỉnh lại, hớp một hơi khí lạnh.
Tuyết Dao đứng ở rìa hồ, nhưng không nhìn hắn. Ánh mắt nàng dán chặt vào phía lối mòn tối.
"Vừa rồi ngươi có cảm nhận được không?" Lý An hỏi, giọng còn khàn đặc.
Nàng không đáp ngay. Một lúc sau mới quay lại, hỏi ngược. "Ngươi thấy gì?"
Lý An kể lại hình ảnh bóng đen và con mắt đỏ, cùng cảm giác lạnh buốt vừa xuyên qua người. Tuyết Dao nghe hết, không phủ nhận bất kỳ điều gì.
"Đừng cố nhìn vào thứ đó." Nàng nói.
"Ma Thần?" Lý An hỏi thẳng.
Nàng không trả lời. Nhưng có gì đó trong ánh mắt nàng đã thay đổi, đủ để Lý An hiểu câu hỏi của mình không sai.
Hắn định đứng dậy, nhưng cơ thể không nghe theo, hai chân mềm nhũn khiến hắn khuỵu xuống ngay khi vừa nhấc người lên khỏi mặt nước. Tuyết Dao bước tới, đặt tay lên vai hắn kiểm tra.
"Mới bắt đầu." Nàng nói.
"Mới bắt đầu?" Lý An hỏi lại, không giấu được sự ngạc nhiên.
"Ngươi tưởng vài canh giờ là đủ để thay đổi toàn bộ thân thể sao?" Nàng nói, giọng không hề giễu cợt, chỉ là một sự thật thẳng thắn. "Xương mới chỉ bắt đầu thay đổi. Kinh mạch mới đang được mở rộng. Huyết nhục còn chưa thích ứng. Ngươi vẫn phải ở lại trong hồ."
Lý An gật đầu, tựa lưng vào một mỏm đá gần bờ, để cơ thể nghỉ ngơi trong chốc lát. Tuyết Dao ngồi xuống cách đó không xa, lần đầu tiên hai người có một khoảng lặng gần như bình yên giữa những cơn đau.
"Ngươi từng thấy ai trải qua chuyện này chưa?" Lý An hỏi, phá vỡ sự im lặng.
"Có." Nàng đáp.
"Họ thành công?"
Tuyết Dao im lặng một lúc lâu. "Không phải tất cả."
Lý An không hỏi thêm. Hắn nhìn xuống mặt hồ đang dần lặng trở lại, nghĩ đến quãng đường còn phải đi.
"Ta sẽ tiếp tục." Hắn nói.
"Không sợ?" Tuyết Dao hỏi.
"Sợ." Lý An đáp, không giấu giếm. "Nhưng nếu vì sợ mà dừng lại, ta sẽ chẳng bao giờ biết mình có thể đi đến đâu."
Tuyết Dao nhìn hắn một lúc lâu, không nói lời khen nào. "Vậy thì xuống hồ."
Lý An trở lại đáy hồ, ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển khẩu quyết một lần nữa. Linh khí lại hội tụ quanh người hắn. Nhưng lần này, ngay khi luồng khí vừa chạm vào da, một tia sáng màu bạc rất mỏng lóe lên dưới lớp da nơi cánh tay hắn, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi biến mất.
Tuyết Dao nhìn thấy điều đó. Ánh mắt nàng thay đổi rõ rệt, nhưng nàng không nói gì.
Từ sâu trong hang động, một tiếng động nhỏ vang lên, như tiếng đá nứt ra. Tuyết Dao quay đầu về phía lối mòn tối. Không có gì xuất hiện, bóng tối vẫn nguyên vẹn như mọi khi.
Nhưng trên một phiến đá gần đó, một đường nứt nhỏ vừa mới xuất hiện, mảnh và im lặng, như thể đã có từ rất lâu mà không ai để ý tới cho đến tận bây giờ.