🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Vạn Ma Kiếm Chủ

Q2·Ch.5: Kẻ đi săn và con mồi

📖 Quyển 2: Nhiệm vụ tử thần

~6 phút đọc · 1119 từ · · ⚠️ Báo cáo

Tiếng lá khô vừa vang lên đã tắt hẳn. Lý An đứng bất động thêm một lúc lâu bên mép suối, mắt không rời dấu giày còn đọng nước trên lớp bùn đối diện, tai căng ra nghe ngóng từng động tĩnh nhỏ nhất. Không có gì thêm, chỉ có tiếng nước chảy róc rách qua đá và tiếng gió lay nhẹ tán lá phía trên đầu. Hắn lùi lại, bước xuống lòng suối, để dòng nước lạnh ngập qua mắt cá chân, đi ngược dòng một đoạn dài trước khi tấp vào bờ bên kia, nơi nền đất cứng hơn không lưu dấu chân.

Vết thương trên đầu gối nhói lên mỗi khi hắn dồn lực bước qua đá trơn dưới lòng suối, nhưng Lý An không dừng lại. Hắn men theo bờ đá, tránh những khoảng đất mềm, thỉnh thoảng ngoái nhìn lại phía sau lưng. Lớp băng quanh đầu gối đã ướt sũng nước suối, cọ vào vết thương mỗi bước đi, nhưng hắn nghiến răng bước tiếp, không dám chậm lại.

Đi được một quãng, một tiếng động khô khốc vang lên từ phía sau một lùm cây thấp, không giống tiếng gió. Lý An lập tức hạ thấp người, nép vào sau một tảng đá phủ rêu, tay siết chặt con dao sứt.

Qua khe hở giữa những nhánh cây, hắn thấy một bóng người đang ngồi xổm bên một dấu chân in trên đất, tay cầm một mảnh giấy vàng nhỏ. Mảnh giấy phát ra một quầng sáng mờ nhạt, rồi tắt đi. Người đó đứng dậy, cất mảnh giấy vào trong áo, cúi đầu quan sát mặt đất, dịch chuyển chậm rãi theo một hướng nhất định, dáng vẻ tập trung cao độ, không để ý gì đến xung quanh. Một túi vải nhỏ đeo chéo qua vai hắn ta, lủng lẳng vài vật gì đó va vào nhau lách cách theo mỗi bước.

Lý An nhận ra bộ đạo bào Thiên Kiếm Tông trên người hắn ta, cùng gương mặt từng thoáng thấy đứng lẫn trong đám đông đệ tử nội môn quanh Triệu Phong. Hắn ép mình nằm sát xuống đất, dịch người vòng ra phía sau lưng đối phương, mỗi bước đặt xuống đều dò trước bằng đầu mũi giày, tránh những cành khô có thể phát ra tiếng động. Có lúc một chiếc lá khô vỡ vụn dưới bàn tay chống đất của hắn, Lý An khựng lại, giữ nguyên tư thế bất động cho đến khi chắc chắn đối phương vẫn chưa để ý.

Khi khoảng cách đủ gần, người kia vẫn đang cúi xuống dò dấu chân, hoàn toàn không hay biết. Lý An lấy đà, lao thẳng người về phía trước, dùng cả trọng lượng cơ thể húc vào hông đối phương. Cả hai ngã nhào xuống đất, tấm phù dò tìm văng ra khỏi tay Dương Khải, rơi xuống đám lá mục cách đó không xa. Lý An đè hẳn lên trên, một tay ghì chặt vai, tay còn lại kề lưỡi dao sứt sát vào cổ.

"Đừng động." Giọng Lý An khàn đặc, hơi thở vẫn còn dồn dập vì cú vồ vừa rồi, một giọt mồ hôi lăn dài xuống thái dương rơi xuống mặt Dương Khải.

Người kia cứng đờ người, không dám cựa quậy, mắt trợn tròn nhìn lưỡi dao sát ngay yết hầu, cổ họng phát ra một tiếng nấc khẽ. "Đừng... đừng giết ta."

"Ngươi là ai." Lý An ấn dao sát hơn một chút, mắt không rời khỏi gương mặt đối phương để canh chừng bất kỳ động tác giả nào.

"Ta... ta là Dương Khải, đệ tử nội môn." Hắn ta lắp bắp, giọng run rẩy, ánh mắt liên tục liếc xuống lưỡi dao sứt kề sát cổ. "Triệu Phong sư huynh sai ta vào đây... tìm dấu vết của ngươi, không có ý gì khác."

"Trần Hạo cũng là người của hắn." Lý An nói, không phải câu hỏi, giọng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh, không lộ ra hắn đã đoán ra điều này từ trước.

Dương Khải khựng lại một nhịp, mắt láo liên nhìn quanh như tìm đường thoát dù đang bị ghì chặt xuống đất. "Ngươi... ngươi biết cả chuyện đó sao..."

"Hắn muốn gì." Lý An ấn đầu gối mạnh hơn xuống vai đối phương, cảm nhận cơ thể Dương Khải run lên rõ rệt dưới sức nặng của mình.

"Muốn ngươi không quay về được." Dương Khải nói vội, giọng nghẹn lại, hai tay vẫn giơ hờ trước ngực dù đang bị đè chặt xuống đất, ngón tay run run. "Chỉ vậy thôi, ta thề."

Lý An im lặng một lúc, mắt quét qua bộ dạng run rẩy của kẻ dưới thân mình, ngón tay siết chặt hơn quanh cán dao sứt. Hắn không hỏi thêm gì nữa, chỉ rút sợi dây thừng còn lại trong túi, trói chặt hai tay Dương Khải ra sau lưng, kéo lê hắn ta đến một gốc cây gần đó, buộc thêm một vòng quanh thân cây cho chắc, giật thử vài lần cho đến khi tin chắc dây không thể tự tuột ra.

Hắn lục túi vải của Dương Khải, lấy ra vài viên đan dược bọc trong giấy dầu, tấm phù dò tìm còn sót lại một chút linh quang mờ nhạt nhặt lại từ đám lá mục, và một bọc lương khô nhỏ còn khá đầy. Hắn nhét tất cả vào túi mình, không nói thêm lời nào.

Dương Khải ngồi tựa gốc cây, mặt tái mét, không dám cất tiếng thêm lần nào nữa, chỉ đưa mắt nhìn theo bóng Lý An đang lục túi đồ của mình từng món một. Lý An đứng dậy, nhìn hắn ta một lượt cuối, rồi quay người rời khỏi khu vực đó, không theo hướng cũ mà rẽ sâu hơn vào phía những tán cây rậm rạp.

Bóng chiều đã bắt đầu ngả xuống khi Lý An dừng chân bên một khe đá hẹp khác, kiểm tra lại vết băng trên đầu gối đã thấm thêm một vệt máu mới. Hắn ngồi tựa vào vách đá, thở dốc một lúc lâu trước khi lấy tấm phù dò tìm ra xem lại dưới ánh sáng còn sót, không hiểu hết cách vận hành của nó nhưng vẫn cất kỹ vào trong áo, cạnh cuộn da dê và cuốn công pháp luyện thể.

Rừng Cấm phía trước vẫn còn dày đặc bóng tối dưới tán lá. Lý An siết lại quai túi trên vai, đứng dậy bước tiếp, chân vẫn còn khập khiễng vì vết thương ở đầu gối, biết rằng từ giờ mỗi tiếng động sau lưng không chỉ có thể là yêu thú.

💬 Bình luận (0)