🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.3: Chương 3: On Set

~15 phút đọc · 2951 từ · ⚠️ Báo cáo

Chương 03.

Những bước đi đầu tiên luôn khiến ta bỡ ngỡ.

Mặt trời hôm nay có vẻ chói chang hơn thường ngày, mới gần tám giờ sáng mà cái nóng đã tràn vào căn hộ nhỏ của Win. Nó đang tất bật sửa soạn để đi đến cửa hàng cho ca làm sáng và tiếng chuông điện thoại của Mỹ, cô trợ lý được công ty sắp xếp để phụ giúp nó đã réo lên ầm ĩ nãy giờ, nó chạy từ nhà vệ sinh ra tay vẫn còn ướt mèm.

"Anh đây Mỹ ơi. Có chuyện gì hả?"

Đầu dây bên kia giọng Mỹ có vẻ khẩn trương.

"Anh ơi đừng quên chín giờ sáng nay có buổi tập thoại ở công ty đó nha."

Câu nói của Mỹ khiến Win bừng tỉnh, nó quên mất chuyện này, nó hơi rối và lặp tức cúp máy. Còn ca làm sáng thì sao? Win nghĩ nhanh rồi gọi ngay cho Hải Minh để xin cứu viện, cũng may sáng nay cậu nhóc không có đi học nên sẵn sàng đổi ca làm cho nó. Giải quyết xong chuyện này nó vội vã chạy đến công ty, tóc còn chưa kịp chải. Và vì thiết lập nhân vật Duy trong phim có mái tóc màu bạch kim mà trước khi quay hai ngày Win đã cắn răng ngồi tẩy tóc gần hai tiếng với cơn đau ê ẩm trên đầu nhưng mà khi nhìn mái tóc mới hiện lên trong gương thì nó cảm thấy cơn đau lúc đó hoàn toàn xứng đáng vì nhìn nó vô cùng nổi bật và thu hút.

Vì chưa từng làm việc trong showbiz nên những ngày đầu như thế này đúng là cú sốc kinh khủng đối với nó, như sáng nay chỉ vừa mới tập thoại xong là phải chạy đi định trang chọn quần áo cho vai diễn, loay hoay cũng hết cả ngày rồi tiếp tục chạy tới cửa hàng giày cho kịp ca làm chiều, thế là cả ngày Win quay cuồng với khối công việc khổng lồ.

Vừa bước vào cửa hàng đã thấy Hải Minh, cậu nhóc đeo một chiếc kính cận dày cui, miệng vẫn cứ luyên thuyên.

"Ngôi sao tương lai đến rồi hả? Hên cho mày là hôm nay tao cứu kịp đó"

Win vừa cất túi xách vào tủ vừa lấy ra ly trà sữa đưa cho Hải Minh xem như một lời cám ơn chân thành sau đó Hải Minh cũng tan ca về nhà để lại Win cùng vài bạn nữ làm chung khác, có một chị hình như cũng biết về việc nó đóng phim nên đã đến hỏi thăm, nó khiêm tốn đáp.

“Phim mạng thôi chị ơi, vai em nhỏ xíu à, chắc không ai để ý đâu.”

Vì chẳng biết dự án khi ra mắt có được sự chú ý hay không nên bất kể ai lân la hỏi Win về bộ phim đó nó đều trả lời qua loa cho xong, không phải nó chảnh chọe gì mà nó lo rằng khi lên sóng có thể chẳng nhận được chút quan tâm nào từ công chúng.

Tối đến, vừa về nhà là nó đã quăng cặp xuống, nằm dài trên giường ôm kịch bản. Những câu thoại dài và khó nhằn như đang múa lung tung trong đầu, đè bẹp cơn buồn ngủ đang âm ỉ. Nó cố học thuộc, dù mí mắt trĩu xuống từng phút. Một lúc sau, nó ngủ quên lúc nào không biết – tay vẫn còn ôm cuốn kịch bản như bấu víu vào một giấc mơ.

Buổi khai máy đầu tiên.

Set quay đầu tiên của ngày hôm nay không phải phân cảnh của tập đầu mà là tập 13, đây là đoạn nhân vật Duy ( Win diễn) sau một cuộc ẩu đả phải vào bệnh viện và Hải Đăng ( Đăng Dương diễn) chạy tới tìm và cả hai đã có một đoạn ôm nhau vừa đau lòng vừa đầy lãng mạn. Vì bối cảnh này được ekip mượn sau cảnh quay của bộ ngôn tình khác vừa xong nên đã tận dụng luôn để đỡ chút chi phí.

“Action!”

Tiếng đạo diễn vang lên, và cả phim trường như ngưng thở quan sát hai người họ.

Đăng Dương sau một cái hít thở thật sâu nhanh chóng nhập vai, anh ta nhìn thẳng vào mặt Win và run rẩy (theo yêu cầu kịch bản) nói:

“Tại sao...mày không nói cho tao biết chuyện này...tao tưởng mày chết rồi...”

Máy quay lập tức lia về phía Win, nó mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng dính đầy máu (đạo cụ) trên người, đôi môi cũng đang rỉ máu.

“Em...em xin lỗi...ý là...em xin lỗi...”

Câu thoại của nó thật ra khá đơn giản “Em xin lỗi vì em sợ anh lo lắng nên đã không báo cho anh biết.” Vậy mà nó nói không tròn nổi. Giọng lắp bắp, ánh mắt né tránh, bàn tay siết chặt – tất cả đều tố cáo sự vụng về của bản thân. Máy quay hướng thẳng vào mặt, ánh đèn pha chiếu sáng khiến nó cảm thấy như có hàng trăm con mắt đang soi vào từng lỗi sai của mình.

“Cắt!”

Đạo diễn gần như gầm lên trong bộ đàm:

“Em đọc thoại kiểu gì vậy? Nói lộn xộn hết trơn! Ngẩng mặt, tự tin lên! Nhìn xuống đất hoài vậy, dưới đất có ai nhắc bài em hả?”

Win cúi đầu liên tục, miệng lí nhí xin lỗi, tay vô thức vò nhẹ mép áo. Nó không quên thoại – nó chỉ bị tâm lý. Lần đầu đứng giữa máy quay, ánh đèn, cả đoàn phim… mọi thứ như quá sức.

Lần quay lại thứ năm diễn ra suôn sẻ hơn. Win không sai thoại nữa, nhưng giọng nó vẫn bị hụt nhịp. Cảm giác như chỉ cần chệch nửa nhịp là mọi thứ sẽ sụp đổ. Win hoàn toàn hiểu rằng chuyện bị khớp trước máy quay hay áp lực từ thời gian làm việc sẽ khiến nó gặp khó khăn, chỉ là không nghĩ lại rắc rối đến vậy.

Trong giờ nghỉ giữa các cảnh quay, Đăng Dương bước lại ghế ngồi cạnh , ánh mắt chứa đầy sự mỉa mai không giấu giếm.

“Mạnh mồm mạnh miệng mà diễn như vậy thì tiêu tùng rồi nhóc ơi.”

Win vừa nhai miếng bánh cookies, mắt không rời khỏi cuốn kịch bản, giọng đều đều:

“Anh thông cảm giúp em, tại lần đầu em diễn xuất trước ống kính nên cũng hơi rối. Vả lại em cũng mới vô nghề đâu phải thiên tài mà đòi hoàn hảo ngay được ạ.”

Đăng Dương ngả người ra sau, tay cầm kịch bản che mặt:

“Nếu vậy thì càng phải cố gắng hơn nữa nhé. Lỡ đâu thể hiện tệ quá thì sẽ bị đá khỏi công ty đấy. Cứ diễn như vậy thì tin đồn mua vai chắc cũng chẳng sai.”

Win quay sang nhìn anh ta một thoáng, rồi im lặng. Không vì sợ. Nó chỉ không muốn phản ứng vội. Phía sau lời nói đó là một thách thức. Mà thách thức thì đâu thể đáp trả bằng lời. Nó cúi xuống tiếp tục đọc lại đoạn thoại. Chỉ có điều nó chẳng biết anh ta lấy đâu ra cái thông tin nó mua vai nhỉ? Nó chưa đủ nghèo sao.

“Tôi sẽ ghi nhớ thái độ hôm nay của anh, sau này tôi mà nổi tiếng thì anh sẽ khó sống với tôi đấy."

Win chẳng thèm trả lời thêm nhưng rõ ràng nó đang bắt đầu ghi nợ trong đầu mình.

Những ngày sau đó đối với Win đúng là vô cùng mệt mỏi, lịch quay phim bỗng trở nên dày đặc, công ty bảo là thay đổi để đẩy nhanh tiến độ và đương nhiên Hải Minh lại là cứu tinh cho nó khi liên tục thay ca ở cửa hàng, mặc dù cậu nhóc cứ cằn nhằn nhưng thật ra Win biết Hải Minh vô cùng quan tâm mình.

Lịch quay của bộ này được ghi trong hợp đồng có tổng cộng 35 ngày tính luôn thời gian tiền chuẩn bị, vì số ngày khá ngắn ngủi nên cả đoàn phải tranh thủ cho kịp hoàn thành tiến độ, có hôm quay từ 4 giờ sáng đến 12 đêm giờ đêm vẫn chưa xong, nó ngủ gà ngủ gật suốt, có hôm đang nghỉ trưa với đôi mắt lờ đờ cùng đầu óc mệt mỏi thì nó có lờ mờ nghe tổ hậu kỳ tám chuyện, nội dung cuộc tâm sự đó chủ yếu xoay quanh bộ phim, họ nói rằng ban đầu Anh đừng có ba nhà đầu tư nhảy vào nhưng đến gần sát ngày ký hợp đồng thì chỉ còn một nhãn hàng nhỏ cho nên qui mô của bộ này được xem là nhỏ nhất so với toàn bộ dự án mà Kỳ Lân sản xuất từ trước đến nay, nó chỉ nghe được tới đó rồi cơn buồn ngủ ập tới làm nó mụ mị trong cơn mơ.

Ngày quay thứ tư bắt đầu mà chẳng để ai lấy lại tinh thần, mọi thứ cứ vồ vập đến như cơn bão lớn.

Phân đoạn hôm nay trong tập 6 khá kịch tính vì nhân vật Hải Đăng phát hiện ra người yêu của mình là Tiến Dũng (do Hoàng Phong đóng) phản bội và Duy xuất hiện đúng lúc phơi bày sự thật và Tiến Dũng và Duy đã có một cuộc ẩu đả khá dữ dội.

Bối cảnh diễn ra vào 9:00 sáng nhưng vì quay tầm cuối giờ chiều nên bộ phận ánh sáng đánh đèn khá gắt.

Ngoại cảnh. Trước sạp rau của Hải Đăng .

Đạo Diễn: Action

Khi đạo diễn hét lớn sau monitor thì cả ba bắt đầu đối diễn, ban đầu là cảnh Hải Đăng và Tiến Dũng đang cãi nhau sau đó Duy xuất hiện và cà khịa, sau đó Tiến Dũng tức giận lao vào đánh Duy, do thiếu kinh nghiệm diễn xuất nên cảnh này Win chệch choạc mấy lần mới diễn đúng ý đạo diễn.

Vì diễn quá hăng mà Hoàng Phong vô tình đẩy Win mạnh tay khiến nó bị xướt tay chảy máu nhưng vì thấy như vậy mới tự nhiên nên cả ekip không ai dừng lại băng bó cho nó mà tiếp tục cảnh quay. Phân cảnh của Hải Đăng (Đăng Dương) bắt đầu sau khi Tiến Dũng (Hoàng Phong) rời đi và Đăng thấy vết thương nên lo lắng cầm tay Duy xem thử chỉ là lợi dụng cơ hội này thì Đăng Dương đã cố tình siết chặt vào vết thương khiến Win đau đớn nhăn mặt còn anh ta thì thay gì diễn nét lo lắng lại nở một nụ cười kì quặc.

cắt

"Đăng Dương em có vấn đề à? Tự dưng em cười là cười cái gì, quay lại"

Bác đạo diễn ngồi phía sau monitor nói vọng qua cái loa làm cảnh này phải quay lại, Win cảm nhận là anh ta đang cố tình diễn hỏng. Cái tên này thật biết cách h-ành hạ người khác mà.

Ngoại cảnh. Màn 2, cảnh 3. Diễn

Vẫn là cảnh quay Hải Đăng cầm tay Duy để kiểm tra vết thương và lần này anh ta vẫn cố bóp chặt khiến nó khó chịu vô cùng chỉ là nó hiểu nếu đau đớn ra mặt thì cảnh quay lại hỏng và phải quay thêm cho nên nó đã nén đau hoàn thành cảnh này.

"Cắt! Tốt lắm, giải lao chút rồi quay tiếp nha"

Win ra khỏi set quay nhưng nét mặt vẫn còn nhăn nhó, nó thật sự đau vì cái siết quá mạnh của Đăng Dương , chắc chắn anh ta cố tình phạm lỗi để kiếm cớ quay lại, lấy việc công báo thù riêng , nó định đến chất vấn nhưng giờ cũng trễ rồi, quay xong còn về nghỉ ngơi nữa. Chỗ vết thương rỉ vài giọt máu tanh tưởi.

"Hôm nay công nhận mày diễn đỡ hơn mấy ngày trước đó"

Nó đã muốn nhắm mắt bỏ qua vậy mà anh ta lại đến kiếm chuyện, nó đanh giọng trả lời.

"Cám ơn anh đã quá khen. Nhưng anh có thể nhập tâm một xíu được không ạ? Cảnh diễn đơn giản mà anh cứ NG hoài à."

"Cậu bé ơi! Cảnh đó thật sự rất khó mà, tao đã cố gắng hết sức để giảm NG rồi, mày phải thông cảm cho tao chứ sao lại trách. Tao chỉ muốn cảnh đó trở nên chân thật hơn thôi mà, xin lỗi vì đã LỠ làm đau mày nhé"

Đăng Dương đúng là láo toét, đã giở trò chơi xấu còn nói như mình hay lắm, Win thật sự rất bực tức vì hành động đó của anh ta nhưng vì không muốn ekip phiền lòng nên nó quyết định nhẫn nhịn, phim chỉ mới quay hơn nửa đoạn đường giờ mà làm căng lên cũng chẳng hay ho gì, nên nó liền thay đổi âm giọng, vừa nhẹ nhàng vừa khiêu khích.

"Dạ dạ, anh đúng là diễn viên chuyên nghiệp mà. Chúc cho lúc quay mấy phân đoạn tình cảm giữa chúng ta anh cũng nhập tâm vậy nha. Giờ em có việc rồi, em xin phép. "

Vừa dứt lời là Win đã nhanh chân bước vào bên trong để chuẩn bị cho cảnh quay cuối của ngày, còn Đăng Dương thì vênh váo chưa lâu khi nghe nó nói thế liền tỏ vẻ khó chịu, đúng là những cảnh quay kinh khủng nhất đối với anh ta sắp xuất hiện rồi.

Đối với Win, chuyện quay liên tục chẳng phải vấn đề gì to lớn nhưng với thái độ bất hợp tác của Đăng Dương làm nó không ít lần sôi máu, nó thừa biết anh ta xem thường mình chỉ là, thành kiến sâu nặng như thế có hơi quá đáng không?

Sau cảnh diễn cuối cùng thì Win cũng được về nhà, cánh tay của nó chốc chốc cứ nhói lên vì lúc nãy bị Đăng Dương siết chặt nên khi tan làm Win đã tấp vào cửa hàng tiện lợi trên đường về để tìm mua băng keo cá nhân dán lại vết thương, cửa hàng nửa đêm chỉ có mỗi bạn nhân viên đang tẩn mẩn kiểm tra hàng hóa, xung quanh có vài vị khách trẻ đang tâm sự, Win đi lòng vòng quanh kệ hàng với đầu óc vẩn vơ nên nó giật mình khi có một giọng nói ấm áp phát ra từ phía sau xém khiến nó làm rớt món đồ trên kệ.

"Chào em!!! Nhìn em quen lắm, có phải em tên Win không nè?"

Win giật mình xoay người lại, một gương mặt đẹp trai xuất hiện, mỗi nét trên gương mặt đều hài hòa một cách tuyệt đối, nụ cười như nắng mai kèm theo má lúm đồng tiền dễ mến của người đang đứng đối diện hiện ra khiến nó xém vấp chân lần nữa, là Minh Thắng sao.

Win bỗng như bị khóa miệng lại, gật gật đầu trong bối rối. Như tiết lộ ban đầu thì Win phải đổi nghệ danh là vì trùng tên với nam ca sĩ Minh Thắng và anh ấy đang đứng trước mặt nó.

"Sao mặt em đỏ dữ dạ? Bị sốt hả? Có khó chịu ở đâu không?"

Win nhanh chóng lắc đầu, nãy giờ mới lấy lại được bình tĩnh mà cất tiếng dù vẫn còn cà lăm .

"Dạ đâu có. Mà...mà...anh biết... em ạ?"

Gương mặt điển trai của Minh Thắng khiến bất cứ ai nhìn vào cũng có thể đứng hình và anh cứ cười làm nó tưởng mình đang mơ.

"Đương nhiên rồi bé, anh hát nhạc phim do em đóng thì anh phải biết em chứ?"

"Em cứ tưởng anh không để ý" Win gãi gãi đầu bối rối "Tại em cũng là lính mới."

Minh Thắng tính trả lời nhưng khi thấy vết thương trên tay Win lúc nó đưa tay gãi đầu thì anh đã nhanh chóng nói đợi anh một tí, vài phút sau anh đã thanh toán một hộp băng dán cá nhân để đưa cho Win cùng nụ cười thật sự rất tỏa nắng.

"Em cầm lấy dùng đi, tay em chảy máu rồi kìa."

"Ơ em..."

Hành động bất ngờ này thật sự khiến Win đứng hình bởi nó không nghĩ một ngôi sao như Minh Thắng lại tinh tế đến thế, nó tính không nhận nhưng anh kiên quyết đặt vào tay khiến nó chẳng thể từ chối mà rối rít cám ơn. Anh ấy nói tiếp.

"Thoải mái đi đừng căng thẳng quá, anh mới diễn về hơi đói nên vào tìm gì đó để bỏ bụng. Em ăn gì chưa?"

Sự việc đến quá nhanh làm Win nãy giờ chưa thể định hình được là đang mơ hay tỉnh nên khi nó nhận ra mọi chuyện đang diễn ra trước mặt thì đã nhanh chóng diện cớ đã khuya phải về nhà sáng mai quay sớm để chào tạm biệt Minh Thắng, dù nó căn bản rất hào hứng khi gặp anh ấy ngoài đời nhưng mà cũng quá là ngại ngùng rồi.

Khi Win bước ra khỏi cửa hàng với hộp băng dán trên tay thì nó ngẩng đầu lên và thấy ánh trăng sáng hôm đó quả thật rực rỡ, tâm trang đã dịu lại phần nào sau cả ngày mỏi mệt.

💬 Bình luận