CHAPTER TWO: Hậu Phương
Phần 31: Những Bàn Tay Quen Sức Nặng
Bài toán Kriger nêu ra sau trận đánh của Brandauer vẫn treo lơ lửng suốt nhiều tuần, làm sao có thêm người mặc được bộ giáp cải tiến, mà không rút cạn lực lượng canh gác vốn đã mỏng ở các nhà máy trọng yếu.
"Tiêu chuẩn thể lực quá cao so với một tân binh thông thường," viên sĩ quan phụ trách tuyển quân của Cận vệ Hoàng gia báo cáo trong buổi họp. "Chúng tôi đã thử tuyển từ các đơn vị bộ binh trẻ khỏe nhất, nhưng phần lớn không chịu nổi việc mang bộ giáp quá vài tuần huấn luyện."
Kriger ngồi im lặng, ngón tay gõ đều lên bàn, một thói quen cũ mỗi khi gã đối diện một bài toán chưa có lời giải rõ ràng. "Các anh đang tìm sai chỗ," gã nói cuối cùng.
"Ý ông là sao?" viên sĩ quan hỏi.
"Các anh tìm người trẻ, khỏe, nhanh nhẹn, đúng tiêu chuẩn của một binh sĩ bộ binh lý tưởng," Kriger giải thích. "Nhưng bộ giáp này không cần nhanh nhẹn. Nó cần sức bền chịu tải trọng lớn trong thời gian dài, một loại thể lực hoàn toàn khác."
Gã nhìn quanh phòng họp trước khi tiếp tục. "Tôi từng là kiểm toán viên đường sắt. Tôi biết ai là những người quen với việc mang vác vật nặng suốt nhiều giờ liền mà không kiệt sức, thợ luyện kim, phu khuân vác nhà ga, công nhân đúc thép. Họ không nhanh, nhưng họ có thứ còn quý hơn với bộ giáp này, sức chịu đựng đã được rèn luyện qua hàng năm lao động nặng nhọc."
Chương trình tuyển quân mới nhắm thẳng vào các nhà máy luyện kim, nơi công nhân đã quá quen với việc đứng nhiều giờ liền bên lò cao, mang vác phôi thép nặng hàng chục cân mỗi ngày. Một trong những người đầu tiên tình nguyện là Georg Rassner, thợ đúc thép hai mươi năm tại một xưởng gần biên giới phía đông.
"Tôi chưa từng cầm súng trong đời," Rassner nói với viên huấn luyện viên trong buổi đầu tiên, "nhưng tôi có thể đứng cả ngày bên lò nung nóng hơn bất kỳ chiến trường nào, tay vẫn không run."
Ba tuần huấn luyện sau đó cho thấy Kriger đã đúng. Trong khi nhiều tân binh trẻ khỏe từ bộ binh bỏ cuộc vì không chịu nổi trọng lượng giáp kéo dài, những người thợ như Rassner lại thích nghi nhanh đến bất ngờ, cơ thể họ đã được rèn để chịu đựng đúng loại áp lực liên tục mà bộ giáp đòi hỏi.
"Khác biệt lớn nhất không phải ở sức mạnh cơ bắp," viên huấn luyện viên nhận xét trong báo cáo giữa khóa, "mà ở khả năng chịu đựng sự khó chịu kéo dài mà không mất tập trung. Một người lính trẻ khỏe có thể nâng vật nặng hơn trong chốc lát, nhưng sau vài giờ mang giáp liên tục, chính những người thợ lớn tuổi mới là người còn giữ được sự tỉnh táo cần thiết để chiến đấu hiệu quả."
Rassner, cùng bảy công nhân khác từ các nhà máy luyện kim khác nhau, hoàn thành khóa huấn luyện với tỷ lệ đạt chuẩn cao chưa từng thấy trong lịch sử ngắn ngủi của chương trình.
Khi Kriger báo cáo kết quả cho Hans và Volger, giọng gã mang một sự hài lòng hiếm khi để lộ rõ. "Tỷ lệ hoàn thành huấn luyện tăng gấp ba so với đợt tuyển từ bộ binh," gã nói. "Và quan trọng hơn, chúng ta không hề rút bớt một người lính chiến đấu nào khỏi tiền tuyến để làm việc này."
"Nhưng chúng ta đang rút bớt công nhân khỏi nhà máy," Hans chỉ ra.
"Đúng vậy," Kriger thừa nhận. "Không có giải pháp nào là miễn phí, Hans ạ. Nhưng ít nhất, lần này, chúng ta đang đánh đổi đúng loại lao động cho đúng loại nhiệm vụ, thay vì lãng phí thời gian huấn luyện những người không phù hợp chỉ vì họ đến từ đúng binh chủng theo thông lệ cũ."
Volger gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống thủ đô. "Rassner và những người như ông ấy có lẽ chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày được coi là quan trọng đối với cuộc chiến này, ngoài việc âm thầm đứng bên lò nung cả đời."
"Đó có lẽ là điều duy nhất tốt đẹp còn sót lại trong tất cả những chuyện này," Kriger nói khẽ. "Đôi khi chiến tranh, dù tàn khốc đến đâu, cũng vô tình cho một số người cơ hội để lần đầu tiên cảm thấy giá trị của chính đôi tay mình được nhìn nhận đúng mức."
Q2·Ch.30: Những Bàn Tay Quen Sức Nặng
📖 Quyển 2: Quyển 2