CHAPTER TWO: Hậu Phương
Phần 32: Tiếng Xì Xào Trong Xưởng
Ba tuần sau khi Rassner và bảy công nhân khác rời nhà máy luyện kim để gia nhập Cận vệ Hoàng gia, một báo cáo sản lượng bất thường xuất hiện trên bàn làm việc của Kriger: xưởng đúc thép nơi họ từng làm việc sụt giảm sản lượng gần hai mươi phần trăm, vượt xa mức dự tính khi tính toán việc thiếu tám người trong tổng số hơn hai trăm công nhân.
"Hai mươi phần trăm cho tám người nghỉ việc," Kriger lẩm bẩm, so sánh những con số trên trang giấy. "Không hợp lý về mặt toán học thuần túy."
Gã cử một trợ lý xuống tận nơi tìm hiểu, và câu trả lời quay về không nằm trong bất kỳ mô hình tính toán nào.
"Họ không chỉ mất tám người thợ giỏi nhất," trợ lý báo cáo lại. "Họ mất tinh thần làm việc của cả xưởng. Công nhân còn lại xì xào rằng nếu quân đội có thể đến bất cứ lúc nào và mang đi những đồng nghiệp giỏi nhất, không ai còn cảm thấy an toàn với công việc của mình, hay chắc chắn về việc ai sẽ là người tiếp theo bị gọi đi."
Kriger đọc báo cáo ấy hai lần, một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc dâng lên trong lòng gã, giống hệt cảm giác gã từng có khi lần đầu đọc danh sách tử trận đầy đủ nhiều tháng trước.
"Chúng ta đã tạo ra điều mình cố tránh," gã nói với Hans và Volger tối hôm đó. "Tôi nghĩ mình đang tìm một giải pháp không cần hy sinh, nhưng hóa ra chỉ chuyển hình thức hy sinh sang một nơi khác, âm thầm hơn, khó đo lường hơn."
Buổi sáng hôm sau, Kriger đích thân đến xưởng đúc thép, một việc hiếm khi gã làm kể từ ngày chuyển lên vị trí cố vấn chiến lược. Gã đứng giữa dây chuyền sản xuất, quan sát công nhân làm việc trong im lặng nặng nề, khác hẳn không khí thường thấy ở những xưởng vận hành trơn tru.
Một công nhân lớn tuổi, tóc đã bạc quá nửa, nhận ra bộ quân phục cố vấn của Kriger và dừng tay, ánh mắt ông đầy cảnh giác.
"Ông đến để chọn thêm người sao?" ông hỏi thẳng, không giấu giếm sự bất mãn.
"Tôi đến để lắng nghe," Kriger đáp. "Tôi vừa biết được rằng quyết định của mình đã gây ra nhiều xáo trộn hơn tôi tính toán."
Người công nhân nhìn gã một lúc lâu, như đang cân nhắc liệu có nên tin vào câu nói ấy hay không. "Rassner là bạn tôi hai mươi năm," ông nói cuối cùng. "Tôi mừng cho ông ấy, vì ông ấy tìm được điều gì đó ý nghĩa hơn việc đứng bên lò nung cả đời. Nhưng phần còn lại chúng tôi, giờ đây làm việc với nỗi sợ rằng bất cứ lúc nào, người đứng cạnh mình cũng có thể biến mất, và không ai hỏi ý kiến chúng tôi trước khi điều đó xảy ra."
Trên đường trở về Bộ Kỹ Thuật, Kriger im lặng suốt cả quãng đường, đến mức người lái xe phải hỏi liệu có chuyện gì không ổn.
"Tôi vừa học được một bài học mà lẽ ra tôi nên biết từ lâu," gã nói, gần như chỉ nói với chính mình. "Mỗi giải pháp tôi nghĩ ra, dù thông minh đến đâu, đều có một cái giá mà tôi không phải là người trực tiếp gánh chịu. Và đó chính là lý do tại sao tôi luôn cần đi xuống tận nơi, thay vì chỉ đọc báo cáo, trước khi tự tin rằng mình đã tìm ra câu trả lời đúng."
Tối hôm đó, gã viết một đề xuất mới gửi lên Herrick, từ nay, mọi đợt tuyển quân từ các nhà máy phải đi kèm một cam kết công khai về thời gian và quy mô, thông báo trước cho toàn bộ công nhân, để không ai còn phải sống trong nỗi sợ hãi mơ hồ về việc mình có thể bị chọn đi bất cứ lúc nào mà không một lời báo trước.
Đó là một giải pháp nhỏ, không thể xóa bỏ hoàn toàn sự bất an đã lan ra, nhưng với Kriger, đó là bước đầu tiên để sửa chữa một sai lầm mà gã chưa từng có ý định gây ra, và là lời nhắc nhở rằng ngay cả những quyết định xuất phát từ ý định tốt nhất cũng cần được lắng nghe lại, liên tục, từ chính những người phải sống với hậu quả của nó.
Q2·Ch.31: Tiếng Xì Xào Trong Xưởng
📖 Quyển 2: Quyển 2