🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Trench War

Q2·Ch.27: Cỗ Máy Nghiền Nát Ra Trận

📖 Quyển 2: Quyển 2

~7 phút đọc · 1216 từ · ⚠️ Báo cáo

CHAPTER TWO: Hậu Phương
Phần 28: Cỗ Máy Nghiền Ra Trận
Brandauer đứng giữa chiến hào tuyến đầu lần đầu tiên trong đời binh nghiệp của mình, bộ giáp cải tiến nặng trịch trên vai nhưng không còn khiến ông kiệt sức như những buổi hành quân thử nghiệm ở hậu phương. Suốt tám năm canh gác cổng một nhà máy luyện thép, ông chưa từng nghĩ mình sẽ đứng ở nơi này, nhìn ra vùng đất trống ngổn ngang hố đạn pháo trải dài đến tận chân trời.
Mùi khói súng và bùn đất khác hẳn mùi dầu máy quen thuộc nơi ông từng đứng gác suốt gần một thập kỷ. Ông nhớ lại lời một sĩ quan trẻ từng nói khi đoàn cận vệ rời thủ đô, rằng họ là những cỗ máy nghiền cuối cùng của Đế quốc, chỉ được đem ra dùng khi mọi thứ khác đã cạn kiệt. Đứng đây, giữa tiếng đại bác vọng lại từ xa, ông hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa thật sự của câu nói ấy.
"Địch đang củng cố một tuyến hào mới cách đây bốn trăm mét," viên chỉ huy đại đội bộ binh phối thuộc nói, chỉ tay qua kính tiềm vọng. "Ba khẩu súng máy, bố trí theo hình tam giác để yểm trợ chéo cho nhau. Hai đợt xung phong trước đều thất bại, tổn thất nặng."
"Vậy lần này để chúng tôi thử," Brandauer đáp, giọng ông vẫn còn hơi lạ lẫm khi tự xưng là một phần của "chúng tôi" trên chiến trường thực sự, thay vì đứng sau cánh cổng nhà máy như suốt gần một năm qua.
Tám cận vệ hoàng gia dàn hàng ngang bước ra khỏi chiến hào lúc bình minh vừa ló dạng, đồng loạt tiến về phía tuyến hào địch với nhịp bước đều đặn, chậm nhưng không hề ngừng lại. Súng máy địch khai hỏa gần như ngay lập tức, ba luồng đạn quét ngang đội hình.
Brandauer cảm nhận từng viên đạn va vào ngực, vào vai, những cú va đập nặng nề dồn dập nhưng không một viên nào xuyên qua được lớp giáp hai lớp cách khoảng. Ông tiếp tục bước, khẩu Gatling trên tay xoay tít, nhả đạn thành từng loạt ngắn có kiểm soát nhờ khớp giảm chấn mới, nhắm thẳng vào ổ súng máy gần nhất.
"Ổ súng máy bên trái đã bị dập tắt!" một cận vệ khác hét lên qua ống nói liên lạc.
Hai khẩu còn lại tập trung hỏa lực vào Brandauer, người đang tiến gần nhất, nhưng ông vẫn không ngừng bước, dù tốc độ đã chậm lại đáng kể vì trọng lượng giáp cùng cường độ đạn bắn liên tục. Phía sau ông, đội bộ binh phối thuộc lợi dụng khoảng thời gian quý giá ấy để áp sát từ hai bên sườn, điều mà hai đợt xung phong trước không bao giờ có cơ hội thực hiện.
Một viên đạn trúng thẳng vào tấm che mặt của Brandauer, khiến đầu ông giật mạnh ra sau, tai ù đi trong giây lát. Ông lảo đảo nhưng không ngã, gạt bỏ cơn choáng váng, tiếp tục xoay khẩu Gatling về phía ổ súng máy còn lại.
"Ổ thứ hai, tôi thấy rõ vị trí!" ông hét qua ống nói liên lạc, nhả một loạt đạn dài chưa từng có trong bất kỳ buổi huấn luyện nào, cảm nhận rõ khớp giảm chấn hấp thụ phần lớn độ giật ngay cả khi ông vẫn đang bước tới.
Ổ súng máy thứ hai im bặt. Chỉ còn một khẩu cuối cùng, và đến lúc này, đội bộ binh phối thuộc đã áp sát đủ gần để ném lựu đạn trực tiếp vào vị trí của nó.
Trận đánh kết thúc trong chưa đầy mười lăm phút. Tuyến hào địch bị chiếm, ba khẩu súng máy bị phá hủy hoặc thu giữ, và trong tám cận vệ hoàng gia tham chiến, chỉ có một người bị thương nặng khi một quả lựu đạn nổ sát chân, nơi lớp giáp mỏng hơn.
Brandauer ngồi xuống bờ hào vừa chiếm được, tháo mũ sắt ra, thở dốc. Cơ thể ông ê ẩm khắp nơi vì những cú va đập của đạn, nhưng ông vẫn còn sống, và tuyến hào phía trước đã đổi chủ.
"Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thấy điều này," viên chỉ huy đại đội bộ binh nói, đứng nhìn ông với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa biết ơn. "Tám người các anh vừa làm được điều mà hai đại đội trước không làm nổi."
"Đừng cảm ơn chúng tôi," Brandauer đáp, giọng ông mệt mỏi nhưng bình thản. "Cảm ơn những kỹ sư ở thủ đô, những người đã biến bộ giáp chỉ biết đứng canh cổng nhà máy suốt tám năm trời thành thứ có thể bước đi giữa làn đạn mà không gục ngã."
Báo cáo trận đánh đến tay Kriger ba ngày sau, và gã đọc đi đọc lại đoạn miêu tả tám cận vệ hoàng gia bước đều qua làn đạn, không một ai lùi bước.
"Wolfsreiter cho chúng ta số lượng," gã nói với Hans và Volger tối hôm đó, "Sturmbrecher cho chúng ta hỏa lực xuyên phá. Nhưng đây, lần đầu tiên, là thứ cho chúng ta thấy một con người có thể trở thành lá chắn sống mà vẫn tiến lên, không phải chỉ chịu đựng."
"Ông có nghĩ họ nên tiếp tục dùng cận vệ hoàng gia cho việc này không?" Hans hỏi. "Họ vẫn còn trách nhiệm bảo vệ các nhà máy."
Kriger im lặng một lúc. "Đó là câu hỏi tôi không có câu trả lời chắc chắn, Hans ạ. Nếu chúng ta rút hết họ ra tiền tuyến, các nhà máy sẽ dễ tổn thương hơn trước phá hoại hoặc tấn công bất ngờ. Nhưng nếu giữ họ lại toàn bộ, chúng ta lãng phí thứ vũ khí duy nhất vừa chứng minh được khả năng xoay chuyển một trận đánh nhỏ thành chiến thắng."
"Vậy chúng ta cần nhiều hơn một Brandauer," Volger nói.
"Đúng vậy," Kriger đáp. "Và đó có lẽ sẽ là bài toán tiếp theo của chúng ta, không phải làm sao cải tiến thêm bộ giáp này, mà làm sao tuyển và huấn luyện đủ người để mặc nó, mà không rút cạn lực lượng cần thiết ở những nơi khác."
Hans nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ đến Brandauer đứng giữa làn đạn, một người đàn ông từng chỉ biết đứng gác cổng nhà máy suốt gần một năm giờ đã trở thành thứ vũ khí quyết định một trận đánh nhỏ. "Có lẽ chúng ta nên hỏi chính những cận vệ hoàng gia còn lại," cậu nói. "Không phải ai cũng muốn rời cánh cổng nhà máy để bước ra giữa chiến trường, dù bộ giáp có tốt đến đâu."
"Một câu hỏi công bằng," Kriger thừa nhận. "Nhưng tôi ngờ rằng, sau khi tin tức về Brandauer lan ra, sẽ có không ít người tình nguyện, không phải vì họ không sợ hãi, mà vì họ muốn được thấy mình đã làm gì đó thực sự quan trọng, sau nhiều năm chỉ đứng nhìn chiến tranh diễn ra từ xa."

💬 Bình luận