Câu hỏi của gã rơi vào khoảng không tĩnh lặng, đọng lại như một giọt sương lạnh trên mặt bàn gỗ.
Thiên Minh khựng lại. Tên cậu - gã biết rõ tên cậu. Làm sao gã làm được điều đó? Nhưng rồi nghĩ lại, giữa những hiện tượng vượt ngoài tầm hiểu biết vừa qua, điều này cũng chẳng còn vô lý nữa.
Cậu xoáy nhìn vào mắt đối phương như muốn dò thấu tâm can, rồi lại vô thức hạ mắt xuống chiếc la bàn tinh tú đang nằm im lìm. Cất lên một hơi thở dài, Minh cất tiếng, giọng bình thản đến lạ:
" Tôi không đuổi theo để đòi lại..."
Cậu kéo ghế, chậm rãi ngồi xuống phía đối diện.
" Cổ vật này rơi xuống ngay trước mắt tôi. Một tháng qua, tôi học cách lắng nghe nó, cảm nhận từng nhịp đập của nó. Tôi tìm đến đây không phải vì lòng tham, mà vì muốn biết... phía bên kia bầu trời này rốt cuộc ẩn chứa điều gì."
Người đàn ông khẽ nghiêng đầu. Ánh mắt gã miết qua thân hình người thanh niên hai mươi tuổi, vừa như một thước đo vô hình, vừa như sự soi xét của kẻ đứng ngoài thời gian. Bờ môi mỏng uốn cong thành một nụ cười huyền bí.
Gã thong thả rót một chén trà đã nguội lạnh. Từ miệng tách, làn khói mỏng uốn lượn bốc lên, kỳ ảo thay, lại ngưng tụ thành hình dáng của một dải tinh vân thu nhỏ quay chậm giữa hư không.
" Cậu có biết chiếc la bàn này tên là gì không?" Gã thong thả cất giọng trầm bổng.
Minh im lặng lắng nghe.
" Nó là Định Tinh Di Cầu - cỗ máy được rèn nên từ trái tim của một ngôi sao tàn, thứ duy nhất vạch ra hải trình xuyên qua các Hư Không Môn để du hành giữa muôn vàn cõi giới." Người đàn ông chậm rãi tiếp lời.
" Ta là Kẻ Giữ Khóa. Ta đến đây để thu hồi thứ vốn dĩ thuộc về khoảng không vĩnh hằng."
Gã dừng lại, ngón tay dài mảnh khảnh gõ nhẹ lên viền kim loại cổ kính. Ngay lập tức, chiếc la bàn bùng lên quầng quang năng xanh lam dịu nhẹ, rực rỡ đến mức nuốt chửng cả một góc sân quán cà phê tịch mịch.
" Ta có thể xóa sạch ký ức của cậu về nó, trả cậu về với những trang giáo trình dày cộp và cuộc đời êm đềm của một con người bình thường." Gã xoáy thẳng đôi mắt thâm thẫm vào Minh, giọng nói như mang theo ma lực thử thách. "Hoặc... cậu bước tiếp trên hành trình một đi không trở lại. Nơi kho tàng tri thức của cậu chỉ là hạt bụi giữa hư vô, và cái chết ngoài không gian sâu luôn chực chờ. Chọn đi, Vũ Thiên Minh."
Trái tim Minh lồng lộn đập liên hồi trong lồng ngực. Cậu biết, đây không phải là một bài thi trắc nghiệm trên giấy để có thể gạch đi làm lại. Đây là ranh giới giữa một cuộc đời êm đềm phẳng lặng và vũ trụ bao la rực rỡ mà cậu từng mòn mỏi khát khao.
Nhưng... đôi mày cậu nhíu lại, trầm ngâm. Cậu là một con người bằng xương bằng thịt. Cậu còn tuổi trẻ, còn mái nhà, còn gia đình với những sợi dây gắn kết ruột thịt. Bỏ lại tất cả đằng sau để đuổi theo giấc mơ sâu thẫm kia, liệu có đáng không?
Đọc vị được sự giằng xé đang nổi sóng trên khuôn mặt trẻ tuổi, gã khẽ thở dài, giọng nói cất lên vừa như buông lơi, vừa như một lời nguyền:
" Nếu chọn ở lại với thế giới này, cậu sẽ mãi mãi chỉ có thể ngước nhìn mà không bao giờ chạm tới ước mơ. Cậu sẽ sống trọn một kiếp người ngắn ngủi, tàn lụi dần theo thời gian cùng những bí ẩn vĩnh viễn không có lời giải. Dù cậu có dành cả đời này để tìm kiếm, thứ cậu thật sự muốn... cũng đã mãi mãi ở lại phía bên kia bầu trời."
Lời nói của gã tựa như một mũi dao bằng băng, cắm thẳng vào tâm trí Thiên Minh, cứa sâu vào khoảng trống hoang hoải mà cậu vẫn luôn cố gắng chôn giấu.
Phải rồi, sống một kiếp người bình dị - tốt nghiệp, lao vào guồng quay mưu sinh, lập gia đình rồi thinh lặng già đi - đó là lối mòn êm đềm mà hàng triệu con người đang thong dong bước tiếp.
Nhưng cái giá của sự an toàn ấy lại chính là ngọn lửa cuồng nhiệt trong lồng ngực cậu sẽ vĩnh viễn bị dập tắt. Để rồi mỗi đêm ngước mắt lên vòm trời thăm thẳm, cậu sẽ chỉ còn thấy niềm tiếc nuối muộn màng và những câu hỏi ngỏ nghét chẳng bao giờ tìm được lời đáp.
Thiên Minh siết chặt hai bàn tay dưới mặt bàn, mồ hôi lạnh rịn ra nơi lòng bàn tay ướt đẫm. Hình ảnh góc sân trường Bách khoa ngập nắng, những buổi chiều lê la quán xá cùng đám bạn, và cả nụ cười tảo tần của bố mẹ nơi quê nhà chợt dội về, hiện lên rõ mùng một. Gia đình - sợi dây néo giữ dịu dàng nhất, là bệ phóng ôm ấp tuổi thơ, nhưng cũng là vết cắt xé lòng nếu cậu quyết định cất bước quay lưng.
Nhìn thấy sóng gió đang cuộn trào trong mắt chàng trai trẻ, Kẻ Giữ Khóa không giục giã. Gã chỉ lặng lẽ đẩy chén trà - nơi dải tinh vân thu nhỏ vẫn đang lấp lánh xoay tròn về phía Minh, tựa như một nhân chứng tĩnh lặng chờ đợi cái gật đầu của số phận.
" Thế giới này vốn dĩ quá nhỏ bé cho một tâm hồn đã lỡ trót yêu sự vô tận của vũ trụ " Kẻ Giữ Khóa cất giọng trầm buồn, nét thử thách ban đầu đã nhường chỗ cho sự thấu cảm sâu xa. " Ranh giới nào cũng phải đổi bằng nỗi đau, Vũ Thiên Minh. Nhưng một khi cậu đã lỡ chạm tay vào vận mệnh, Trái Đất này... đã chẳng còn là nhà của cậu nữa rồi. "
Thiên Minh hít một hơi thật sâu. Luồng không khí thanh lãnh vương vất hương vị của dư quang và hư vô tràn ngập lồng ngực. Cậu chậm rãi ngẩng đầu.
" Nếu tôi đi... " Minh khàn giọng, đôi mắt dán chặt vào quầng quang năng xanh lam đang nhảy múa trên mặt la bàn. " Tôi có còn đường trở về không?"
Người đàn ông khẽ mỉm cười. Một nụ cười thâm trầm, gom nhặt muôn vàn bí mật từ những hành tinh xa xôi ngoài cõi mịt mùng:
" Bước chân đã rời đi là cõi về vĩnh viễn khép lại, đó là quy luật bất biến của Hư Không. Nhưng... ta có thể ban cho cậu một khoảng dung hạn. Đủ để cậu thu xếp lại nhân duyên, và hoàn thành những di nguyện cuối cùng ở cõi đời này."
Khoảng dung hạn gã ban cho cậu không nằm trên cây kim đồng hồ, mà kéo dài như một dải lụa mỏng đứt đoạn. Ba ngày - ba lượt mọc lặn của mặt trời để Thiên Minh gói gọn toàn bộ một kiếp người hai mươi năm.
Cậu trở về căn phòng trọ nhỏ ngập tràn mùi giấy cũ. Những cuốn giáo trình Lý thuyết Mạch, Cơ học kỹ thuật xếp chồng ngổn ngang bỗng trở nên xa lạ đến lạ kỳ.
Cậu cầm cây bút máy lên rồi lại thả xuống. Viết một lá thư tạm biệt ư? Hay để lại một lời dối gian vụng về? Càng cố diễn đạt, cậu càng nhận ra mọi ngôn từ của loài người đều trở nên bất lực trước gạch nối giữa hai thế giới.
Chiều hôm sau, Minh bắt chuyến xe khách cuối cùng về lại quê nhà.
Ngồi trên chiếc xe đò xập xình vang tiếng nhạc cũ, nhìn những cánh đồng lúa đang chạy dài qua ô cửa kính, lòng cậu thắt lại. Cậu trở về nhà đúng lúc hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả khoảng sân nhỏ. Cậu không vội bước vào nhà ngay mà đứng lại ngoài cổng, hít thật sâu mùi khói rơm rạ quyện vào không khí ẩm ướt của đồng quê - cái hương vị bình dị của Trái Đất mà ngoài vũ trụ lạnh lẽo kia chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có được.
" Mới giữa tuần sao lại về thế con? Trường cho nghỉ à? " Mẹ cậu lau tay vào chiếc tạp dề đã ngả màu, ánh mắt dâng lên niềm vui bất ngờ.
" Vâng, dạo này bài vở rảnh rỗi nên con về thăm bố mẹ ít hôm" Minh gượng cười, giấu đi đôi bàn tay đang siết chặt vào gấu áo.
Buổi chiều hôm đó trôi qua như một thước phim chậm mà Minh là kẻ cố ngoái đầu tích trữ từng hình ảnh. Cậu xắn tay áo cùng mẹ nhặt rau ngoài hiên, cố tình để ngón tay mình chạm vào từng cọng hành tươi, cảm nhận sự sống mộc mạc trần thế. Cậu ra sau vườn, vục mặt vào thau nước giếng khoan mát lạnh, nhắm mắt nghe tiếng gió lùa qua kẽ lá rặng tre. Cậu ngắm nhìn từng vết nứt trên tường nhà, từng mảng rêu phong nơi chân tường - những thứ xưa nay cậu cho là tầm thường, nay lại trở thành kho báu vô giá.
Buổi tối là bữa cơm chan chứa tình thân nhất mà Minh từng trải qua. Cậu gắp thức ăn cho bố mẹ, chậm rãi nhai từng miếng cá kho chan nước mắm đậm đà, như muốn khắc ghi hương vị này vào tận cùng ký ức. Cậu chăm chú nghe bố cằn nhằn chuyện thời tiết, nghe mẹ xót xa bảo dạo này cậu gầy đi nhiều. Cậu nuốt từng giọt nước mắt ngược vào trong, tích trữ từng ánh nhìn, từng tiếng cười ấm áp như kẻ chuẩn bị dấn thân vào sa mạc vĩnh hằng.
Đêm đó, Minh nằm im trong căn phòng tuổi thơ nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn.
Tối đen như mực. Và trong bóng tối tịch mịch ấy, Minh lại chìm sâu vào những tầng suy tư u uẩn. Câu hỏi “Liệu có đáng không?” cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu như một tiếng chuông vọng từ khoảng không. Đánh đổi sự bình yên ấm áp này, đánh đổi tình yêu thương vô bờ bến của bố mẹ để lấy một hư vô thăm thẳm, một cái chết có thể chực chờ ngoài không gian lạnh lẽo... liệu có phải là sự ích kỷ tột cùng? Cậu đưa bàn tay bằng xương bằng thịt lên trước mắt, bấu chặt lấy lồng ngực đang phập phồng. Cậu khao khát vũ trụ, nhưng tim cậu lại ứa máu vì những sợi dây nhân duyên đang níu ghì lấy gót chân. Sự giằng xé ấy như hai luồng sóng dữ cuộn trào, nhấn chìm cậu vào một cơn đau đớn câm lặng suốt cả đêm dài.
Đến rạng sáng ngày thứ ba, khi sương mù còn giăng kín lối đi nhỏ trước nhà, Minh lặng lẽ thức giấc. Cậu gấp lại chăn màn tươm tấp, đặt chiếc ví tiền cùng toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi lên bàn, chỉ để lại một dòng chữ run rẩy: "Con đi xa... Bố mẹ giữ gìn sức khỏe."
Cậu bước ra khỏi cổng nhà khi vệt sáng đầu tiên của bình minh vừa hắt lên rặng tre. Cậu không dám ngoái đầu nhìn lại, bởi cậu biết, chỉ cần một lần ngoảnh đầu, bước chân cậu sẽ gục ngã trước tình thân.
Đêm thứ ba, quán cà phê cũ tĩnh mịch đến rợn người.
Người đàn ông đã ngồi chờ sẵn ở góc sân, chén trà trên tay gã vẫn bốc lên làn khói màu tinh vân xanh biếc. Chiếc la bàn Định Tinh Di Cầu đặt ở trung tâm, quay chậm rãi và phát ra những tiếng kêu lách cách nhịp nhàng như nhịp đập của một sinh linh.
Minh bước tới, kéo ghế ngồi xuống. Đôi mắt cậu đỏ ngầu vì thức trắng, đong đầy nỗi đau của kẻ vừa tự tay cắt đứt sợi dây liên kết với thế giới loài người. Cậu nhìn Kẻ Giữ Khóa, giọng khàn đặc nhưng chứa đựng sự tha thiết tột cùng:
" Tôi có thể nhờ ông một việc được không? Làm ơn... hãy giúp cho bố mẹ tôi sống một đời bình yên, để họ mãi mãi không biết rằng tôi đã rời khỏi thế giới này? Hãy cho họ tin rằng tôi vẫn đang sống tốt ở một nơi nào đó rất xa..."
Gã đàn ông lặng đi một nhịp. Đôi mắt thẫm tối của gã nhìn sâu vào sự hy sinh lặng lẽ trong mắt chàng trai trẻ. Gã khẽ gật đầu, giọng trầm xuống như một lời hứa với linh hồn:
" Ta chấp thuận. Ký ức của họ sẽ được vỗ về. Trong tâm trí họ, cậu sẽ là một người con đi xa lập nghiệp thành công, vẫn gửi về những bình an và yêu thương. Bố mẹ cậu sẽ sống trọn một kiếp người êm đềm, không phải khóc thương cho một đứa con đã tan biến vào hư không."
Lời xác nhận ấy như trút bỏ gánh nặng cuối cùng đang đè nặng lên vai Minh. Một nụ cười chua xát nhưng thanh thản nở trên môi cậu. Cậu run run đưa bàn tay về phía chiếc la bàn, cảm nhận luồng nhiệt năng vô tận truyền qua da thịt.
" Cảm ơn ông. Tôi đã xong rồi. Đi thôi."
Kẻ Giữ Khóa vươn ngón tay mảnh khảnh gõ mạnh lên mặt kim loại cổ kính. Rắc! Một tiếng động thanh tao vang lên, xoáy sâu vào không gian. Quầng quang năng xanh lam bùng nổ, nuốt chửng cả không gian quán cà phê, kéo sập thực tại xung quanh thành những mảnh vỡ ánh sáng.
Trong khoảnh khắc thân thể bắt đầu tan biến vào hư không, Thiên Minh nghe thấy tiếng gió rít qua tai, và phía trước mắt cậu, bầu trời đêm Trái Đất vỡ vụn, nhường chỗ cho một biển sao rực rỡ, bao la và lạnh lẽo đến nghẹt thở.
Hành trình vô định của cậu chính thức bắt đầu.