🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Tiếng Đàn Vô Thanh

Q1·Ch.8: Thể Dục Buổi Sáng

📖 Quyển 1: Hương Lan

~8 phút đọc · 1449 từ · · ⚠️ Báo cáo

Tiếng gà gáy ò ó o lảnh lót xé toạc bầu không khí yên ắng của buổi sớm, kéo tôi ra khỏi giấc ngủ sâu. Tôi giật hai chiếc nút cao su non ra khỏi tai, đón nhận những âm thanh đầu tiên của một ngày mới.
Đúng mười hai bước chân dứt khoát dẫn tôi từ cửa phòng ra đến khoảng sân gạch. Tôi thọc tay vào chiếc túi áo, vốc một nắm gạo dày rồi rải xuống nền đất, nghe như khoản trả công nhật sòng phẳng cho gã báo thức lông vũ vì đã làm tròn bổn phận.
Trời có lẽ còn rất sớm. Từng luồng gió lướt qua da thịt mang theo cái mát mẻ, tôn nghiêm đặc trưng của sương ban mai chưa kịp tan.
Tôi khẽ đưa tay lên môi, huýt một tiếng sáo dài quen thuộc để gọi con Milu. Gần như ngay lập tức, từ phía xa vang lên tiếng bốn vó rầm rập lao vút về phía tôi. Đi kèm với tốc độ của nó là tiếng lúc lắc, lách cách phát ra từ cái đồ chơi yêu thích của nó, là một chiếc đĩa ném có gắn hạt lục lạc bên trong.
Con Milu dừng khựng lại ngay trước mặt, cái đuôi to bản đập vào chân tôi phần phật. Tôi đưa tay xuống, chuẩn xác bắt lấy chiếc đĩa nhựa từ cái mõm ướt nhẹp của nó, rồi dùng lực cánh tay vuốt mạnh một cái.
Vút!
Chiếc đĩa xé gió bay đi, kéo theo một tiếng chuông ngân dài trên không trung. Con Milu sủa vang một tiếng đầy phấn khích rồi lập tức vọt đi như một mũi tên.
Vui nhỉ. Làm kiếp chó nghe ra lại hay, cứ ăn no rồi ngủ kỹ, chẳng phải gồng mình đối phó với những luật lệ hay định kiến phức tạp của con người. Tôi thầm nghĩ trong đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi: "Thôi, mày đầu thai làm chó cho tao là đời mày sướng nhất rồi. Chơi đi, Milu."
Chỉ một lát sau, tiếng thở hồng hộc đặc trưng kèm theo mùi lông động vật đứng gió đã trở lại bên chân. Nó dụi cái đầu to tướng vào đầu gối tôi, thả chiếc đĩa xuống như một lời mời gọi cho lượt chơi tiếp theo.
Tôi cúi người xuống, luồn cả hai bàn tay vào bộ lông mượt mà, dày dặn của nó. Mẹ tôi từng bảo con Milu thuộc giống chó tha mồi. Thấm thoát thế mà đã mấy năm trôi qua kể từ ngày anh hai mang nó về, cục bông nhỏ xíu ngày nào giờ đã lớn tướng, to đùng và vững chãi như một người bảo vệ trung thành.
Tôi vòng tay ôm siết lấy cái thân hình ấm áp, ngập tràn sức sống và sự thuần khiết của nó vào lòng. Chẳng có sự thương hại, chẳng có những nhãn dán tàn nhẫn, ở bên nó chỉ có sự ấm áp tuyệt đối.
Ôm nó, thực sự thích vô cùng.
Nghịch một hồi với con Milu, mồ hôi bắt đầu rịn ra làm người tôi thấy rít rịt, khó chịu. Tôi đứng dậy bước vào phòng tắm nội khu. Phải xuống hồ bơi một tí để lấy lại cảm hứng và nạp đầy năng lượng cho ngày mới thôi.
Hôm nay tôi đổi bài tập. Tôi nằm sấp người xuống, cố rướn đầu lên thật cao để giữ cho mặt khỏi chạm nước, còn hai tay thì quơ quạng, bấu chặt lấy thành bồn bơi. So với bài tập chân hôm trước, dùng hai tay bám vịn thế này rõ ràng là đơn giản và dễ điều khiển nhịp độ hơn nhiều. Mà vận động thế này suy cho cùng cũng là việc tốt, thầy thể dục ở trường vẫn luôn căn dặn một đứa như tôi phải chịu khó đi lại, tập tành nhiều vào để tránh bị teo cơ.
Có vẻ vui hơn mọi ngày. Tôi dập dìu cơ thể, nhịp điệu mỗi lúc một dồn dập khiến nước tạt ra thành bồn ào ào, tràn lê láng ra cả sàn đá. Thích nha, tập bơi thật thích.
Mọi thứ đột ngột dừng khựng lại trong một cái hụt hơi nhẹ. Những con sóng dữ dội nãy giờ bỗng chốc phẳng lặng, trả lại sự yên bình tuyệt đối dưới làn nước ấm.
Tôi quờ tay lấy chiếc chuông bạc đặt bên thành bồn rồi lắc mạnh. Tiếng chuông ngân vang lanh lảnh, tôi hướng ra phía cửa gọi lớn: – Đào, vào tắm cho tôi!
Không có tiếng đáp lời. Cái Đào sáng nay biến mất không một dấu vết. Gian phòng vắng bặt tiếng bước chân hay thanh âm sột soạt quen thuộc từ vạt áo của nó.
Tôi thèm khát một cái khóa để cô lập bản thân, cấu trúc một khoảng trời riêng tư tuyệt đối, nhưng kiến trúc nơi này từ chối sự đóng kín. Đối với thế giới của tôi, những cánh cửa đóng chặt trở thành vật cản, và những chiếc khóa là điều thừa thãi. Mọi không gian vì thế đều mở toang hoác, bày ra một sự phơi bày vô hình, một mạng lưới giám sát lặng câm nhưng ngột ngạt do bà ta giăng sẵn, nơi mọi động tĩnh nhỏ nhất đều dễ dàng bị bắt thóp bởi những đôi tai thính nhạy.
Tôi thả lỏng người chìm sâu hơn vào làn nước ấm, mặc cho những luồng nhiệt êm dịu vỗ về khắp làn da. Khoảnh khắc hiếm hoi này, khi sự kiểm soát khắt khe của bà ta tạm thời gián đoạn, mang lại cho tôi một cảm giác tự do nhỏ bé. Tôi khẽ quạt nhẹ hai tay, nghe tiếng nước dội lăn tăn vào thành bồn, hòa cùng nhịp thở đều đặn của chính mình. Sự tĩnh lặng ấm áp xoa dịu đi những khoảng buốt lạnh và gò bó trong lòng, nhen nhóm một chút bình yên hiếm có trước khi bắt đầu ngày mới.
Tôi vội với lấy chiếc chuông bạc bên thành bồn, lắc thêm một lần nữa. Tiếng kim loại va vào nhau thanh mảnh, giòn tan vang vọng khắp không gian im ắng.
Một lúc lâu sau, những tiếng bước chân lạch cạch đầy ngái ngủ mới chịu xuất hiện từ phía hành lang. Hóa ra nãy giờ cái Đào vẫn chìm trong giấc điệp. Nó vừa ngáp dài vừa bước vào, mang theo mùi của một giấc ngủ muộn, giọng khàn đặc: – Hóa ra là tiểu thư dậy rồi ạ? Em cứ tưởng tiểu thư còn ngủ... Mà sao hôm nay tiểu thư tắm sớm thế, mới có năm giờ năm mươi phút sáng thôi.
Năm giờ năm mươi?
Tôi khựng lại giữa làn nước, nhẩm tính thời gian. Vậy là từ giờ cho đến lúc tiếng động cơ xe vang lên đưa tôi đến trường còn tận một tiếng rưỡi nữa. Một tiếng rưỡi trôi qua bằng thính giác, trong sự im lìm của dinh thự này, dài lê thê nhưng ít nhất lúc này lại có chút thong thả.
Tôi dứt khoát ra lệnh: – Xả vòi sen cho tôi.
Tôi muốn gột rửa nhanh để chuyển sang công đoạn sửa soạn. Cái Đào nghe vậy liền tiến lại, vội đỡ tay tôi bước ra khỏi bồn và dẫn sang khu vực vòi hoa sen.
Tôi đứng yên vị, tận hưởng những giọt nước ấm áp dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, cuốn trôi đi chút mệt mỏi còn sót lại. Kế tiếp là những tầng hương quen thuộc bắt đầu bao bọc lấy khứu giác. Đầu tiên là chút mùi bưởi thanh mát đượm trên da đầu, thứ nước dưỡng giúp mái tóc tôi luôn khỏe mạnh, suôn mượt. Sau đó là mùi hoa hồng nồng nàn, quý phái từ chai sữa tắm đặt trên kệ đá.
Thế là sạch sẽ, tươm tất rồi đó.
Sau khi sửa soạn xong, tôi được cái Đào hộ tống từng bước cẩn thận vào tận nhà bếp. Bữa sáng hôm nay là tô cháo lòng dồi chiên nóng hổi. Cái món dồi chiên này đúng là gu của tôi, lớp vỏ ngoài dai giòn, bên trong béo ngậy, đậm vị. Tôi ăn một mạch tận năm miếng dồi chiên không sót miếng nào, rồi thong thả húp tô cháo thơm phức, nóng hổi. Làn cháo ấm áp trôi xuống thực quản, làm ấm sực cả khoang bụng, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo của sương sớm.
Năng lượng đã nạp đủ, tinh thần đã thông suốt. Giờ thì đi học thôi.

💬 Bình luận (0)