🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Tiếng Đàn Vô Thanh

Q1·Ch.15: Di Chuyển

📖 Quyển 1: Hương Lan

~15 phút đọc · 2810 từ · · ⚠️ Báo cáo

Di Chuyển
Thế giới của chúng tôi lập tức rơi vào một cục diện hỗn loạn và cực kỳ tréo ngoe. Đội hình xuất phát đi ăn chực bây giờ đã phình to lên một cách đáng sợ: bốn cô cậu chủ, bốn đứa hầu cận, tổng cộng là tám mạng người, đó là còn chưa thèm tính đến hai chú cún cưng được dắt theo cùng. Tám con người với tám cái biểu cảm khác nhau đứng giữa sân trường, tạo nên một bài toán chia xe nhức đầu kinh khủng.
Mọi chuyện bắt đầu bế tắc từ khâu xếp chỗ khi Khánh Linh sống chết cũng không chịu leo lên xe ngồi chung với gã Thành Huy. Nó vừa lắc đầu nguầy nguậy làm đám chuông bạc kêu loảng xoảng, vừa bĩu môi chê bai rằng:
– Nghĩ sao bảo tôi là Khánh Linh của tao, nghe rợn cả da gà, nổi cả biến dị luôn rồi đây này, đừng hòng tôi ngồi chung xe với gã đó!
Thế là mọi ánh mắt liền đổ dồn về phía chiếc xe điện của Gia Bảo. Nhưng bảo để cái Linh sang ngồi chung với Bảo ư? Nằm mơ đi. Tôi không thích, nói thẳng ra là cực kỳ không thích! Cứ nghĩ đến cái viễn cảnh chiếc chuông bạc đáng ghét kia cứ lúc lắc leng keng theo từng tiếng cười giòn giã của cái Linh, rồi Gia Bảo lại nghiêng đầu dịu dàng lắng nghe... Chỉ mới tưởng tượng đến đó thôi là lồng ngực tôi đã nghẹn lại, chua loét còn hơn cả cái hũ giấm ban nãy.
Để bảo vệ cái sự yên bình cho lỗ tai và cả cái tâm trạng đang cáu bẳn của mình, tôi lập tức đưa ra quyết định tối cao, phân chia giang sơn lại từ đầu thành một cục diện không thể nực cười hơn.
Chiếc BMW đời cũ của nhà tôi lập tức bị nhét đầy một khoang chật ních gồm tôi, cái Linh, lão Tần tài xế, hai đứa hầu gái thân cận, và thêm cả hai con chó cưng. Không gian tuy có hơi hỗn loạn và nồng nặc mùi thú cưng, nhưng ít nhất đối với tôi là an toàn tuyệt đối. Trong khi đó, chiếc xe điện VIP ban đầu được nhường trọn lại cho hai gã con trai và hai đứa hầu nam của tụi nó ngồi với nhau.
Tôi hất hàm ra hiệu cho đám hầu cận dắt chó lên xe, trong lòng thầm nghĩ thây kệ hai cái gã kia. Cho bốn mạng đàn ông con trai tự sinh tự sự, chen chúc đối đầu nhau trên cái xe điện đó đi. Dọc đường đi có chướng tai mà lao vào đánh nhau, lật mặt nhau như lật bánh tráng tiếp thì cũng chịu, tôi chẳng rảnh đâu mà quản nữa.
Cửa xe BMW đóng sầm lại. Mục tiêu đã định: Nhà hàng Biển Dương, xuất phát!
Chiếc BMW cũ này, ngẫm đi ngẫm lại tính ra lại có ích vào những lúc dầu sôi lửa bỏng thế này.
Thiết kế ba hàng ghế rộng rãi của dòng Pure Excellence này vừa vặn giải quyết được cái phái đoàn kỳ cục của tôi. Hàng ghế cuối cùng được nhường trọn cho hai cô hầu gái ôm khít hai con chó cưng nằm gọn lỏn, nhờ vậy mà khoang ghế giữa chỉ còn tôi và cái chuông bạc ngồi chung, không gian bỗng chốc trở nên rộng rãi và thoáng đãng hẳn ra.
Thế nhưng, cái điểm cộng to đùng ấy lập tức bị dập tắt bởi thứ mùi mà tôi ghét nhất trên đời. Cái làn hương cơ khí nồng nhẹ lúc đề máy, thứ mùi đặc trưng của động cơ đốt trong vừa khởi động, xộc thẳng vào mũi khiến cổ họng tôi nghẹn lại, lồng ngực cồn cào không chịu nổi.
– Oẹ!
Tôi ói khan một tiếng, mặt mày tái mét. Sáng nay vừa thong thả ngồi chiếc xe điện êm ru, khoang cabin trong lành không chút mùi vị từ lúc bấm nút khởi động kia quen rồi, giờ đột ngột quay qua chiếc xe chạy xăng này, cái sự chênh lệch ở khoảnh khắc nổ máy cũng đủ làm cái đứa nhạy cảm như tôi muốn phát điên lên được.
Lão Tần tài xế đang giữ vô lăng phía trước, nghe được tiếng tôi ói khan ở bộ ghế sau. Lão cất cái giọng đều đều, chậm rãi nhưng đậm mùi cà khịa như mọi khi:
– Đổi từ chiếc BMW Pure Excellence bảy tỷ sang con VF9 chưa tới hai tỷ, chắc trên đời này chỉ có mỗi mình tiểu thư làm vậy thôi. Lão đã bảo chiếc này đi thoải mái, đầm máy lắm mà tiểu thư không chịu nghe.
Tôi cố nuốt cục tức đang nghẹn ở cổ họng vào trong, ngồi im chịu trận để mặc cho cái Linh đưa tay vuốt vuốt sau lưng giúp mình hạ hỏa. Tuy người đang mệt, nhưng cái tính trả treo bẩm sinh của một đứa thiên kim tiểu thư thì tuyệt đối không thể thua được. Tôi nén cơn nôn nao, cất giọng khàn khàn đáp trả:
– Tôi bỏ tiền mua xe vì nó thoải mái cho cái mũi của tôi, chứ có phải mua để đầu cơ bán lại kiếm lời đâu mà lão phải tính toán giùm tôi mấy cái đồng tiền chênh lệch đó? Cho là tôi bỏ tiền túi ra mua ủng hộ hàng Việt Nam chất lượng cao đi!
Lão Tần nghe vậy thì im lặng, quá hiểu cái tính ngang bướng của tôi nên không thèm đôi co nữa, cứ thế lẳng lặng đạp ga cho xe chạy rì rì trên đường.
Keng... lách cách...
Tiếng chuông bạc trên người Khánh Linh lại được dịp lắc lên lách cách. Cái con bé này bộ mông nó bị gắn đinh hay sao mà ngồi yên một chỗ không chịu được vậy kìa? Quả nhiên, cái miệng nhỏ của nó lại bắt đầu tía lia, phá tan bầu không khí im ắng trong khoang xe:
– Này Lan, cậu đã thử món nhum biển nướng chưa? Đặc sản Phú Quốc đỉnh của chóp luôn ấy!
Tôi mệt mỏi tựa đầu vào lớp đệm ghế, đầu óc đang ong ong vì say xe nên nghĩ sao liền nói thẳng tuột ra vậy luôn, chẳng buồn giữ hình tượng làm gì:
– Tôi chưa. Mà nhum biển là con gì?
Cảm nhận tôi vật vờ vì say xe, cái Linh liền mò mẫm tìm tay tôi. Nó nắm lấy các ngón tay tôi rồi chủ động vo chúng lại thành một cục tròn xoe, trong khi đám vòng bạc trên cổ tay nó lại được dịp leng keng vui tai:
– Nó to tầm bằng trái cam này này, nhưng mà xung quanh mọc đầy gai nhọn hoắt.
Nghe đến chữ gai, tôi lập tức bĩu môi đầy bài xích:
– Gai á? Ăn cái thứ đầy gai góc đó làm gì? Hay cậu chán cái game này rồi, tính reset làm ván mới bằng một cái cổ họng bị đâm?
Cái Linh nghe vậy thì cười giễu ngay:
– Cái đống gai đó là lớp vỏ bên ngoài thôi bà cụ non ơi. Bữa trước tôi tò mò nên mới sờ thử thế nào, chứ phần thịt bên trong ấy hả... nướng lên một phát là giòn rụm, vừa thơm vừa béo ngậy, tuyệt đối không có một mảnh nào nhọn hết. Hôm đó tôi một mình quất liền tù tì ba con luôn đấy!
Ba con cơ à? Tôi thầm kinh ngạc trong lòng. Một món ăn có hình thù quái dị thế nào mà có thể khiến cho một đứa tiểu thư đỏng đảnh, kén cá chọn canh như Khánh Linh phải chịu khuất phục mà ăn tới tận ba con? Sự tò mò trong tôi bỗng chốc bị khơi dậy, lấn át bớt cơn nôn nao do mùi xe xăng gây ra. Tôi chậc lưỡi một cái, hào phóng tuyên bố:
– Được rồi, vậy lát nữa tới Biển Dương, tôi sẽ cho cậu ăn nhum sập cái nhà hàng đó luôn thì thôi.
Nó vừa nghe thấy thế liền nhiệt tình vuốt vuốt lưng cho tôi thêm mấy cái, reo lên đầy phấn khích:
– Ôi dào, tiểu thư đi xe bảy tỏi có khác, ra tay hào phóng quá cơ! Được đi ăn ké cậu đúng là vinh hạnh của cuộc đời tôi.
Tôi bực mình quơ tay tát nhẹ vào vai nó một phát, mắng mỏ:
– Nhà cậu cũng có thiếu thốn cái gì đâu mà cứ khoái đi ăn chực, phá...
Tôi bỗng dưng bỏ dở câu nói nửa chừng. Suýt chút nữa thì tôi đã thốt ra cụm từ phá bĩnh chuyện tốt của người khác. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu nói ra lúc này thì nghe kì cục và ngượng ngùng quá. Tôi với Gia Bảo suy cho cùng cũng chỉ mới biết nhau có vài ngày ngắn ngủi chứ mấy? Đã là gì sâu đậm của nhau đâu mà bảo người ta đến phá đám.
Khánh Linh bỗng nhiên dừng tay lại, tiếng chuông bạc trên người nó cũng im bặt. Tiếng nó vang lên sát tai tôi, hạ giọng đầy bí hiểm:
– Cơ mà cậu bạo gan ghê nha Lan. Gã đó là kẻ vừa rớt từ thế giới ánh sáng xuống đây, tâm lý khó lường lắm à nha. Biết đâu gã đang giả vờ ngơ ngác không thấy đường để lừa phỉnh đứa con gái nhẹ dạ cả tin như cậu thì sao? Lan ơi cậu còn non và xanh lắm, coi chừng bị gã nuốt chửng lúc nào không hay đấy!
Nó khẽ nghiêng đầu, đám lục lạc trên vành tai khẽ vang lên một tiếng keng lanh lảnh đầy kiêu kỳ:
– Cậu tưởng tôi rảnh hơi đeo cái đống trang sức lách cách này chỉ để cho vui tai thôi à? Radar để đề phòng mấy gã mờ ám thích đi rón rén tiếp cận mỹ nhân đấy bà trẻ ạ!
Lời của cái Linh vô tình khiến tôi phải trầm ngâm suy nghĩ. Có lẽ từ trước đến nay, tôi đã quá mất cảnh giác với chính những người đồng loại của mình. Nhưng xét cho cùng, hai đứa chúng tôi vẫn còn may mắn hơn vô số người ngoài kia gấp vạn lần. Từ nhỏ đi học đã có trường lớp biệt lập, chỗ ở cũng biệt lập, được bao bọc trong cái kén nhung lụa của gia đình. Chứ nếu đặt vào đúng hoàn cảnh thực tế, vô số đồng loại khiếm thị khác của tôi đang phải sống một cuộc đời vô cùng khổ sở và bế tắc.
Nghĩ đến đó, hai bên má tôi bỗng nóng bừng lên, một thứ cảm xúc phức tạp và nghẹn ngào đột ngột dâng dâng khiến hai hốc mắt cay xè. Ôi chao, cái sự yếu đuối chết tiệt này.
Cái Linh như đánh hơi được sự thay đổi của tôi, nó quơ tay sờ lên mặt tôi rồi lập tức la toáng lên, tông giọng hù dọa ban nãy biến mất, thay vào đó là vẻ ái ngại nhưng vẫn không quên trêu chọc:
– Gì vậy má? Nghe tôi hù dọa vài câu mà mắt mũi đã chảy nước ướt nhẹp cả tay tôi rồi này. Bảo cái Đào lên lau mặt đi má ơi!
Ngay lập tức, tiếng cái Đào vội vàng vươn người qua từ hàng ghế cuối, cầm khăn nhẹ nhàng chùi mặt cho tôi. Ngồi im để người khác chăm sóc, trong lòng tôi lại dấy lên một cảm giác vừa nực cười vừa bất lực. Thật không biết tình cảnh của mình là khốn khổ hay là sướng nữa đây? Đến cả những việc cá nhân cơ bản nhất tôi cũng không thể tự làm, nhưng trớ trêu thay, ở cái vị thế tiểu thư này, những việc cơ bản đó tôi cũng chẳng cần phải động tay vào.
Thôi, không thèm suy nghĩ oán đời trách người nữa. Lão Eric bên hội dị nhân chẳng đã bảo rồi sao, sinh ra thế nào thì cứ chấp nhận và sống như vậy đi.
Tôi hắng giọng, cố xua đi bầu không khí sướt mướt bằng cách hướng về phía ghế lái, cắt ngang sự im lặng:
– Lão Tần này, số tiền dư từ vụ đổi xe ấy, lão cứ làm thủ tục đem đi hỗ trợ cho trường đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu đi nhé.
Trong khoang xe lập tức vang lên vài tiếng hít hà thảng thốt của đám hầu cận phía sau. Khoản chênh lệch giữa hai chiếc xe là hơn năm tỷ đồng, một con số khổng lồ với người bình thường, vậy mà tôi lại vứt ra một câu nhẹ tựa lông hồng, như thể chẳng có gì.
Tôi biết hành động này của mình có chút tính chất phá phách. Nhưng trong thâm tâm, tôi lại nhen nhóm một tia hy vọng mong manh và đầy u uất: Tôi phá tiền như vậy, liệu mẹ có chịu về không? Nếu mẹ biết mà cũng chẳng thèm về cản, thì tự an ủi bản thân bằng một việc làm hướng thiện vậy. Dùng tiền để xoa dịu tổn thương, dù sao thì đây cũng là cách duy nhất mà tôi quen làm và biết làm từ nhỏ đến lớn.
Ừ, làm nhẹ tâm trạng bằng tiền, một kiểu xa xỉ chỉ có ở những kẻ thừa vật chất nhưng lại rách nát về tình thương.
Sau lời tuyên bố phóng tay đốt tiền của tôi, không gian trong xe đột ngột chìm vào một khoảng lặng tờ mờ. Cái Linh vốn lanh lợi, nghe qua tông giọng là thừa sức biết tôi tuyệt đối không hề nói đùa. Cái miệng nhỏ tía lia của nó bỗng chốc khép chặt lại, đám chuông bạc trên người cũng im bặt theo chủ nhân, không thèm trêu chọc hay đâm thọc thêm câu nào nữa.
Thế là chiếc xe lại quay về với sự tĩnh lặng. Tôi khẽ nhếch môi, tự giễu trong lòng: Hóa ra tôi vừa mới mua sự im lặng bằng tiền đấy à? Năm tỷ đồng để đổi lấy một khoảnh khắc yên tĩnh, cái giá này đúng là đắt đỏ đến nực cười, nhưng lại hiệu quả đến không tưởng.
Tôi nhắm nghiền mắt, tựa đầu vào thành ghế để dưỡng thần. Cơn say xe chết tiệt vẫn đang cuộn lên từng hồi trong bụng, khiến lồng ngực nôn nao khó chịu kinh khủng. Thôi tống cái xe này đi, cũng hợp lý. Bây giờ, điều duy nhất tôi cần là một cái đầu trống rỗng.
Mí mắt nặng trĩu. Tiếng máy nổ rì rì của chiếc BMW đời cũ, tiếng thở phì phò của hai con chó to ở hàng ghế sau, rồi cả hơi ấm từ bàn tay cái Linh... tất cả những âm thanh và cảm giác ấy cứ thế lùi dần, nhạt đi, rồi hoàn toàn biến mất khỏi nhận thức của tôi.
Người tôi bị lay nhẹ, kèm theo tiếng cái Đào rỉ rả:
– Dậy thôi tiểu thư. Tới nơi mười lăm phút rồi, Linh tiểu thư bảo em vào kêu tiểu thư dậy ạ.
Tôi khẽ giật mình, đầu óc còn hơi ong ong. Không ngờ mình lại có thể ngủ say đến thế, chắc là do cơn say xe ban nãy đã vắt kiệt chút sức lực kháng cự cuối cùng của tôi.
Tôi đành ngồi im như tượng, để mặc cho cái Đào dùng khăn ấm lau mặt, tỉ mẩn xóa sạch mọi dấu vết ngái ngủ còn sót lại trên mặt mình. Cái sự chỉn chu này thực ra cũng chỉ để làm màu cho thiên hạ thôi. Còn bàn tiệc của tôi, không cần.
Trong lúc chờ cái Đào lau dọn, đầu óc tôi bỗng nảy số ra một câu đố đen vừa nghe được dạo gần đây. Sẵn giọng ngái ngủ, tôi mở miệng chọc nó:
– Này Đào, tôi đố em, cái gì mà người mua biết, người bán biết, nhưng người sử dụng không biết?
Tiếng cái Đào sột soạt gãi gãi tai đầy hoang mang, giọng nó nghệt ra:
– Dạ... cái này em chịu, em không biết ạ.
Tôi tặc lưỡi, lờ tịt đi luôn, nghĩ lại thì cũng hơi vô duyên. Tôi đang cần một tâm trạng thật tốt và một cái bụng rỗng để còn chiến đấu với đống hải sản tươi rói ngoài kia mà.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo rồi dứt khoát bảo: – Đi thôi!
Ừ, nhà hàng Biển Dương, tôi tới đây!

💬 Bình luận (0)