Thuật Hoạ Nhân Gian
Thế giới nhìn Cassius bằng một màu trắng tinh khôi: bộ xiêm y trắng gã khoác trên người, những dinh thự chót vót như mây nơi trung tâm Astra, và tình thương êm đềm từ gia đình ma pháp sư cao quý.
Nhưng đằng sau sắc trắng xa hoa đó là những góc tối xập xệ nơi rìa thành, là lưỡi gươm tàn nhẫn từ người anh ruột, và vết sẹo tự trách chưa từng khép miệng về cái chết của người mẹ năm xưa.
Bị đẩy xuống vực sâu, Cassius không chọn trở về như một hồn ma báo thù tàn sát. Gã chọn bước vào mộng cảnh, đối mặt với bóng ma lớn nhất đời mình, rồi mỉm cười quay lưng đi.
Không hắc hóa, không cuồng sát, không gông cuồng.
Giữa một thế giới hỗn loạn phân định bằng dòng máu và ma lực, có một kẻ lữ khách lặng lẽ nhặt lấy Giới tinh, lắng nghe bài thơ vang lên trong rừng thu ngợp lá, rồi dấn thân vào nẻo đường chưa ai từng đặt chân.
Đánh giá (0)
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!
Đăng nhập bằng Google để viết đánh giá.