Chương 9: Bóng Lưng Ở Cuối Hẻm
Đế giày vải bạt của Tuấn miết mạnh xuống lớp nhựa đường loang lổ, tạo thành những tiếng rít gấp gáp. Cậu lao qua cánh cổng sắt phía sau trường trung học như một mũi tên xé gió.
Nắng chiều tà của Sài Gòn đã ngả sang màu đỏ quạch, hầm hập phả hơi nóng từ những bức tường gạch thẻ cũ kỹ. Phía trên đầu, mạng lưới dây điện đen sì vắt chéo nhau chằng chịt như mạng nhện, cắt vụn nền trời hoàng hôn thành từng mảng sáng tối sắc lẹm.
Mắt trái của Tuấn vẫn nhức nhối, các mao mạch vỡ tung khiến tròng mắt đỏ ngầu như nhỏ máu. Vị máu tanh mặn vẫn còn đọng lại nơi cuống họng sau cú phản phệ trong lớp học. Nhưng cậu không dừng lại. Cậu ép nhãn quan của mình duy trì ở mức tối thiểu — không bùng nổ, không cưỡng cầu, chỉ mở ra một dòng chảy nhỏ như tia nước rỉ qua khe nứt.
Và cậu thấy nó.
Một vệt tàn tro mờ nhạt lơ lửng giữa không trung. Đó là một khoảng không bị rút cạn nhiệt lượng, nhiệt độ thấp hơn môi trường xung quanh chừng ba đến bốn độ, kéo thành một dải mỏng ngoằn ngoèo dẫn sâu vào mê cung hẻm hóc phía sau trường. Dấu vết của một kẻ không thuộc về thế giới vật lý bình thường.
"Tuấn! Đứng lại... mẹ kiếp, mày bị điên à?!"
Tiếng bước chân huỳnh huỵch đuổi theo sát nút phía sau. Phong chạy sấp ngửa, áo đồng phục phanh ngực ướt đẫm mồ hôi, hai tay chống gối thở hồng hộc khi bắt kịp Tuấn ở ngã ba đầu tiên.
"Mày vừa nôn ra máu trong lớp đấy!" Phong nghiến răng, túm chặt lấy quai cặp của Tuấn giật lại. "Mày tính lao ra đường t-ự sát thật đấy à? Mày đang đuổi theo cái gì?!"
"Bỏ tay ra, Phong." Tuấn không quay đầu lại, mắt vẫn dán chặt vào vệt khí lạnh đang nhạt dần theo từng giây. "Dải nhiệt độ bị hút cạn vẫn còn mới. Ông ta vừa đi qua đây chưa đầy hai phút."
"Thằng cha không bóng hôm qua?" Cơ mặt Phong giật nhẹ, giọng chùng xuống giữa tiếng thở dốc. "Mày thực sự nghĩ một lão già đi ngoài rìa thế giới sẽ đứng lại đợi hai thằng nhóc học sinh cấp ba đến xin học phép thuật chắc?"
"Tao không xin phép thuật," Tuấn gạt tay Phong ra, sải bước nhanh hơn vào con hẻm hẹp bên phải. "Tao cần một công cụ. Khối đen trên vai thầy Hùng đang ăn mòn sinh khí của ổng nhanh gấp mười lần ký ức cũ. Nếu tao không tìm ra cách bẻ gãy nó, thầy Hùng sẽ chết trước khi kỳ thi đại học bắt đầu!"
Phong chửi thề một tiếng trong cổ họng, nhưng đôi chân vẫn vô thức bám sát gót Tuấn.
Càng đi sâu vào mê cung ngõ ngách, âm thanh ồn ào của phố xá càng lùi xa, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch ngột ngạt của khu dân cư cũ. Tiếng tivi phát thời sự rè rè qua những ô cửa sổ chấn song rỉ sét, mùi cá kho tiêu cay nồng hòa lẫn với mùi ẩm mốc của rêu xanh bám trên tường gạch.
Đột nhiên, tại khúc cua chữ Z phía trước, dải nhiệt độ lạnh ngắt co cụm lại thành một điểm đặc quánh.
Tuấn khựng lại, giơ một tay ra hiệu cho Phong lùi ra sau bức tường gạch.
Cách họ chừng ba mươi mét, dưới bóng đèn đường vàng vọt vừa bật sáng, một bóng người đang chậm rãi rảo bước.
Chiếc áo khoác kaki màu cỏ úa bạc phếch, chiếc nón phớt sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt. Người đàn ông bước đi với một phong thái ung dung đến rợn người. Không có tiếng đế giày chạm đất. Không có tiếng vải cọ xát. Và tuyệt đối... không có bóng đổ trên mặt đường nhựa. Dưới ánh đèn đường rọi thẳng từ trên cao, mặt đất dưới chân ông ta sạch trơn, như thể ánh sáng đã xuyên thẳng qua cơ thể đó mà không gặp bất kỳ lực cản nào.
Dạ dày Tuấn chùng xuống một nấc. Da đầu râm ran như có dòng điện chạy qua.
"Đợi đã!" Tuấn không kìm được, bước vụt ra khỏi góc tường, cất tiếng gọi lớn.
Thanh âm của cậu vang lên khô khốc, đập vào vách tường hẹp rồi dội ngược lại.
Người đàn ông không dừng bước, nhưng bả vai ông ta hơi nghiêng đi một góc mười lăm độ. Dưới vành nón phớt tối om, một ánh nhìn quét ngang qua.
Không phải một ánh nhìn vật lý. Đó là một luồng áp lực vô hình, lạnh buốt và nặng tựa nghìn cân đè nghiến lên lồng ngực Tuấn. Nhịp tim Tuấn lỡ mất một nhịp, hai bên thái dương đập thình thịch, hai lỗ tai ré lên một tiếng u u chói gắt. Cơ thể cậu bị ghì chặt tại chỗ trong đúng một phần tư giây, đông cứng như một bức tượng gỗ.
Khi Tuấn chớp mắt giũ bỏ được cảm giác tê liệt, bóng lưng màu cỏ úa đã lướt qua góc ngoặt cuối hẻm, dẫn thẳng ra khu chợ cóc ven đường lớn.
"Khốn kiếp!" Tuấn nghiến răng, bung sức lao thục mạng về phía khúc cua.
"Tuấn, coi chừng bẫy!" Phong hét lên đằng sau, bám sát theo.
Cả hai nhoài người qua góc tường gạch.
Trống rỗng.
Phía trước là một khu chợ chiều đông đúc với tiếng còi xe máy inh ỏi, tiếng người mua kẻ bán trả giá ồn ào, những sạp rau củ và hàng cá bày tràn ra lòng đường. Người đàn ông không bóng đã hoàn toàn tan biến vào dòng người, không để lại bất kỳ một dấu vết nào có thể nắm bắt.
Tuấn tựa lưng vào mép tường, ngực phập phồng thở dốc, hai bàn tay siết chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay. Thất bại. Khoảng cách giữa một kẻ mới thức tỉnh và một kẻ đã bước ra khỏi vòng tròn thực tại là quá xa.
"Tao đã bảo rồi..." Phong chống tay lên gối, thở không ra hơi, "Lão già đó... muốn trốn thì cả cái Sài Gòn này không ai tìm được đâu..."
"Nhìn kìa."
Giọng Tuấn đột ngột đanh lại. Cậu chỉ tay xuống bề mặt viên gạch thẻ đỏ au ngay ngang tầm thắt lưng, tại đúng vị trí người đàn ông vừa quét tà áo qua trước khi rẽ.
Phong ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn theo ngón tay Tuấn.
Trên viên gạch thẻ cũ kỹ, ba nét chữ kỳ lạ hiện lên sắc lẹm. Không phải được vẽ bằng phấn hay khắc bằng dao. Ba nét chữ ấy được hình thành từ một lớp sương giá mỏng manh, trắng muốt, kết tinh từ độ ẩm trong không khí bị rút cạn nhiệt lượng. Giữa cái nóng hầm hập ba mươi lăm độ của buổi chiều, lớp sương giá ấy không hề tan chảy, mà đang rung rinh nhè nhẹ, phả ra làn khói mỏng lượn lờ.
"Mẹ kiếp..." Phong buột miệng thì thào, bước lại gần viên gạch. Hai vành tai cậu ta khẽ giật giật theo bản năng. "Cái này... nó có nhịp."
"Mày nghe thấy gì?" Tuấn áp sát lại, giữ khoảng cách mười centimet, nhãn quan căng ra phân tích từng góc cạnh của nét vẽ.
"Không phải nhịp của người sống," Phong nói, vẻ mặt bàng hoàng tột độ. "Nó là một nhịp gõ ngắt quãng giữa khoảng không. Cứ ba giây lại nẩy lên một nhịp buốt lạnh, sắc và dứt khoát. Nét chữ này... nó mang tiết tấu của một nhát cắt."
"Chính xác là một nhát cắt," Tuấn chỉ vào nét vạch nghiêng ở giữa, cấu trúc không gian xung quanh nét vẽ đang bị bẻ cong nhẹ. "Nhìn cấu trúc hình học của nó đi Phong. Nét vạch này không phải khối nén để xô đẩy. Nó là một mặt phẳng vát nghiêng cực mỏng. Ý nghĩa của ký tự này là 'Phá'."
"Phá?"
"Hồi chiều ở lớp, tao dùng lực thô đòi đẩy khối sương đen ra khỏi vai thầy Hùng, nên tao bị dội ngược vỡ mạch máu mắt. Vì khối đen đó đã bám rễ vào sinh mệnh của ổng. Muốn loại bỏ nó, không thể dùng sức đẩy, mà phải dùng một nhát cắt ý thức để chặt đứt điểm kết nối giữa Khắc Tinh và bả vai!"
Mắt Phong sáng rực lên khi hai mảnh ghép nhận thức khớp vào nhau: "Tao hiểu rồi! Chiều nay tao nghe thấy Khắc Tinh trên vai thầy Hùng là một tầng nhịp ngoại lai đè lên nhịp thở của ổng. Cứ đúng ba giây, tầng nhịp ngoại lai đó lại bị hẫng một nhịp — đó chính là lúc điểm kết nối bị hở ra!"
"Đúng!" Tuấn siết chặt nắm tay. "Tao nhìn thấy vị trí điểm nối, còn mày bắt đúng khoảnh khắc nó hở nhịp ở giây thứ ba. Người đàn ông đó để lại cái này cho tao. Đây là bài kiểm tra, cũng là chìa khóa!"
Tuấn giơ ngón tay trỏ lên, đầu ngón tay run run tiến sát bề mặt lớp sương giá. Cậu không chạm vào gạch, mà thả lỏng nhận thức, để tâm trí mô phỏng lại từng đường đi nước bước của ba nét chữ "Phá".
XOẸT!
Một luồng khí lạnh thấu xương xộc thẳng từ ngón tay chạy dọc theo tủy sống lên đại não. Màng nhĩ Tuấn nổ vang một tiếng ong, cơn buốt nhức dữ dội tràn ngập thái dương khiến máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng. Cậu nghiến chặt răng, cố định toàn bộ sơ đồ cấu trúc của nét chữ "Phá" vào từng nếp nhăn vỏ não.
Rắc!
Lớp sương giá trên viên gạch đột ngột nứt toác, vỡ vụn thành hàng ngàn hạt bụi nước li ti rồi bốc hơi sạch sẽ vào không khí. Ký tự đã biến mất hoàn toàn, trả lại bề mặt gạch đỏ trơ trọi.
Phong thở hắt ra một hơi, lùi lại tựa vào vách tường: "Xong rồi... nhịp của nó tắt rồi."
Tuấn quẹt vệt máu khô trên môi. Dù nửa đầu bên trái vẫn đau buốt, nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu của cậu đã ánh lên sự tự tin sắt đá của một kỹ sư vừa giải mã thành công một thuật toán hóc búa.
"Tao đã nhớ được cách vận hành của nhát cắt," Tuấn nói, giọng đanh lại. "Hai đứa mình phối hợp: mày đếm nhịp hở, tao tung nhát cắt. Mai vào lớp tao với mày sẽ—"
Ánh mắt Phong chấn động dữ dội, hai quai hàm siết cứng lại. Toàn thân cậu ta run bắn lên như bị điện giật hàng ngàn vôn. Phong ôm chặt lấy hai tai, khuỵu hẳn một chân xuống nền đất bẩn, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹt thở vì đau đớn.
"Phong! Sao thế?!" Tuấn hoảng hốt đỡ lấy vai bạn.
"Loạn rồi... mẹ kiếp, loạn hết rồi!" Phong gào lên, hai mắt vằn tia máu nhìn trừng trừng về hướng đại lộ phía trước. "Nhịp của thầy Hùng... không phải ngày mai! Khối đen đó bùng phát rồi! Nó đang siết nát nhịp tim của ổng ngay lúc này!"
Một luồng khí lạnh chạy dọc từ gót chân lên đỉnh đầu Tuấn.
"Mày nói cái gì?!"
"Ổng đang ở ngã tư đại lộ cách đây năm trăm mét!" Phong thở dốc trong hoảng loạn, móng tay cào rách cả da đầu. "Tao nghe thấy tiếng còi xe tải... tiếng phanh rít... Khắc Tinh đang bẻ tay lái của ổng! Nhịp của thầy Hùng sắp tắt ngấm rồi!"
Dòng thời gian đã bị lệch! Biến cố không chờ đến hai năm sau, cũng không chờ đến ngày mai. Việc Tuấn kích động nhãn quan hồi chiều đã vô tình kích hoạt sự bùng nổ sớm của Khắc Tinh!
"Chạy!"
Tuấn không cần suy nghĩ thêm nửa giây, giật phắt Phong đứng dậy rồi lao như thiêu thân ra khỏi con hẻm.
Hai bóng người mặc áo đồng phục học sinh xé toạc màn khói bụi của khu chợ chiều, hất văng những chướng ngại vật trên đường, phóng thục mạng về phía ngã tư đại lộ ngập tràn tiếng còi xe gầm rú trong ánh hoàng hôn rực lửa!