Chương 10: Nhát Cắt Đầu Tiên
Gió chiều tạt rát mặt. Tuấn và Phong lao đi trên vỉa hè như hai kẻ điên giữa dòng người tan tầm.
Tiếng còi xe tải từ xa rít lên từng hồi dài thất thanh, xé toạc bầu không khí hoàng hôn ngột ngạt của đại lộ phía Nam kinh kỳ. Mùi khói xăng ngai ngái, mùi lốp cao su ma sát khét lẹt xộc thẳng vào mũi.
Đến nơi rồi.
Ngã tư đại lộ hiện ra trước mắt như một chiếc chảo lửa khổng lồ. Xe máy, xe lam, xe tải chở hàng nêm chặt lấy nhau trong giờ cao điểm. Những quầng sáng từ đèn pha xe cộ bắt đầu bật lên, hòa vào ánh tà dương đỏ quạch tạo thành một mớ hỗn độn chói mắt.
Và ngay giữa tâm điểm ngã tư ấy, chiếc xe máy Cub 50 màu xanh rêu tàn tạ của thầy Hùng đang loạng choạng băng qua làn đường ngược chiều.
Nhưng thầy Hùng không còn làm chủ được tay lái.
Thân người thầy đổ nghiêng sang một bên, đầu ngoẹo hẳn về phía vai phải như bị một bàn tay vô hình ghì chặt xuống. Tay phải thầy buông lỏng khỏi tay ga, chân quẹt lê lết trên mặt đường nhựa. Chiếc xe Cub rồ ga mất kiểm soát, lao xiên thẳng về phía đầu một chiếc xe tải chở sắt hạng nặng đang ầm ầm lao tới. Tiếng còi xe tải gầm rú liên hồi, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường tạo ra những vệt khói xám xịt.
Nhãn quan của Tuấn bùng nổ đến cực hạn.
Trong tầm nhìn phi vật lý của cậu, khối sương đen trên vai thầy Hùng đã phình to gấp năm lần so với buổi chiều trong lớp học. Nó không còn là một lớp rêu bám thụ động nữa, mà đã biến thành một búi rễ đen ngòm, đặc quánh và trĩu nặng, cắm sâu vào gáy và bả vai thầy, cưỡng bức bẻ quặt hệ thần kinh vận động của ông, ép ông tự đâm đầu vào cái chết!
"Nhịp... nhịp của nó đây!" Phong gào lên thất thanh bên cạnh Tuấn. Cậu ta hai tay ôm chặt lấy đầu, hai quai hàm siết cứng lại, gân xanh nổi rần rật nơi thái dương. "Tầng nhịp ngoại lai đang đè nghẹt tim ổng! Chu kỳ ba giây một lần! Chuẩn bị..."
Xung quanh họ, tiếng người đi đường la hét thất thanh:
"Trời ơi xe máy đâm đầu vào xe tải kìa!"
"Tránh ra! Bác kia tránh ra mau!"
Khoảng cách giữa chiếc xe Cub và đầu xe tải chỉ còn chưa đầy mười mét. Năm giây. Bốn giây.
"Đếm đi Phong!" Tuấn gầm lên, hai chân đứng ghì xuống mép vỉa hè, toàn bộ cơ thể căng ra như một cây cung kéo căng hết cỡ.
Mắt trái đỏ rực của Tuấn mở to, áp lực sau hốc mắt dồn cứng như muốn nổ tung. Cậu dồn toàn bộ tâm trí mô phỏng lại sơ đồ ba nét chữ "Phá" bằng sương giá vừa khắc ghi trong vỏ não. Cậu không nén lực thành một khối thô bạo như ban chiều. Ý thức của cậu trải phẳng ra, dát mỏng lại, biến thành một mặt phẳng vát nghiêng sắc lẹm — một lưỡi dao vô hình rạch ngang thực tại.
"Một!" Phong nghiến răng đếm, trán nổi đầy gân máu.
Chiếc xe tải phanh cháy đường, đầu xe chúi xuống, thanh cản trước bằng thép chỉ còn cách bánh trước xe Cub ba mét!
"Hai!"
Búi rễ đen trên vai thầy Hùng siết chặt lại một vòng, hút cạn dưỡng khí xung quanh, không gian tại bả vai thầy bị bẻ cong tạo thành một vùng tối đen đặc.
"BA! HỞ NHỊP RỒI! CẮT ĐI TUẤN!"
Phong gào lên bằng tất cả sức bình sinh, tiếng hét xé rách cả cuống họng.
Tuấn phóng nhãn quan ra.
Không phải một tia sáng rực rỡ của phim ảnh. Đó là một vết rách không gian mỏng như cánh ve, lạnh buốt và dứt khoát, bắn xuyên qua khoảng cách ba mươi mét giữa vỉa hè và lòng đường, chém thẳng vào điểm tiếp giáp duy nhất giữa búi rễ Khắc Tinh và bả vai phải thầy Hùng — đúng vào một phần trăm giây khi nhịp đè ngoại lai bị hẫng!
XOẸT!
RẮC!
Một thanh âm giòn tan như tiếng băng đá nghìn năm vỡ vụn vang lên trong cõi vô hình.
Búi rễ đen ngòm bị nhát cắt "Phá" chém đứt ngọt lịm tại gốc nối.
Mất đi điểm tựa sinh mệnh, khối Khắc Tinh phát ra một tiếng gầm vô thanh rợn người. Toàn bộ cấu trúc bóng tối đặc quánh của nó nứt toác thành hàng vạn mảnh vụn li ti, bốc hơi thành một làn khói xám nhạt rồi tan biến sạch sẽ vào làn gió nóng của ngã tư đại lộ.
Cùng lúc đó, toàn bộ sức ép dội ngược của nhát chém phi vật lý giáng thẳng xuống cơ thể Tuấn.
PHỤT!
Máu tươi trào ra từ hai lỗ mũi Tuấn. Cơn buốt nhức dữ dội như búa tạ giáng thẳng vào thùy trán. Màng nhĩ nổ tung một tiếng đùng, hai tai cậu điếc đặc hoàn toàn trong chớp mắt. Mắt trái nhòe đi trong một màu máu đỏ rực.
Tuấn khuỵu gập hai đầu gối xuống mặt bê tông vỉa hè, hai bàn tay cào mạnh lên nền cát bụi, nôn thốc ra một ngụm máu tanh nồng. Từng thớ thịt, từng chân tóc trên da đầu cậu giật nảy lên đau đớn như bị châm điện.
Nhưng ở giữa lòng đường, phép màu đã xảy ra!
Khi búi rễ Khắc Tinh bị chém đứt, lực ép vô hình trên cánh tay phải của thầy Hùng biến mất trong tích tắc. Theo phản xạ sinh tồn tột cùng của một người lái xe, cánh tay thầy giật mạnh tay lái xe Cub sang bên trái.
Chiếc xe Cub chao đảo dữ dội, lết bánh quệt rần rật vào dải phân cách bằng thép, tóe lên những tia lửa chói lòa, rồi văng cả người lẫn xe lên lề đường đối diện.
RẦM!
Chiếc xe tải chở sắt gầm rú lao sượt qua đuôi xe Cub trong gang tấc từng milimet, thanh cản thép cày nát một vệt dài trên dải phân cách trước khi dừng hẳn lại giữa ngã tư.
Thầy Hùng ngã lộn hai vòng trên vỉa hè, bất tỉnh nhân sự. Chiếc xe Cub nằm chỏng chơ cách đó vài mét, xăng chảy lênh láng. Trán thầy bị trầy xước, áo sơ mi rách toạc vì va đập với mặt đường, nhưng lồng ngực gầy guộc của người thầy giáo già vẫn đang phập phồng nâng lên hạ xuống đều đặn.
Ông không bị nghiền nát dưới bánh xe tải. Án tử hình siêu nhiên bị định sẵn từ kiếp trước đã bị một nhát chém bẻ cong thành một vụ tai nạn giao thông nhẹ!
"Sống rồi..." Phong quỳ sụp bên cạnh Tuấn, hai tay bấu chặt lấy vai bạn, hơi thở dồn dập đứt quãng, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. "Nhịp sống của ổng... nhịp tự nhiên của ổng đã quay trở lại! Mày làm được rồi Tuấn... mày chém đứt được Khắc Tinh rồi!"
Đám đông người đi đường bắt đầu ùa tới bao quanh hiện trường:
"Gọi cấp cứu mau! Có người bị thương!"
"May quá, ông giáo này phúc lớn mạng lớn, lệch tí nữa là nát người rồi!"
Tiếng ồn ào náo loạn bắt đầu lan rộng. Tiếng còi cứu thương từ xa vọng lại, dồn dập và gấp gáp.
Tuấn lấy tay áo đồng phục quẹt mạnh vết máu trên môi và mũi. Mắt trái cậu vẫn nhức nhối buốt rát, cả người run lên bần bật vì kiệt sức sau đòn phản phệ, nhưng sâu trong lồng ngực cậu, một cảm xúc mãnh liệt chưa từng có đang cuộn trào.
Cậu đã làm được.
Kiếp trước ở tuổi hai mươi sáu, cậu từng là một kẻ hèn mọn, bất lực trơ mắt nhìn từng người thân yêu lần lượt ra đi trong bi kịch. Cậu từng nghĩ số phận là một bức tường bê tông cốt thép không thể lay chuyển. Nhưng hôm nay, bằng chính đôi mắt và ý chí của mình, cậu đã chứng minh rằng dòng thời gian có thể bị bẻ gãy.
Số phận có thể được viết lại!
"Đi thôi Tuấn," Phong ghé sát tai Tuấn giục giã, giọng khàn đặc đầy cảnh giác. "Xe cấp cứu đến rồi. Ở đây đông người lắm, cảnh sát sắp tới phong tỏa hiện trường."
Phong xốc nách dìu Tuấn đứng dậy. Hai đứa học sinh loạng choạng lùi sâu vào con ngõ tối gần đó, né tránh những ánh mắt tò mò của đám đông đang bu lại xem tai nạn.
Dưới bóng tối của ngõ hẻm vắng lặng, Tuấn tựa lưng vào bức tường gạch lạnh ngắt, ngước nhìn ánh đèn đỏ xoay tròn của chiếc xe cứu thương đang đỗ lại ngoài ngã tư. Thầy Hùng được các nhân viên y tế đặt lên cáng, đẩy nhanh vào xe.
Phong tựa vào vách tường đối diện, rút một điếu thuốc ra châm lửa. Ngọn lửa bật ga soi rõ ánh mắt vừa bàng hoàng vừa kiêng sợ của cậu ta khi nhìn Tuấn.
"Mày vừa làm một chuyện điên rồ nhất mà tao từng thấy," Phong rít một hơi thuốc sâu, khói thuốc phả ra hòa vào bóng đêm. "Nhưng... chuyện này chưa xong đâu."
Tuấn hít một hơi không khí ẩm lạnh để làm dịu lồng ngực đau nhức. "Ý mày là sao?"
Phong hạ giọng xuống mức thì thào, ánh mắt sắc lạnh nhìn ra ngoài đầu ngõ: "Khắc Tinh là thứ do con người dệt nên. Kẻ đã bỏ công cài Khắc Tinh vào số mệnh thầy Hùng... ngay khoảnh khắc mày chém đứt sợi liên kết vừa rồi, hắn đã cảm nhận được đòn phản phệ."
Tuấn siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến lại.
"Hắn biết Khắc Tinh bị phá," Phong nói tiếp, từng chữ nặng tựa ngàn cân. "Và một kẻ có đủ bản lĩnh để gieo rắc Khắc Tinh... hắn sẽ không bỏ qua đâu. Hắn sẽ lùng sục khắp cái thành phố này để tìm ra kẻ vừa vung nhát chém."
Tuấn nhìn theo chiếc xe cứu thương hú còi lao vút đi trong màn đêm Sài Gòn. Mắt trái của cậu tuy đỏ ngầu nhưng sâu thẳm bên trong là một sự tỉnh táo lạnh lùng của một người đàn ông đã chết đi sống lại.
Cậu đã cứu được thầy Hùng. Cậu đã bẻ gãy mắt xích đầu tiên của bi kịch.
Nhưng trong bóng tối dày đặc của kinh kỳ, một cái bẫy vô hình đã bị kích hoạt. Kẻ giấu mặt đang bắt đầu lần theo mùi máu của nhát chém "Phá".