Chương 8: Giới Hạn
Căn bếp nhỏ cấp bốn ngập trong không khí ngột ngạt của buổi bình minh Sài Gòn. Chiếc quạt trần quay lạch cạch trên trần nhà, nhè nhẹ thổi tung mấy sợi tóc bạc sớm bên thái dương mẹ. Phông nền đằng sau bà là khung cửa sổ mở hé, hắt vào thứ ánh sáng nhờ nhờ nhợt nhạt.
Bát phở mua vội ở đầu ngõ bốc khói nghi ngút trên mặt bàn gỗ mùn cưa. Mùi ngò gai, hành lá quyện với mặn mòi của nước dùng béo ngậy tạo thành một mùi vị quen thuộc đến xé lòng. Tuấn cúi đầu gắp một đũa phở, để hơi nóng phả thẳng vào mặt, giấu đi sự hỗn loạn đang bùng nổ dưới đáy mắt. Đêm qua cậu hầu như không ngủ. Những hình ảnh về khối sương đen bám chặt bả vai thầy Hùng, người đàn ông không bóng lướt qua hàng nước bà Bảy, và trên hết là căn bệnh ung thư dạ dày sẽ cướp đi sinh mạng mẹ khi cậu vừa tròn hai mươi ba tuổi... tất cả cứ xoắn lấy đại não cậu như một đàn kiến lửa.
Hai mươi sáu tuổi hay mười tám tuổi, nỗi đau mất mẹ vẫn là vết thương không bao giờ lành. Ở dòng thời gian cũ, khi phát hiện ra bệnh thì khối u đã di căn giai đoạn cuối. Mẹ nằm trên giường bệnh viện héo mòn từng ngày, còn cậu thì bất lực.
Lần này cậu đã quay lại. Cậu không thể ngồi yên nhìn bi kịch lặp lại.
Đây là lúc.
Tuấn đặt đũa xuống. Bát sứ sứt mẻ kêu một tiếng "cạch" khô khốc trên mặt bàn.
"Mẹ," giọng cậu thoát ra, trầm nén và khô khốc.
Mẹ ngẩng đầu lên khỏi tờ hóa đơn tiền điện đang lướt dở, chân mày hơi nhíu lại. "Sao đấy con? Phở nay nhạt à?"
"Không," Tuấn đáp, hàm siết chặt lại một nhịp để giữ cho âm thanh không bị run rẩy. Cậu hít một hơi sâu rồi đâm thẳng vào vấn đề: "Cuối tuần này... mẹ đi khám sức khỏe tổng quát đi."
Mẹ cậu bật cười, một tiếng cười giòn giã nhưng pha chút mệt mỏi của người đàn bà cả đời gánh vác việc nhà. Bà gập tờ hóa đơn lại, nhét cẩn thận vào khe tủ kính bên cạnh. "Khám gì mà khám, mẹ khỏe re. Sáng nào chả xách giỏ đi chợ ầm ầm. Tiền đâu mà đi khám mấy cái vớ vẩn đó."
"Không vớ vẩn đâu mẹ," Tuấn chồm người tới, hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ nhám. Dạ dày cậu chùng xuống một nấc. "Mẹ của thằng Nam... bạn cùng lớp con ấy. Cô ấy mới phát hiện bị loét dạ dày mãn tính, chuyển biến xấu lắm. Bác sĩ bảo may mà đi khám sớm mới còn cứu được. Trễ chút nữa là... hết cách."
Bà dừng tay, chau mày nhìn Tuấn với một sự ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc. Đứa trẻ mười tám tuổi này bình thường chỉ lo cắm mặt vào game hoặc sách vở, chưa bao giờ để ý đến mấy chuyện bếp núc gia đình. Thế mà dạo này nó lạ lắm. Hôm kia lúc bị sốt mê sảng, nó cũng nắm chặt tay bà lảm nhảm đòi bà đi khám dạ dày. Hôm nay vừa hạ sốt đi học lại, nó lại cuống cuồng gắt gỏng đòi ép bà đi khám tiếp.
"Cái thằng này dạo này kỳ lạ thật đấy," Mẹ đặt tờ hóa đơn xuống bàn, ánh mắt dò xét xoáy vào Tuấn. "Hôm qua lúc mê sảng con cũng lảm nhảm bắt mẹ đi khám dạ dày. Hôm nay lại nhút nhát lôi chuyện mẹ thằng Nam ra dọa. Rốt cuộc con làm sao vậy Tuấn? Con giấu mẹ chuyện gì hả? Hay ở trường con gây nợ nần gì?"
"Không có nợ nần gì hết mẹ!" Tuấn vội xua tay, nhưng giọng vẫn khàn đặc khẩn thiết. "Con thề là con không gây chuyện gì ở trường. Con chỉ... con chỉ mơ thấy một giấc mơ rất xấu. Con sợ."
Tuấn cắn nhẹ mặt trong má. Vị mặn tanh của máu rỉ ra nơi đầu lưỡi giúp cậu giữ vững sự tỉnh táo. Cậu không thể nói thật rằng năm năm nữa mẹ sẽ nằm héo mòn trong căn phòng bệnh viện nồng nặc mùi sát trùng vì ung thư dạ dày di căn giai đoạn cuối.
"Mẹ..." Tuấn nhìn thẳng vào mắt bà, hai tay bấu chặt mép bàn gỗ. "Con xin mẹ. Khám tổng quát thôi mà. Con dành dụm được một ít tiền mừng tuổi với tiền làm thêm. Con trả hết. Chỉ cần mẹ đi kiểm tra một lần cho con yên tâm. Nhé mẹ?"
Thái độ vừa sợ hãi vừa kiên quyết lạ thường của đứa con khiến mẹ hoàn toàn khựng lại. Bà sững sờ nhìn Tuấn. Căn bếp nhỏ dường như im lìm đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Sự ngờ vực trong mắt bà dần dịu xuống, nhường chỗ cho niềm xót xa của một người mẹ khi thấy con mình lo lắng đến mất ngủ.
Bà thở dài một hơi, vươn bàn tay thô ráp, chai sần vì tần tảo chạm nhẹ vào mu bàn tay đang siết chặt của Tuấn.
"Mẹ khỏe re, có bệnh gì đâu mà con cứ cuống lên như sắp tận thế vậy..." Bà lắc đầu nhẹ, nhưng rồi gật đầu nhượng bộ. "Thôi được rồi. Cuối tuần này mẹ rảnh, mẹ đi khám với con. Được chưa ông tướng? Giờ thì ăn đi kẻo phở trương phềnh lên kìa."
Một ngọn lửa nhỏ được thắp lên trong lồng ngực Tuấn. Cậu vừa giải quyết xong nghi vấn của mẹ mà vẫn ép bà đi khám thành công. Cậu cúi xuống nuốt vội vài miếng phở rồi xách cặp bước ra khỏi nhà, lao thẳng đến trường.
Tiết Hóa học giữa buổi chiều. Bầu không khí trong lớp 12A1 hầm hập như một lò hấp. Tiếng quạt trần đảo liên hồi không dập nổi cái nóng oi nồng của tháng sáu.
Trên bục giảng, thầy Hùng đứng quay lưng lại lớp, tay cầm viên phấn trắng say sưa viết những phương trình hóa học hữu cơ dài ngoẵng. Bụi phấn rơi lả tả trong quầng nắng hắt qua cửa sổ.
Từ dãy bàn cuối, Tuấn ngồi thẳng lưng. Cậu nín thở, giãn tiêu cự mắt rồi cố dồn toàn bộ sự tập trung thị giác vào bả vai phải của thầy Hùng. Nhãn quan lập tức kích hoạt. Lớp màng thực tại trượt đi, hiện ra khối sương mù đặc quánh, nặng nề đang bám chặt lấy vai thầy. Tuấn giật mình nhận ra khối đen ấy dường như đã đậm hơn hôm qua một nấc, như một khối u ác tính đang âm thầm phình to.
Tuấn siết chặt hai đấm tay giấu dưới gầm bàn. Cậu chưa từng được học hay sở hữu bất kỳ kỹ năng can thiệp nào — cậu chỉ đang thử làm điều đơn giản và bản năng nhất: nheo mắt, dồn toàn bộ ý niệm nhìn xoáy sâu vào điểm bám của khối đen, hy vọng rằng việc tập trung thị giác đến cực độ sẽ tạo ra một áp lực nào đó tác động lên nó.
Nhưng nhìn chằm chằm không phải là một vũ khí.
Cạch.
Viên phấn trên tay thầy Hùng gãy làm đôi, rơi xuống bục gỗ.
Khối sương đen trên vai thầy không hề suy suyển dù chỉ một milimet. Dù Tuấn có gân cổ nín thở, giương mắt nhìn xoáy đến mức áp lực dồn cứng hai bên thái dương, khối đen vẫn trơ trơ vô cảm. Sự cưỡng ép thị giác quá đà lập tức dội ngược lại não bộ cậu.
XOẸT!
Một cơn đau nhói sắc lẹm như bị đinh mười phân đóng thẳng qua thùy trán. Tuấn gục gập đầu xuống mặt bàn gỗ. Mạch máu ở tròng mắt trái nổ tung đỏ ngầu. Vị máu tanh trào ra từ mũi và khóe miệng. Hai bên tai cậu nổ tung tiếng vo ve chói lót của hàng ngàn con ong, khiến cả không gian chao đảo. Nhìn chằm chằm chỉ là quan sát — hoàn toàn không phải công cụ để can thiệp!
Cả lớp ồ lên ngạc nhiên.
Bên cạnh, Phong đứng bật dậy, đẩy chiếc ghế gỗ ra sau tạo thành một tiếng "sột" chói tai.
"Thầy ơi!" Phong cất giọng gọi lớn, dứt khoát cắt ngang bài giảng của thầy Hùng. "Bạn Tuấn bị chảy máu cam với choáng nặng rồi! Để em đưa bạn xuống phòng y tế!"
Thầy Hùng giật mình quay lại, thấy Tuấn đang gục mặt trên bàn, máu mũi chảy lem luốc xuống mặt gỗ. Vị thầy giáo tốt bụng hoảng hốt vẫy tay: "Ừ ừ! Phong đưa Tuấn xuống phòng y tế gấp đi em! Cả lớp trật tự tự làm bài!"
Phong nhanh chóng xóc nách dìu Tuấn đứng dậy. Tuấn lảo đảo, một tay ôm đầu, tay kia tựa vào vai Phong để bước nhanh ra khỏi cửa lớp trong vô số ánh mắt ngơ ngác của bạn bè.
Hành lang dãy nhà học vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân gấp gáp của hai đứa.
Phong vừa dìu Tuấn vừa hạ thấp giọng càu nhàu gắt gỏng: "Dừng cái trò ngu ngốc đó lại! Mày định t-ự sát đấy à? Nhịp của mày vừa loạn lên như một cái đài cassette kẹt băng rách nát!"
Đến vòi nước rửa tay đặt cạnh cửa phòng y tế trường, Tuấn gạt tay Phong ra, lao tới vặn vòi nước, hất liên tục từng vốc nước lạnh ngắt lên mặt. Nước lạnh làm dịu bớt cơn nung nấu sau hốc mắt, nhưng tròng mắt trái đỏ ngầu cùng vết máu nhạt trên môi hiện lên trong chiếc gương ố vàng nhắc nhở cậu về sự bất lực tột cùng.
Tuấn chống hai tay lên bệ rửa bằng đá rửa, thở dốc: "Thất bại toàn tập. Mày nghe được nhịp của ổng, mày có chỉnh được không?"
Phong tựa lưng vào bức tường gạch hành lang, rút bao thuốc lá ra nhưng lại nhét trở vào túi, vẻ mặt tối sầm: "Tao từng thử hồi tiểu học với một người hàng xóm có nhịp bị sai lệch. Tao cố đồng bộ nhịp với họ, kết quả tao nằm liệt giường ba ngày vì sốt cao, còn ông hàng xóm đó vẫn đột quỵ mà chết. Tao nghe được nhịp, nhưng tao đ-éo phải nhạc sĩ — tao không chỉnh được nhịp."
Phong ngần ngừ một chút rồi hạ giọng nói tiếp: "Nhưng tao nhận ra một điều qua trò ngu ban nãy của mày. Cái khối đen đó... nó không tự nhiên xuất hiện. Nó được đặt vào."
Dạ dày Tuấn co thắt lại. "Đặt vào? Bởi ai?"
"Tao đ-éo biết bởi ai," Phong nghiến răng. "Nhưng ông nội tao từng kể, trên đời này có những thứ gọi là 'Khắc Tinh'. Khắc Tinh không phải xui xẻo hay số mệnh tự nhiên. Khắc Tinh là một vận mệnh đối kháng được kẻ khác chủ động 'cài' vào số mệnh người bị hại, như một đoạn mã độc chèn vào hệ điều hành. Kẻ dệt Khắc Tinh lên người thầy Hùng muốn ổng phải chết."
Thông tin giáng xuống như một cú đấm bồi. Vụ tai nạn ô tô cướp đi sinh mạng thầy Hùng hai năm sau không phải tai nạn ngẫu nhiên — đó là một vụ ám sát bằng siêu nhiên được lên kế hoạch tỉ mỉ! Kẻ cài thứ đó có sức mạnh vượt xa Tuấn và Phong gộp lại.
"Không thể chờ được nữa," Tuấn khàn giọng. Cậu thò bàn tay run rẩy vào túi áo đồng phục, rút ra tờ giấy nháp nhàu nhĩ chứa nét vẽ ký tự "Phương hướng".
Ánh mắt Tuấn bốc lên ngọn lửa quyết liệt. Cậu rút ra bài học xương máu sau thất bại: nhãn quan chỉ cho phép cậu "nhìn". Muốn "chạm" hay "chém" Khắc Tinh, cậu bắt buộc phải có ký tự mới. Nhưng cuốn vở Văn đã thành trang giấy trắng tinh, cậu hoàn toàn không còn manh mối nào khác để học.
"Mày làm gì vậy? Không vào phòng y tế à?" Phong kinh ngạc hỏi khi thấy Tuấn bỏ qua cửa phòng y tế, quay người bước thẳng ra phía cầu thang dẫn xuống cổng sau trường.
"Tao đi tìm kẻ không bóng ngay bây giờ," Tuấn quẹt đi vết máu nơi khóe môi, mắt đỏ rực nhìn Phong. "Khối đen trên vai thầy Hùng đang phình to từng phút. Chúng ta không có thời gian!"
Phong trừng mắt, chộp lấy tay Tuấn: "Mày điên à? Thằng cha đó là kẻ đi ngoài rìa, ông nội tao bảo loại người đó cực kỳ nguy hiểm! Sao mày nghĩ lão sẽ giúp mày?"
Tuấn quay lại, ánh mắt sắc lẹm như dao: "Tao không ngốc đến mức nghĩ ông ta sẽ tốt lành giúp tao. Nhưng thứ nhất: ông ta là kẻ duy nhất tao từng thấy có khả năng làm chủ quy luật thế giới này. Thứ hai: tao không còn nguồn ký tự nào khác. Và thứ ba..." Tuấn hạ thấp giọng: "...hôm qua lúc bước qua quán nước, ông ta đã dừng lại nửa giây để nhìn thẳng vào tao. Ông ta biết tao đang mang điều bất thường. Đó là đầu dây duy nhất tao có thể bám vào!"
Phong ngẩn người trước chuỗi suy luận lạnh lùng và đường cùng của Tuấn. Cậu ta trơ mắt nhìn Tuấn quay người lao thẳng xuống cầu thang ra cổng sau, rồi chửi thề một tiếng chói tai, vội vàng rảo bước đuổi theo.
Cuộc truy đuổi bắt đầu ngay lập tức!