🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thiên Thư Kỳ Môn

Ch.6: Vùng Tối

~17 phút đọc · 3221 từ · · ⚠️ Báo cáo

Chương 6: Vùng Tối

Chuông báo thức kêu lúc năm giờ bốn mươi lăm. Tuấn tắt nó trước khi tiếng chuông kịp reo hết nhịp đầu tiên — cậu đã thức từ trước đó.

Cậu nằm im thêm vài giây, không phải vì do dự, mà vì đang sắp xếp trình tự. Ngón tay trỏ gõ nhịp đều đặn lên mép nệm. Một. Hai. Ba điều cần làm hôm nay.

Thứ nhất: kiểm tra xem khả năng nhận thức từ ngày hôm kia có thể kích hoạt lại được không.
Thứ hai: nếu được, thử trên nhiều người để tìm quy luật.
Thứ ba: ghi chép lại mọi thứ.

Tuấn ngồi dậy, kéo tấm rèm sang một bên. Ánh sáng nhờ nhờ của buổi sáng sớm lọt qua khe cửa sổ gỗ louver, hắt những vệt dài song song lên sàn nhà.

Bữa sáng dọn ra trên chiếc bàn gỗ ép quen thuộc. Bát phở mua vội ở đầu ngõ bốc khói nghi ngút, mùi ngò gai và nước béo hòa quyện vào không khí đặc quánh hơi sương của buổi sớm. Mẹ đang cặm cụi lau dọn cạnh bếp, thỉnh thoảng liếc nhìn cậu con trai.

"Hôm nay con khỏe hơn rồi ha." Mẹ kéo ghế ngồi xuống đối diện, nụ cười hiền hậu hằn lên những nếp nhăn nơi khóe mắt. "Mặt có hồng hào hơn."

Tuấn dừng đũa, nhìn mẹ. Phải mất một giây, cậu mới nặn ra được một nụ cười thực sự, mỉm nhẹ nhưng chân thành. Cậu nhớ đến căn bệnh ung thư dạ dày sẽ quật ngã bà vào năm cậu hai mươi ba tuổi. Nghĩa là năm năm nữa. Ở dòng thời gian này, khối u ác tính có thể vẫn đang im lìm nương náu.

"Dạo này mẹ có hay đau bụng không?" Tuấn buông một câu hỏi bâng quơ, cố giữ giọng bình thản nhất có thể.

Mẹ xua tay, gắp thêm cho cậu vài lát thịt bò tái. "Mẹ khỏe re, lo ôn thi đi con. Còn chưa tới ba tuần nữa là thi đại học rồi. Cứ lo nghĩ linh tinh."

Tuấn cúi xuống ăn tiếp, không đáp. Trên đường đạp xe đến trường, giữa luồng giao thông ồn ào của thủ phủ phía Nam — nơi mọi người vẫn quen gọi là Sài Gòn — tâm trí cậu bắt đầu guồng quay phân tích.

Cậu nhớ lại cảm giác khi vẽ nét chữ "Phương hướng" lên tờ giấy nháp ngày hôm trước. Khi ngòi bút di chuyển, cậu không hề cố gắng sao chép một hình khối. Cậu đang định hình một chiều không gian. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu đã cảm nhận được vị trí, hướng đi, cấu trúc của vạn vật ở một tầng vi mô khủng khiếp, đổi lại là một trận sốt và máu cam.

Nhưng cơn sốt đã dứt. Cơ thể cậu, sau khi bị ép vượt qua giới hạn nhận thức, dường như đã thích nghi một chút. Giống như một bó cơ bị xé rách sau buổi tập tạ đầu tiên, khi lành lại, nó dai sức hơn.

Cậu là một kỹ sư. Cậu không thể ngồi thụ động chờ những hiện tượng dị thường gõ cửa tìm mình. Cậu sẽ chủ động quan sát. Cậu muốn thử nghiệm một giả thuyết: Liệu mình có thể chủ động kích hoạt lại trạng thái nhận thức đó, kiểm soát nó thay vì để nó bùng phát, nhằm giảm thiểu cái giá phải trả?


Tuấn bước vào lớp 12A1. Tiếng ồn ào quen thuộc của những cô cậu học trò đang ở giai đoạn nước rút đập vào màng nhĩ. Theo bản năng, mắt Tuấn đảo về phía góc lớp.

Trống trơn.

Lâm Phong không đi học. Sự vắng mặt này mang lại một cảm giác nặng nề kỳ lạ, không giống như một học sinh bình thường cúp tiết, mà giống như một kẻ săn mồi đang cố tình nhường lại không gian, hoặc đang âm thầm quan sát từ một góc khuất nào đó.

Tuấn vừa kéo ghế ngồi xuống, một thằng bạn bàn trên đã quay xuống, vỗ vai: "Ê Tuấn, mày với thằng Phong hôm qua đi chung về hả? Lạ nha, tao tưởng hai đứa mày chẳng bao giờ nói chuyện. Bao giờ hai đứa mày thân vậy?"

Tuấn gạt tay thằng bạn ra, hờ hững lảng tránh: "Vô tình tiện đường thôi. Đang đau đầu, đừng làm ồn."

Trao đổi ngắn gọn này cho Tuấn biết một điều: sự khác thường của Lâm Phong đã lọt vào mắt những học sinh khác. Dù Phong luôn cố tỏ ra mờ nhạt, nhưng việc Phong chủ động tiếp cận Tuấn hôm qua là một biến số không thể che giấu.

Đến giờ ra chơi, khi lớp học bớt ồn ào hơn một chút, Tuấn bắt đầu cuộc thử nghiệm.

Cậu chọn mục tiêu là cậu lớp trưởng ngồi cách mình ba dãy bàn. Tuấn ngồi thẳng lưng, nhịp thở chậm lại. Cậu cố gắng... nhìn khác đi. Không phải là nhìn vào con người vật lý của lớp trưởng, mà nhìn vào không gian xung quanh cậu ta. Tuấn cố tìm lại cảm giác khi nét bút vạch xuống chữ "Phương hướng" — không phải là cố gắng tập trung, mà là cảm nhận một chiều hướng vô hình.

Mười giây trôi qua. Không có gì xảy ra cả. Lớp trưởng vẫn đang cắm mặt giải đề Hóa. Tuấn hơi cau mày, cố gắng điều tiết lại. Vẫn không có gì thay đổi. Sự bực dọc bắt đầu nhen nhóm.

Rồi cậu chợt nhận ra sai lầm của mình. Hôm qua, khi nét bút thành công, cậu đã ngừng việc "cố gắng" sao chép một cách có ý thức. Nhận thức không phải là thứ có thể cưỡng ép.

Tuấn thở hắt ra, thả lỏng bả vai. Cậu giãn tiêu cự của mắt, để ánh nhìn trở nên mơ hồ. Cậu nhìn lớp trưởng giống như cách người ta nhìn vào một bức tranh ảo ảnh 3D — không nhìn vào bề mặt, mà nhìn xuyên qua nó.

Trong chớp mắt — có lẽ chỉ nửa giây — vạn vật nhòa đi một nhịp.

Cậu lớp trưởng trông... khác hẳn. Không phải là hình thể vật lý bị thay đổi. Làn da, mái tóc, bộ đồng phục vẫn vậy. Nhưng Tuấn cảm nhận được SỨC NẶNG từ sự hiện diện của cậu ta. Nó có một kết cấu riêng biệt. Rất mỏng. Rất phẳng. Giống như một tờ giấy được kẹp giữa cuốn sách không gian. Khối lượng hiện diện của cậu ta hoàn toàn bình thường, vừa vặn với một con người.

Rồi mọi thứ biến mất. Tuấn chớp mắt liên hồi. Lớp trưởng quay lại làm một học sinh trung học bình thường, đang vò đầu bứt tai với bài Hóa.

Cái giá ập đến ngay sau đó: một tiếng ù sắc lẹm vang lên trong tai phải. Không chảy máu cam. Không đau đớn dữ dội. Chỉ là một tiếng rít kéo dài khoảng ba giây rồi mờ dần.

Nhịp tim Tuấn tăng tốc. Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hưng phấn lạnh lẽo. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy mình đang nắm trong tay một công cụ, một thứ vũ khí để giải phẫu thế giới này, chứ không còn là một lời nguyền rủa hay ảo giác.


Tiết thứ ba của buổi sáng là môn Toán.

Thầy Hùng bước vào lớp với xấp tài liệu quen thuộc. Trong dòng thời gian cũ của Tuấn, vị giáo viên trung niên cần mẫn này sẽ qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc vào hai năm nữa. Một chiếc xe tải mất phanh ở ngã tư. Báo chí đã đưa tin rất nhiều.

Thầy Hùng đang quay lưng lại, viết những phương trình vi phân lên tấm bảng đen. Bụi phấn rơi lả tả dưới tia nắng chéo hắt từ cửa sổ.

Tuấn quyết định thử nghiệm lần thứ hai. Lần này, mục tiêu là thầy Hùng.

Cậu lặp lại quy trình. Thả lỏng. Giãn tiêu cự. Không tập trung vào một điểm, mà để nhận thức của mình tản mác ra xung quanh, len lỏi vào các khe hở của không gian.

Lần này mất khoảng mười giây để trạng thái đó được kích hoạt. Không gian trong lớp học dường như trượt đi một nấc. Bàn ghế, vách tường, những học sinh khác vẫn giữ nguyên hình dạng, nhưng giờ đây có thêm một lớp lang mới hiển hiện bên dưới bề mặt thực tại. Giống như lần đầu tiên đeo một chiếc kính cận đúng độ, Tuấn nhìn thấy những chi tiết vốn dĩ luôn ở đó nhưng bị làm mờ bởi giới hạn sinh học.

Sự hiện diện của các học sinh xung quanh vẫn mỏng, nhẹ và bình thường.

Nhưng thầy Hùng thì khác.

Có một thứ gì đó bám trên người thầy. Cụ thể là trên vai phải. Nó không phải là một thực thể vật chất, cũng không phải một cái bóng màu đen theo nghĩa thị giác. Nó giống như một vùng không gian bị nén lại. Mật độ không gian ở ngay trên bả vai phải của thầy Hùng DÀY ĐẶC và NẶNG NỀ hơn mức bình thường. Cứ như thể trọng lực ở riêng mảng không gian đó bị bẻ cong, trĩu xuống. Một khối nặng vô hình, không có hình thù cụ thể, bám chặt lấy vai người thầy giáo già như một đám rêu ký sinh.

Tuấn mở to mắt, duy trì cái nhìn xuyên thấu. Vùng tối đó không di chuyển. Nó hoàn toàn tĩnh lặng. Nhưng khi Tuấn tiếp tục dồn ép nhận thức, bất chấp áp lực bắt đầu dồn lên hốc mắt, cậu nhận ra một sự thật kinh hoàng:

Nó đang lớn lên.

Rất chậm. Chậm đến mức gần như không thể nhận thấy nếu không duy trì trạng thái nhận thức đặc biệt này, nhưng nó đang lan rộng ra, giống như một vết bầm tím âm thầm rỉ máu dưới da.

Thầy Hùng hoàn toàn không hay biết. Thầy vẫn đang gõ nhịp viên phấn lên bảng, giọng đều đều, hơi buồn ngủ giải thích một bài toán giới hạn. Con người ấy hoàn toàn bình thường, nhưng "vật" cư ngụ trên vai ông thì sống động, kiên nhẫn và đang phình to.

Tuấn giữ trạng thái đó khoảng ba mươi giây trước khi não bộ cậu phản kháng dữ dội.

Một tiếng rít chói tai bùng nổ trong cả hai lỗ tai, sắc nhọn như ai đó ép một chiếc nĩa sắt vào màng nhĩ. Tầm nhìn của cậu thu hẹp lại, rìa thị giác tối sầm trong một phần tư giây. Vị máu tanh mặn trào lên từ chân răng.

Tuấn nhắm nghiền mắt, cắn chặt răng, dứt khoát buông bỏ trạng thái nhận thức. Lớp màng bí ẩn lập tức biến mất. Thầy Hùng lại trở thành một người đàn ông trung niên bình thường đang húng hắng ho trước bụi phấn.

Nhưng Tuấn đã nhìn thấy. Và cậu biết chắc chắn những gì mình vừa thấy không phải ảo giác.

Cái chết của thầy Hùng vào hai năm tới... liệu có thực sự là tai nạn? Khối u tối tăm trên vai thầy không phải là hệ quả của một chuỗi xui xẻo tích tụ trong hai năm. Nó đã ở đó. Ngay lúc này. Nó đang lớn dần. Chuyện gì sẽ xảy ra khi nó bao trùm toàn bộ cơ thể thầy? Liệu vụ "mất phanh" của chiếc xe tải kia chỉ là kết quả vật lý cuối cùng khi vùng tối đó đạt đến độ bão hòa?

Cuối tiết học, khi các học sinh ùa ra hành lang, Tuấn nán lại bước lên bục giảng.

"Tuấn, em nghỉ mấy ngày rồi, bài vở đuổi kịp không?" Thầy Hùng vừa xếp lại giáo án vừa hỏi, giọng hiền từ.

"Dạ em ổn thầy." Tuấn ngập ngừng một chút. "Thầy... dạo này thầy có khỏe không ạ?"

Thầy Hùng ngẩng lên, hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của cậu học trò thường ngày ít nói. "Thầy khỏe chứ. Sao em hỏi vậy?"

"Không... em thấy thầy hơi mệt. Em hỏi thôi."

Thầy Hùng bật cười rổn rảng, vỗ nhẹ xấp tài liệu lên bàn. "Thầy già rồi, dạy cả sáng thì mệt là chuyện bình thường. Lo ôn thi đi em, đừng lo cho thầy. Điểm thi đại học mới là cái lo trước mắt."

Tuấn gật đầu, cúi chào rồi bước ra cửa. Trước khi rẽ vào hành lang, cậu ngoái nhìn lại một lần nữa. Người giáo viên đang lau lại bảng đen, những hạt bụi phấn lấp lánh bay trong không khí. Một người đàn ông bình dị, ôm đồm những bài toán giải tích, đang cõng trên vai một thực thể vặn vẹo không gian mà ông không hề hay biết.

Giống hệt như mẹ. Mẹ cũng đang mang trong mình những mầm bệnh ung thư chưa được y học gọi tên.

Sự tương đồng đó đập mạnh vào lồng ngực Tuấn, khiến dạ dày cậu chùng xuống. Cậu tựa lưng vào tường rào hành lang lạnh ngắt, hít sâu vài hơi để xua đi vị máu tanh còn sót lại nơi cuống họng.


Buổi tối.

Trong phòng ngủ chật hẹp, Tuấn cẩn thận khóa trái cửa. Tiếng tivi từ phòng khách vọng vào một chương trình thời sự buổi tối của Đại Việt Đế Quốc. Cậu kéo rèm cửa lại, bật đèn bàn, vươn tay luồn xuống dưới tấm nệm lấy ra cuốn sổ tay dự đoán.

Cậu lật qua trang viết về vụ tai nạn gãy tay của Dũng, lật qua trang ghi chú duy nhất về Lâm Phong, và dừng lại ở một trang giấy trắng tinh.

Cậu bắt đầu viết. Nhưng lần này, không phải là những tiên đoán về tương lai. Dưới ngòi bút của cậu là những QUAN SÁT. Bằng tư duy hệ thống của một kỹ sư phần mềm, Tuấn bắt đầu mô hình hóa thứ năng lực vô danh của mình:

Quan sát 1: Bạn cùng lớp (Bình thường)
- Phương thức kích hoạt: Giãn tiêu cự mắt, thả lỏng ý niệm.
- Thời gian duy trì: ~0.5 giây.
- Kết quả: Sự hiện diện mỏng, phẳng. Khối lượng không gian bình thường.
- Giá phải trả: Ù tai nhẹ (tai phải), kéo dài 3 giây.
- Phục hồi: Lập tức.

Quan sát 2: Thầy Hùng (Bất thường)
- Phương thức kích hoạt: Tương tự trên, duy trì lâu hơn, ép nhận thức mở rộng.
- Thời gian duy trì: ~30 giây.
- Kết quả: Có một "vùng tối" bám trên vai phải. Mật độ không gian ở đó dày đặc, trĩu nặng. KHÔNG phải là một phần cơ thể thầy Hùng — cảm giác như một thứ ký sinh, một thực thể gắn kèm. Vùng tối đó đang LỚN LÊN.
- Giá phải trả: Ù tai chói gắt cả hai bên, tầm nhìn thu hẹp, vị máu tanh trong miệng.
- Phục hồi: Mất ~2 phút cho tai, ~5 phút để hết mùi vị trong miệng.
- Ghi chú: Không chảy máu cam. Không sốt cao. Đây là một bước tiến đáng kể so với Ngày 1 (Vẽ chữ "Phương hướng" → Máu cam + Sốt 38.5°C suốt 24 giờ).

Tuấn dừng bút, xoay xoay thân bút bi trong những ngón tay gầy gò. Cậu cắn nắp bút, cẩn thận viết tiếp:

Giả thuyết làm việc:
Khi vẽ chữ "Phương hướng", có thứ gì đó trong não bộ đã bị bẻ gãy và sắp xếp lại, mang lại khả năng nhận thức thông tin không gian/chiều hướng về... sinh lực? Vận mệnh? Hiện tượng dị thường? Chưa có từ vựng thích hợp để định nghĩa. Nhưng mình có thể nhìn thấy "SỨC NẶNG" — sức nặng của sự hiện diện, và sức nặng của những thứ không thuộc về thực tại vật lý thông thường.

Các câu hỏi chờ giải đáp:
1. Vùng tối trên người thầy Hùng là gì? Nó có phải là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của thầy sau 2 năm nữa không?
2. Mình có thể nhìn thấy những thứ tương tự trên người Mẹ không? (GHI CHÚ: Mình chưa dám nhìn.)
3. Lâm Phong có nhìn thấy những thứ này không? Hay góc nhìn của Phong khác biệt?
4. Nếu mình lạm dụng khả năng này, cái giá phải trả sẽ tăng lên hay giảm đi theo sự thích nghi?
5. Vùng tối đó TĨNH LẶNG nhưng ĐANG LỚN LÊN. Chuyện gì sẽ xảy ra khi nó phát triển đến kích thước tối đa?

Ngay khi mũi bút vừa vạch xong câu hỏi số 2, tay Tuấn sững lại. Cậu nhìn chằm chằm vào hai chữ "Mẹ" và "chưa dám". Hàm cậu siết chặt. Da đầu cậu râm ran khi một phép tính lạnh lẽo chạy qua đại não: Nếu cậu có thể nhìn thấy vùng tối bất thường trên người thầy Hùng, về lý thuyết, cậu hoàn toàn có thể kiểm tra xem mẹ đã mang mầm bệnh ung thư hay chưa.

Nhưng nếu nhìn thấy rồi thì sao? Nếu cậu thấy một khối u đen ngòm đang bám rễ trong lồng ngực bà ngay lúc này, mà cậu lại chẳng có cách nào can thiệp, cậu sẽ đối mặt với nó như thế nào?

Tuấn vội vàng gấp cuốn sổ lại, nhét sâu xuống dưới tấm nệm.

Không phải đêm nay.

Tuấn ngả lưng xuống giường, hai mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà loang lổ vết ố nước mưa. Căn phòng im ắng đến mức cậu có thể nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.

Nỗi sợ hãi bản năng của những ngày đầu tiên phần lớn đã rút lui, nhường chỗ cho một sự quyết tâm lạnh giá, sắt đá. Cậu đã có một công cụ. Cậu không hiểu nguyên lý hoạt động của nó, cậu hầu như không thể kiểm soát nó, và việc sử dụng nó khiến cơ thể cậu tổn thương. Nhưng nó là CỦA CẬU.

Ngày mai, cậu sẽ thử nghiệm tiếp. Cậu sẽ quan sát nhiều người hơn. Cậu sẽ xây dựng một tập dữ liệu lớn hơn. Mọi bài toán bất khả thi đều có thể giải quyết nếu ta nắm được quy luật của nó. Cậu sẽ tìm ra mô thức hoạt động của những vùng tối kia.

Và sâu thẳm trong tiềm thức, một ý nghĩ đáng sợ cuộn lên, sắc lẹm như một lưỡi dao cạo mà cậu không dám thốt thành lời:

Nếu vùng tối trên vai thầy Hùng đang phát triển... thì mình hoàn toàn không có quỹ thời gian là hai năm. Mình có thể không có nổi hai tuần.

Câu hỏi lớn nhất là: Điều gì sẽ xảy ra khi thứ đó đạt đến kích thước tối đa?

Cậu không biết. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy trong thân xác mười tám tuổi này, Tuấn không còn thu mình lại chờ đợi các câu trả lời tự tìm đến nữa.

Cậu sẽ chủ động bóc trần thế giới này, bằng mọi giá.

💬 Bình luận (0)