🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thiên Thư Kỳ Môn

Ch.2: Mẹ

~13 phút đọc · 2465 từ · · ⚠️ Báo cáo

Chương 2: Mẹ

Tiếng dao thớt lách cách vang lên từ dưới bếp. Đều đặn. Quen thuộc đến mức sống lưng Tuấn lạnh toát.

Hắn đứng sững ở lưng chừng cầu thang gỗ, đôi mắt dán chặt vào bóng lưng người phụ nữ đang lụi cụi bên bếp ga cũ kỹ. Bóng lưng ấy hơi còng xuống, mái tóc điểm bạc được búi gọn gàng sau gáy bằng một chiếc kẹp tóc bằng nhựa rẻ tiền. Mùi dầu mỡ phi hành tỏi bốc lên ngào ngạt, lẫn trong đó là mùi mặn mòi đặc trưng của bột nêm quen thuộc mà bà luôn dùng.

Tuấn khẽ bám tay vào thành cầu thang. Gỗ nhám, ram ráp dưới những đầu ngón tay. Đứng ở đây, không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại thanh âm của sự sống đang chảy tràn trong ngôi nhà cấp bốn chật hẹp này.

Mẹ hắn đang sống.

Bà đang ngêu ngao một giai điệu xưa cũ của Khánh Ly, tay đảo đều chảo thịt rang cháy cạnh. Bà hất lọn tóc lòa xòa trước trán ra sau tai – một thói quen hằn sâu trong ký ức Tuấn, một cử chỉ mà tám năm qua hắn chỉ có thể tìm thấy trong những cơn say nát rượu.

"Dậy rồi hả con?" Bà quay lại, tay cầm chiếc muôi nhôm, vệt dầu mỡ lấm tấm trên chiếc tạp dề phai màu. "Sắp thi đại học đến nơi rồi mà ngủ nướng thế. Ra rửa mặt rồi vào ăn sáng, mẹ nấu xong rồi đây."

Tuấn cố gắng mở miệng, nhưng cổ họng khô khốc, như thể có một tảng đá chèn ngang thanh quản. Hắn gật đầu, bước những bước cứng nhắc về phía nhà vệ sinh. Làn nước lạnh buốt từ vòi xối vào mặt, trôi đi những ảo giác sót lại của một đêm tồi tệ, nhưng lại làm nổi bật lên sự chân thực tàn khốc của thực tại.

Hắn lau mặt, quay trở lại bàn ăn.

Trên chiếc bàn gỗ ép xước xát là một bát cơm bốc khói, đĩa thịt rang cháy cạnh, và một bát canh rau ngót nấu thịt băm. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc bát ăn cơm của mình. Đó là một chiếc bát sứ có hoa văn con cá mờ nhạt, mép bát bị sứt một miếng nhỏ xíu. Tuấn nhớ rất rõ vết sứt này. Năm hắn hai mươi tuổi, trong một lần cãi nhau với mẹ vì chuyện xin tiền mua xe máy, hắn đã vung tay làm rơi nó. Nó đã bị ném vào sọt rác cùng với những lời chì chiết, hối hận và nước mắt.

Thế mà bây giờ, nó đang nằm ngay ngắn trước mặt hắn, lành lặn... à không, nó sứt đúng chỗ đó, nhưng nó tồn tại, ngay trong thực tại này.

Tuấn ngước nhìn tờ lịch treo tường. Những con số đỏ chót đập vào mắt: Ngày 12 tháng 6. Chỉ còn chưa đầy ba tuần nữa là đến kỳ thi đại học.

"Ăn đi con, ngẩn ngơ cái gì thế?" Mẹ hắn kéo ghế ngồi xuống đối diện, gắp một miếng thịt nhiều nạc bỏ vào bát hắn. "Con ôn bài đến đâu rồi? Hôm nay có lịch đi học thêm toán của thầy Khang không?"

"Con..." Tuấn ép mình thốt ra âm thanh. Giọng hắn khàn đặc, vỡ vụn. "Con... dạ có."

"Con bị sao vậy? Mặt tái mét thế kia." Bàn tay thô ráp của bà vươn tới, áp lên trán hắn. Hơi ấm từ lòng bàn tay người mẹ truyền qua da thịt, len lỏi vào tận sâu trong tâm trí hỗn loạn của Tuấn. Nó chân thực đến mức hắn suýt bật khóc.

"Con không sao," Tuấn cụp mắt, và vội vàng lùa miếng cơm để giấu đi sự run rẩy trên đôi môi. "Đêm qua con ngủ không ngon thôi."

"Thức khuya học bài thì cũng phải giữ sức khỏe. Không đỗ trường này thì học trường khác, đừng tự tạo áp lực cho mình quá, rõ chưa?" Bà thu tay lại, tiện thể xoa đầu hắn. Cử chỉ ấy nhẹ nhàng, yêu thương, nhưng với Tuấn, nó như một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào trái tim đã chai sạn của một gã đàn ông hai mươi sáu tuổi đang mắc kẹt trong thân xác thiếu niên.

Người phụ nữ này, năm năm nữa sẽ nằm trên giường bệnh viện, héo mòn vì căn bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Khi bà đau đớn nhất, hắn không có mặt. Khi bà trút hơi thở cuối cùng, hắn đang ngồi gục trong căn phòng trọ lạnh lẽo, chai bia rỗng lăn lóc dưới chân, bất lực nhìn cuộc đời mình trượt dốc không phanh.

Tuấn nhai miếng thịt rang, mặn đắng. Hắn nuốt xuống, cố gắng nuốt cả những tiếng gào thét câm lặng trong lồng ngực.


Ăn sáng xong, Tuấn khóa trái cửa phòng. Hắn ngồi phịch xuống mép giường, bắt đầu một quá trình kiểm chứng thực tại đầy tuyệt vọng.

Hắn tự nhéo vào bắp tay mình. Đau. Đau đến ứa nước mắt.

Hắn lật giở những cuốn sách giáo khoa lớp mười hai. Hóa học, Vật lý, Toán học... Những công thức, những dòng ghi chú bằng nét chữ xiêu vẹo của chính hắn, những vết mực dây ra mép giấy. Mọi thứ trùng khớp hoàn hảo với ký ức.

Hắn bật chiếc máy tính bàn cũ rích, tiếng quạt tản nhiệt rít lên ồ ồ. Màn hình lồi CRT hiển thị giao diện Windows XP quen thuộc. Hắn mở trình duyệt, vào trang tin tức. Những dòng tít lớn về tình hình kinh tế, chính trị, những vụ án mạng đang gây xôn xao dư luận... Tất cả đều là những sự kiện của quá khứ, những thứ mà hắn lờ mờ nhớ được đã từng đọc qua tám năm trước.

Hắn mở tủ quần áo. Chiếc áo sơ mi kẻ sọc hắn từng mặc trong lễ bế giảng, chiếc quần bò mài rách gối mà hắn từng rất thích, đôi giày thể thao hàng fake mua ở chợ đêm. Những món đồ mà hắn tưởng chừng đã quên lãng từ lâu nay hiện hữu ngay trước mắt, có thể sờ, có thể ngửi thấy mùi băng phiến thoang thoảng.

Mỗi một bằng chứng xác nhận sự thật lại đẩy hắn sâu hơn vào hố băng của sự hoang mang. Nếu tất cả những điều này là thật, thì quy luật của thời gian và không gian đã bị bẻ gãy. Và nếu điều bất khả thi ấy có thể xảy ra, thì thế giới này còn cất giấu những bí mật kinh hoàng nào khác?

Tuấn rút một cuốn sổ tay nhỏ từ ngăn kéo, cầm bút lên. Hắn cần một bài test cuối cùng. Một bằng chứng không thể chối cãi về khả năng tiên tri của mình.

Hắn viết xuống trang giấy trắng những sự kiện sắp xảy ra trong tương lai gần:
1. Thằng Dũng "Cận", bạn cùng bàn, sẽ bị tai nạn xe máy gãy tay phải trong vòng năm ngày tới.
2. Đề thi đại học môn Toán sẽ có một câu bất đẳng thức cực khó ở phần cuối, liên quan đến biến đổi Cauchy-Schwarz.
3. Kết quả thi sẽ được công bố vào một ngày cụ thể, và điểm số của hắn...

Ngòi bút dừng lại. Bàn tay Tuấn run lên bần bật.

Khi ép trí não lục lọi tương lai, những ký ức đen tối hơn bắt đầu ùa về. Những vụ cá cược thất bại. Những khoản nợ ngập đầu. Vẻ mặt khinh miệt của sếp lớn ở công ty cũ. Và hình bóng ả đàn bà đã ruồng bỏ hắn trong một đêm mưa gió, để chạy theo một gã thiếu gia lái xe sang.

Tuấn gấp gáp gập cuốn sổ lại, nhét nó xuống dưới lớp đệm giường. Chưa phải lúc. Hắn chưa sẵn sàng đối mặt với tất cả những đống rác rưởi của cuộc đời trước. Hắn cần tập trung vào việc sống sót ở hiện tại.


Ba giờ chiều. Cái nắng gắt của mùa hè phả hầm hập xuống con ngõ nhỏ trải bê tông vỡ lởm chởm.

Tuấn bước ra khỏi nhà. Hắn cần không khí. Hắn cần nhìn thấy thế giới bên ngoài để xác định xem mình có đang bị điên hay không.

Mọi thứ xung quanh không có gì thay đổi. Xe bánh mì thịt nướng của bà Tám vẫn đỗ ở đầu ngõ, khói mỡ lượn lờ trong không khí. Con chó mực nhà lão Tài hàng xóm vẫn gầm gừ khi thấy người lạ đi ngang. Tiếng chửi thề văng vẳng từ quán bi-a gần đó. Một buổi chiều bình dị đến mức nhàm chán ở ngoại ô thủ đô Đại Việt.

Nhưng, sâu thẳm trong trực giác của một kẻ đã trải qua muôn vàn thăng trầm, Tuấn cảm thấy có gì đó không ổn.

Một cảm giác nhồn nhột ở gáy. Giống như có ánh mắt đang theo dõi hắn. Nhưng không phải là ánh mắt của con người. Nó lạnh lẽo, vô cảm, sắc bén như một lưỡi dao cạo lướt trên da.

Hắn đột ngột dừng lại giữa ngõ, quay ngoắt người nhìn quanh. Không có ai. Chỉ có một bà lão đang nhặt ve chai ở tít đằng xa.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời. Bầu trời vẫn xanh ngắt, vài đám mây trắng trôi lững lờ. Ánh nắng chói chang chiếu rọi vạn vật.

Tuấn thở hắt ra, tự mắng mình bị hoang tưởng. Hắn cúi đầu xuống, định tiếp tục bước đi.

Rồi mắt hắn khựng lại.

Dưới mặt đường bê tông nóng rẫy, bóng của hắn in rõ nét. Nhưng... chỉ trong một phần mười giây ngắn ngủi, Tuấn thề rằng hắn đã nhìn thấy HAI cái bóng.

Một cái bóng đen đặc, méo mó theo hình dạng cơ thể hắn.

Và một cái bóng khác, mờ nhạt hơn, màu xám tro, chồng lên cái bóng thứ nhất nhưng lại hơi lệch ra một chút, hệt như một bức ảnh chụp bị lỗi chồng sáng. Cái bóng thứ hai dường như không hoàn toàn tuân theo chuyển động của hắn.

Tuấn chớp mắt thật mạnh.

Chỉ còn một cái bóng. Đen. Rõ nét. Bình thường.

Hắn đứng chôn chân tại chỗ suốt một phút đồng hồ, tim đập thình thịch như muốn phá vỡ lồng ngực. Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Hắn khẽ cử động tay, cái bóng trên mặt đường cũng cử động theo. Không có gì bất thường. Không có cái bóng thứ hai nào cả.

"Chói nắng thôi," Tuấn lẩm bẩm, giọng khàn đi vì sợ hãi. "Chỉ là hoa mắt do chói nắng."

Hắn bước nhanh về nhà, không dám quay đầu lại nhìn thêm một lần nào nữa. Cảm giác bị theo dõi vẫn bám riết lấy hắn cho đến tận khi cánh cửa phòng ngủ đóng sập lại.


Màn đêm buông xuống, mang theo hơi nóng oi ả đặc trưng của mùa hè.

Tuấn nằm trân trân trên giường, hai mắt mở to nhìn trần nhà nứt nẻ. Từ phòng khách vọng lại tiếng tivi. Mẹ hắn đang xem bộ phim truyền hình dài tập mà bà vẫn thường theo dõi mỗi tối. Tiếng nhạc phim dạt dào cảm xúc, tiếng khóc lóc của các nhân vật xen lẫn tiếng thở dài thườn thượt của bà.

Đêm nay, bà vẫn sống. Ngày mai, bà vẫn sẽ sống. Nhưng ba năm nữa thì sao?

Một câu hỏi nặng trĩu đè lên tâm trí Tuấn: Nếu mình đã biết trước tương lai, liệu mình có thể thay đổi nó không? Nếu mình bắt mẹ đi khám bệnh ngay bây giờ, liệu có cứu được bà không?

Nhưng nếu thay đổi tương lai, thì hệ lụy sẽ là gì?

Và một nỗi sợ hãi tăm tối hơn lén lút len lỏi vào tâm hồn hắn: Nhỡ đâu tất cả những thứ này chỉ là một giấc mộng Nam Kha dài ngoẵng? Nhỡ đâu ngày mai khi mở mắt ra, hắn lại thấy mình gục mặt trên bàn rượu tồi tàn, hai mươi sáu tuổi, bệ rạc, trắng tay và cô độc? Nhỡ đâu mẹ hắn vẫn chỉ là một nắm tro tàn dưới nấm mồ lạnh lẽo?

Tuấn nghiến răng, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay. Không. Cho dù đây là ảo ảnh của ma quỷ, hắn cũng sẽ bám lấy nó. Hắn sẽ không để vuột mất cơ hội này.

Thời gian chầm chậm trôi qua. Tiếng tivi ngoài phòng khách đã tắt từ lâu. Cả ngôi nhà chìm vào khoảng lặng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả ngoài cửa sổ.

Không biết là mấy giờ sáng. Tuấn đang mơ màng chìm vào giấc ngủ thì một cảm giác kỳ lạ đánh thức hắn.

Không phải âm thanh. Không phải hình ảnh. Mà là một thứ gì đó... vô hình.

Giống như áp suất trong phòng đột ngột thay đổi. Giống như có ai đó vừa mở một cuốn sách cổ xưa trong bóng tối, và những trang giấy ố vàng đang khẽ lật giở trong một cơn gió không có thực. Một luồng khí lạnh buốt sống lưng len lỏi vào phòng, mang theo một mùi hương ngai ngái kỳ dị.

Tuấn mở choàng mắt.

Căn phòng chìm trong bóng tối dày đặc. Không có ai. Mọi vật dụng vẫn nằm im lìm ở vị trí cũ.

Nhưng...

Trên mép chiếc bàn học kê sát cửa sổ, nơi trước khi đi ngủ không hề có bất cứ thứ gì ngoài mớ sách vở lộn xộn, giờ đây đang tỏa ra một vệt sáng nhạt.

Nó rất mờ. Mờ đến mức có thể dễ dàng nhầm lẫn với ánh trăng lọt qua khe rèm. Nhưng đêm nay trời đầy mây, hoàn toàn không có trăng. Và ánh sáng đó lại mang một sắc thái kỳ dị, không giống bất kỳ nguồn sáng tự nhiên nào. Nó tĩnh lặng, cổ kính, u uẩn.

Tuấn nín thở. Lồng ngực căng tức đến nghẹt thở. Hắn dán chặt mắt vào nguồn sáng mờ ảo đó, cố gắng xác định hình dạng của nó.

Đột nhiên, vệt sáng đó khẽ chớp lên một cái. Giống như nhịp đập của một trái tim cõi âm.

Rồi nó biến mất hoàn toàn. Không để lại dấu vết gì.

Căn phòng lại chìm vào bóng tối đen kịt.

Tuấn nằm im bất động trên giường, mồ hôi ướt đẫm trán, không dám nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay cho đến tận khi ánh bình minh đầu tiên rọi vào cửa sổ.

💬 Bình luận (0)