🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thiên Thư Kỳ Môn

Ch.14: Ký Ức Đẫm Máu & Đồng Tiền Đầu Tiên

~10 phút đọc · 1938 từ · · ⚠️ Báo cáo

Chương 14: Ký Ức Đẫm Máu & Đồng Tiền Đầu Tiên
Ba hồi trống trường giòn giã xé toạc bầu không khí oi nồng của buổi chiều tà, chính thức khép lại môn thi cuối cùng của kỳ thi đại học.

Cánh cổng Trường Đại học Bách Khoa Sài Gòn mở toang. Hàng vạn thí sinh ùa ra ngoài như bầy chim vỡ tổ giữa tiếng reo hò, tiếng thở phào nhẹ nhõm và cả những giọt nước mắt tiếc nuối của các bậc phụ huynh.

Tuấn bước ra khỏi cổng trường. Ánh nắng chiều tà gay gắt rọi xuống khuôn mặt gầy nhưng sắc sảo của cậu.

Toán, Lý, Hóa — cả ba bài thi đều được cậu giải quyết với độ chính xác tuyệt đối của một kỹ sư hai mươi sáu tuổi. Tổng điểm nắm chắc trong tay từ hai mươi tám đến hai mươi chín điểm, một tấm vé vào thẳng khoa Công nghệ Thông tin danh giá nhất Đại Việt Đế Quốc.

Gánh nặng thi cử của đời thực đã được dỡ bỏ. Nhưng cuộc cờ sinh tử của cõi Kỳ Môn thì chỉ vừa mới siết chặt vòng vây.

Đêm hôm đó, một cơn mưa rào mùa hạ bất chợt trút xuống Sài Gòn, gõ ràn rạt lên mái tôn căn nhà nhỏ cấp bốn.

Giữa đêm thanh vắng, khi phố xá đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Vết hắc ấn hình mạng nhện trên bả vai trái của Tuấn đột ngột đập thình thịch như một quả tim thứ hai. Cơn đau buốt từ tủy xương dội ngược lên đại não, kéo tâm trí cậu chìm sâu vào một khoảng không tăm tối, lạnh lẽo vô tận.

Đó không phải là một giấc mơ bình thường. Đó là Mộng Cảnh Hồi Ức — mảnh vỡ ký ức bị phong ấn của những vòng lặp trước!

Trong bóng tối hư ảo, tầm nhìn của Tuấn mở ra.

Không phải là căn phòng ngủ quen thuộc, mà là một con hẻm lầy lội trong một đêm mưa tầm tã nhiều năm về trước. Cơ thể cậu khi ấy khoảng mười chín tuổi, toàn thân ướt sũng, máu tươi từ vết thương sâu hoắm ở lồng ngực đang túa ra xối xả, nhuộm đỏ cả vũng nước dưới chân.

Cậu đang bị truy sát.

Trước mặt cậu, một bóng người cao lớn trùm áo mưa đen bước tới, tay cầm một thanh đoản đao khắc đầy phù chú phát ra ánh sáng đỏ quạch.

“Ngươi bẻ gãy Khắc Tinh của chủ nhân, nghĩ rằng có thể sống sót rời khỏi đất Sài Gòn này sao?” Giọng nói của kẻ sát nhân the the, lạnh buốt như tiếng kim loại rỉ sét cọ vào nhau.

Trong ký ức đó, Tuấn khi ấy chưa hề biết đến ký tự "Chuyển", cũng không có ai chỉ điểm thuật "thu mình vào cõi Tĩnh". Cậu chỉ là một thiếu niên ngây thơ vừa mới mò mẫm chạm vào cửa ải Kỳ Môn, vung nhát chém cứu người rồi để lộ hoàn toàn khí tức.

Thanh đoản đao lóe lên một vệt sáng đỏ lạnh tanh xé toạc màn mưa.

Lưỡi đao cứa ngọt qua yết hầu. Cảm giác nghẹt thở, máu trào ngược vào khí quản, sự lạnh lẽo của cái chết bóp nghẹt từng tế bào thần kinh...

Trước khi ý thức hoàn toàn tắt ngúm, một âm thanh câm lặng vang vọng từ cõi vô định trong đầu cậu:

“Vòng lặp thứ bảy... Thất bại.”

Tuấn bật dậy trên giường, hai bàn tay cào mạnh vào tấm nệm cói.

Hơi thở cậu dồn dập, đứt quãng như một kẻ vừa được vớt lên từ đáy hồ sâu. Mồ hôi ướt đẫm trán và lưng áo. Cậu đưa tay chạm lên cổ họng mình — không có vết cắt, không có máu. Chỉ có làn da lành lặn của tuổi mười tám.

Nhưng cảm giác đau đớn đến nghẹt thở của cái chết ở lần thứ bảy vẫn còn hằn in rõ mồn một trong từng thớ cơ bắp.

Tuấn ngồi bất động trong bóng tối suốt mười phút, lắng nghe tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên.

Chín lần rồi.

Mảnh ghép ký ức vừa rồi đã chứng minh tất cả: Lời cảnh báo của dòng chữ bí ẩn trong vở Văn và tin nhắn từ số 000 không phải là trò bịp bợm. Cậu đã thực sự chết ít nhất tám lần trong các dòng thời gian trước. Và ở vòng lặp thứ bảy, cậu đã chết dưới tay của Lục Đạo Các vào năm mười chín tuổi — chỉ đúng một năm sau ngày thi đại học!

Lần này, cậu mang theo ký ức của một người đàn ông hai mươi sáu tuổi, mang theo nhãn quan được mài giũa và ký tự "Chuyển" để tự bảo vệ mình.

Cậu tuyệt đối sẽ không để lịch sử đẫm máu đó lặp lại!

Sáng hôm sau, mưa tạnh, trời hửng nắng.

Tuấn ăn vội bát cơm nguội mẹ để dành, rồi đạp xe ra con phố cách nhà ba cây số. Cậu ghé vào một quán net cỏ ven đường mang biển hiệu "Thế Giới Ảo".

Bên trong quán ngập mùi khói thuốc, tiếng bấm phím lạch cạch và tiếng chửi thề ầm ĩ của đám thanh niên đang chơi các tựa game trực tuyến thời đầu. Tuấn chọn một chiếc máy tính ở góc khuất nhất, nơi có màn hình CRT dày cộp và cấu hình tương đối ổn định.

Cậu ngồi xuống, nạp thẻ năm nghìn đồng cho hai tiếng sử dụng.

Để bảo vệ mẹ và chuẩn bị cho cuộc chiến lâu dài với các thế lực ngầm, cậu cần hai thứ tối quan trọng: Sức mạnh Kỳ Môn và Tiền bạc.

Ở thế giới thực tại, tiền bạc là tấm lá chắn hữu hiệu nhất để mua sắm dược liệu bồi bổ cơ thể, thuê mặt bằng an toàn và đưa mẹ đi chữa bệnh sớm trước khi mầm mống ung thư phát tác.

Tuấn mở trình duyệt web, đăng nhập vào diễn đàn công nghệ quốc tế lớn nhất thời bấy giờ — một diễn đàn chuyên về kỹ thuật lập trình và dịch vụ thuê ngoài (outsourcing) phần mềm cho các doanh nghiệp nước ngoài.

Với tám năm kinh nghiệm làm kiến trúc sư phần mềm ở kiếp trước, cậu lướt qua mục "Bounty & Urgent Fix" (Tiền thưởng & Sửa lỗi khẩn cấp).

Một bài đăng từ một công ty thương mại điện tử ở Singapore đập vào mắt cậu: Họ đang gặp phải một lỗ hổng nghiêm trọng trong thuật toán phân luồng cơ sở dữ liệu MySQL, khiến hệ thống thanh toán bị tắc nghẽn liên tục. Mức tiền thưởng cho ai giải quyết được trong vòng hai mươi bốn giờ là 800 Đô la Mỹ (tương đương gần mười ba triệu đồng thời bấy giờ — một số tiền khổng lồ đối với một gia đình lao động nghèo).

Tuấn tải đoạn mã nguồn lỗi về máy.

Đôi tay mười tám tuổi đặt lên bàn phím cơ cũ kỹ, các ngón tay bắt đầu lướt đi thoăn thoắt.

Dưới tư duy thuật toán đỉnh cao của cậu, những đoạn mã rối rắm như tơ vò được bóc tách gọn gàng. Cậu viết lại toàn bộ cấu trúc truy vấn, tối ưu hóa chỉ mục (indexing) và vá sạch lỗ hổng bảo mật chỉ trong vỏn vẹn bốn mươi lăm phút.

Tuấn đóng gói mã nguồn, gửi kèm theo bản phân tích kỹ thuật chi tiết qua cổng thanh toán trung gian của diễn đàn.

Chỉ mười lăm phút sau, hộp thư của cậu sáng đèn.

Một thông báo xác nhận chuyển tiền thành công! Phía đối tác Singapore kinh ngạc trước tốc độ và sự hoàn hảo của đoạn mã, lập tức giải ngân toàn bộ 800 USD và để lại lời nhắn ngỏ ý muốn hợp tác lâu dài.

Tuấn liên kết tài khoản thẻ ghi nợ quốc tế mà cậu đã bí mật mở từ tuần trước, rút tạm một khoản tiền mặt ba triệu đồng tại cây ATM đầu ngõ.

Cầm những tờ tiền polymer mới cứng còn thơm mùi mực trong tay, ngực Tuấn khẽ phập phồng.

Kiếp trước, năm mười tám tuổi, hắn chỉ biết ngửa tay xin mẹ từng đồng ăn sáng. Còn bây giờ, bằng chính chất xám của mình, cậu đã kiếm được số tiền bằng cả hai tháng lương làm thuê quần quật của mẹ.

Trên đường về, Tuấn ghé vào tiệm thuốc bắc lớn nhất khu vực Chợ Lớn mua một thang thuốc bổ khí huyết loại tốt nhất và một chiếc quạt điện mới toanh để thay cho chiếc quạt máy cũ kỹ kêu cọt kẹt trong phòng mẹ.

Khi thấy con trai mang quà về, mẹ Tuấn ngỡ ngàng, đôi mắt rưng rưng trách móc: "Tiền đâu mà con mua nhiều thứ đắt đỏ thế này? Có làm chuyện gì dại dột không đó?"

"Con làm thêm việc lập trình trên máy tính cho công ty nước ngoài, tiền đàng hoàng mẹ cứ yên tâm," Tuấn cười, tự tay cắm chiếc quạt mới mát rượi vào ổ điện. "Từ giờ mẹ không phải lo tiền học của con nữa đâu."

Nhìn nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi trên gương mặt sạm nắng của mẹ, Tuấn cảm thấy mọi cơn đau phản phệ trên cơ thể dường như tan biến sạch sẽ.

Chiều muộn.

Khi Tuấn đang ngồi trước hiên nhà đọc cuốn sách phong thủy cổ, một bóng người gầy gò đẩy chiếc xe đạp cọt kẹt dừng lại trước cổng.

Là Lâm Phong.

Gương mặt Phong không còn vẻ lười biếng thường ngày, thay vào đó là một sự nghiêm trọng hiếm thấy. Cậu ta bước vào sân, đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi rút từ trong túi áo ra một mảnh gỗ đào hình lục giác nhỏ bằng ngón tay cái, trên mặt khắc chìm phù hiệu Bát Quái tinh xảo.

"Cái này cho mày," Phong dúi mảnh gỗ đào vào tay Tuấn.

"Vật này là gì?" Tuấn quan sát mảnh gỗ, cảm nhận được một luồng dương khí ấm áp tỏa ra từ thớ gỗ.

"Gỗ đào trừ tà gia truyền của Lâm gia tao," Phong hạ giọng thì thào. "Sau buổi thi hôm qua, tai mắt của Lục Đạo Các đã bắt đầu rải khắp các phòng công chứng và cơ sở dữ liệu hồ sơ thi của quận để rà soát những thí sinh có năng khiếu đặc biệt hoặc có lý lịch bất thường."

Ánh mắt Tuấn đanh lại: "Chúng nghi ngờ tao?"

"Chưa chắc chắn, nhưng Thầy Bảy là loại chó săn không bao giờ bỏ cuộc," Phong thở hắt ra một hơi, ánh mắt nhìn thẳng vào Tuấn. "Mày đeo miếng gỗ đào này bên người, nó sẽ giúp hấp thu và che giấu bớt mùi của hắc ấn. Nhưng quan trọng hơn... nếu mày muốn sống sót qua năm nay, chúng ta phải đi tìm Kẻ Không Bóng một lần nữa."

Tuấn nhìn mảnh gỗ đào trên tay, rồi nhìn ra vòm trời hoàng hôn đỏ rực phía chân trời Sài Gòn.

Bản án tử hình ở năm mười chín tuổi trong ký ức của vòng lặp thứ bảy vẫn như một lưỡi dao vô hình treo lơ lửng trên đầu cậu.

Tuấn cất miếng gỗ đào vào túi áo trong, ngẩng đầu lên, trong mắt ánh lên tia sáng sắc lạnh:

"Được. Tối nay, tao với mày sẽ quay lại bến sông."

💬 Bình luận (0)