🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thiên Thư Kỳ Môn

Ch.13: Trường Thi & Kẻ Săn Mồi

~12 phút đọc · 2208 từ · · ⚠️ Báo cáo

Chương 13: Trường Thi & Kẻ Săn Mồi

Sáng mùng bốn tháng Bảy.

Tiếng còi xe máy inh ỏi hòa cùng tiếng ve sầu râm ran trên những vòm xà cừ cổ thụ báo hiệu một ngày hè oi ả tột cùng của Sài Gòn. Thủ phủ phía Nam của Đại Việt Đế Quốc thức giấc từ bốn giờ sáng trong bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng của ngày thi đại học đợt một.

Căn bếp nhỏ cấp bốn ngập trong mùi nếp thơm lừng. Mẹ Tuấn múc một đĩa xôi gấc đỏ au đầy đặn đặt lên bàn, bên cạnh là chiếc bút máy bơm mực Cánh Én được lau chùi sạch bóng và hai chiếc bút chì 2B đã chuốt nhọn.

"Ăn hết đĩa xôi đỏ cho may mắn nghen con," mẹ vừa vuốt phẳng lại chiếc cổ áo đồng phục cho Tuấn vừa dặn dò, giọng run run vì hồi hộp hơn cả người đi thi. "Vào phòng thi cứ bình tĩnh, dễ làm trước khó làm sau. Đỗ được Bách Khoa thì tốt, không đỗ thì mẹ nuôi học nghề, đừng có tự tạo áp lực nghe chưa."

Tuấn nhìn đĩa xôi gấc đỏ thắm, rồi nhìn vào đôi bàn tay chai sần đầy vết sẹo của mẹ. Khóe mắt cậu cay cay.

Kiếp trước, vào đúng buổi sáng này, hắn đã vác một cái đầu rỗng tuếch sau chuỗi ngày ăn chơi be bét bước vào phòng thi, để rồi ném cả tương lai vào sọt rác. Ngày hôm đó, mẹ cũng nấu đĩa xôi gấc này, và hắn đã gắt gỏng bỏ đi không ăn một hạt.

Lần này, Tuấn cầm thìa, ăn sạch từng hạt xôi cuối cùng.

"Con sẽ đỗ, mẹ yên tâm," Tuấn cười nhẹ, kéo khóa chiếc áo khoác gió che kín vết hắc ấn trên vai trái, xách túi đựng dụng cụ bước ra xe.


Điểm thi đặt tại khu giảng đường cũ của Trường Đại học Bách Khoa Sài Gòn.

Trước cổng trường, hàng trăm phụ huynh đứng chen chúc dưới những tán dù che nắng, ánh mắt lo âu dõi theo từng bước chân con em mình. Màu áo xanh tình nguyện, những biểu ngữ "Tiếp Sức Mùa Thi" rực rỡ dưới ánh nắng chói chang ba mươi bảy độ.

Tuấn bước vào phòng thi số 042 trên tầng ba. Cậu ngồi ở bàn thứ hai cạnh cửa sổ, nhìn ra khoảng sân trường rợp bóng cây.

Đúng bảy giờ ba mươi phút, tiếng trống trường vang lên ba hồi dõng dạc. Giám thị bắt đầu rọc niêm phong túi đề thi môn Toán khối A.

Khi tờ đề thi được phát đến tay, cả phòng thi lập tức chìm vào một bầu không khí nghẹt thở. Những tiếng thở dài thượt, tiếng sột soạt lật giấy gấp gáp, và cả những giọt mồ hôi bắt đầu rịn ra trên thái dương của những cô cậu học trò mười tám tuổi. Đề thi Toán năm nay nổi tiếng với cấu trúc phân loại cực kỳ khắc nghiệt: câu bất đẳng thức và hình học không gian đa diện được mệnh danh là "hố chôn" của hàng vạn thí sinh.

Nhưng dưới đôi mắt của Tuấn, tờ đề thi này lại mở ra như một sơ đồ giải thuật rõ ràng đến từng dòng lệnh.

Trải qua tám năm làm kỹ sư phần mềm chuyên xử lý các thuật toán tối ưu hóa phức tạp, tư duy logic của cậu đã vượt xa một học sinh cấp ba thông thường. Cậu không lao vào giải ngay. Tuấn dành trọn ba phút đọc lướt toàn bộ đề, phân loại mười câu hỏi thành ba khối: cơ bản (5 điểm), vận dụng (3 điểm) và phân loại đỉnh cao (2 điểm).

Ngòi bút bi của Tuấn bắt đầu lia thoăn thoắt trên mặt giấy thi trắng tinh.

Khảo sát hàm số. Phương trình lượng giác. Tích phân từng phần. Từng bước lập luận, từng phép biến đổi đại số được trình bày gãy gọn, mạch lạc và sạch sẽ như một đoạn mã nguồn hoàn hảo không tì vết.

Một tiếng. Rồi một tiếng rưỡi trôi qua.

Tuấn đã giải quyết gọn gàng tám câu đầu tiên và đang đặt bút vào câu hình học giải tích cuối cùng.

Đúng lúc đó, một cơn biến động dị thường ập đến.

Nơi bả vai trái của Tuấn, vết hắc ấn hình mạng nhện đột ngột co thắt dữ dội. Cơn rát bỏng bùng lên như có tàn lửa ngấm sâu vào thớ thịt, lan dọc theo tủy sống truyền thẳng lên vỏ não khiến ngòi bút bi trên tay cậu khựng lại giữa chừng, rạch một đường mực nhỏ lên mép giấy nháp.

Cơ hàm Tuấn bạnh ra. Cậu cảm nhận được một luồng áp lực âm u, lạnh lẽo đang từ dưới sân trường quét thẳng lên tầng ba!

Không phải là sự biến đổi của thời tiết. Đó là một làn sóng dao động của phù chú và Khắc Tinh!

Tuấn khẽ nghiêng đầu, liếc mắt nhìn qua khung cửa sổ tầng ba xuống sân trường.

Dưới gốc cây xà cừ cổ thụ đối diện dãy nhà thi, một bóng người đàn ông trung niên đang chậm rãi bước đi giữa hàng cây rợp bóng.

Người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi bằng lụa đen tuyền cài khuy cổ điển, vóc dáng cao gầy, gương mặt sắc cạnh với đôi mắt một mí lạnh tanh như loài bò sát. Tay trái của hắn đang lần tràng hạt bằng gỗ mun mười tám hạt, còn tay phải cầm một chiếc la bàn bằng đồng thau cổ kính giấu hờ sau tà áo. Đi sau hắn là hai gã đàn ông vạm vỡ mặc thường phục, ánh mắt đảo liên hồi quét khắp các dãy phòng thi.

Từng tiếng lách cách khô khốc, trầm đục vang lên mỗi khi ngón tay hắn lần qua một hạt gỗ mun. Cứ sau mỗi nhịp gõ, một xung lực vô hình lại tỏa ra, bẻ cong nhẹ trường không khí xung quanh hắn.

Kẻ gieo Khắc Tinh!

Hắn không phải đang đi dạo. Hắn đang cầm la bàn phong thủy truy vết dư chấn của nhát chém "Phá" bị bẻ gãy ở ngã tư đại lộ mấy ngày trước! Hắn biết kẻ ra tay cứu thầy Hùng mang độ tuổi học sinh, và hắn đã tìm tới tận trường thi này để sàng lọc!

Áp lực từ chuỗi hạt gỗ mun quét qua phòng thi số 042.

Cả phòng thi bỗng nhiên lạnh toát trong chớp mắt. Chiếc quạt trần trên trần nhà như quay chậm lại một nhịp. Vài thí sinh ngồi gần cửa sổ khẽ rùng mình, tay run rẩy làm rơi cả thước kẻ xuống sàn.

Người đàn ông áo đen đột ngột dừng bước dưới gốc cây xà cừ. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn thẳng về phía dãy cửa sổ tầng ba — đúng hướng phòng thi của Tuấn!

Chiếc la bàn đồng trên tay hắn khẽ rung rinh, kim chỉ nam bắt đầu xoay tròn lệch hướng.

Trái tim Tuấn đập dồn dập ở lồng ngực. Vết hắc ấn trên vai trái cậu đang cộng hưởng với chuỗi hạt mun, đòi bùng phát năng lượng phản kháng. Nếu để luồng khí của hắc ấn phát tán ra ngoài, chiếc la bàn đồng kia sẽ lập tức khóa chặt vị trí của cậu!

Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, lời dạy của Kẻ Không Bóng dưới mái miếu cổ đêm hôm trước bỗng vang vọng trong đầu Tuấn:

“Kẻ dùng Kỳ Môn khôn ngoan không phải là kẻ vung đao khắp chốn, mà là kẻ biết thu mình vào cõi Tĩnh.”

Tuấn hạ ngòi bút xuống bàn. Cậu nhắm mắt lại nửa giây, hít vào một hơi thật sâu, ép toàn bộ nhịp thở sinh học chậm lại một nửa. Cậu dồn ý niệm từ Đan điền bao bọc lấy vết hắc ấn trên vai trái, phong tỏa toàn bộ kinh mạch như một tảng băng chìm dưới đáy biển sâu.

Nhịp tim chậm lại. Thân nhiệt hạ xuống. Sự hiện diện siêu nhiên của cậu tan biến hoàn toàn vào trường sinh khí ồn ào, căng thẳng của bốn mươi thí sinh xung quanh.

Dưới sân trường, người đàn ông áo đen nhíu chặt chân mày. Chiếc kim la bàn đồng trên tay hắn giật giật vài cái rồi lại quay về trạng thái đứng yên vô định.

"Kỳ lạ," người đàn ông lẩm bẩm, giọng nói the the lạnh buốt. "Rõ ràng vừa có mùi của nét 'Phá' thoáng qua đây... Lại biến mất rồi."

Gã đàn ông mặc thường phục đi sau ghé tai thì thầm: "Thưa Thầy Bảy, bảo vệ điểm thi đang nhìn về phía chúng ta. Ở đây tập trung toàn bộ cảnh sát của quận, nếu kinh động đến giới chức thì phiền phức lắm ạ."

Người đàn ông áo đen khẽ hừ lạnh một tiếng, siết chặt chuỗi hạt mun trong lòng bàn tay. Hắn liếc nhìn lên dãy phòng thi tầng ba một lần cuối cùng rồi xoay người bước ra cổng phụ:

"Trốn kỹ lắm. Nhưng phá bùa của Lục Đạo Các tao... thì dù mày có trốn xuống lòng đất Sài Gòn này cũng không thoát đâu."


Mười giờ ba mươi phút. Tiếng trống thu bài vang lên rền vang khắp khuôn viên Đại học Bách Khoa.

Tuấn nộp tờ giấy thi đã hoàn thành trọn vẹn cả mười câu hỏi, bước ra khỏi phòng thi với chiếc áo đồng phục ướt đẫm mồ hôi sau lưng.

Dưới chân cầu thang tầng một, Lâm Phong đã đứng đợi từ trước. Cậu ta mặc áo phông xộc xệch, mặt cắt không còn một giọt máu, hai vành tai đỏ ửng lên vì vừa bị sóng âm tàn độc của chuỗi hạt mun tra tấn.

"Mày cảm nhận được không?" Phong kéo Tuấn vào một góc hành lang khuất sau cầu thang, hạ thấp giọng xuống mức thì thào. "Lúc nãy dưới sân có kẻ gõ tràng hạt ngải mun để dò sóng. Nhịp gõ mười tám hạt cách đều nhau ba phần tư giây... một nhịp điệu tàn độc, tanh tưởi mùi máu người."

"Tao ngồi sát cửa sổ tầng ba, thấy rõ mặt hắn," Tuấn quẹt mồ hôi trên trán, ánh mắt sắc lạnh. "Dáng cao gầy, mắt một mí như rắn, mặc áo sơ mi lụa đen cài khuy cổ. Tay phải hắn cầm la bàn đồng thau giấu sau tà áo, đi cùng hai gã hộ pháp."

Đôi mắt Phong ngưng đọng lại. Cậu ta cúi đầu suy ngẫm vài giây rồi ngước lên, sắc mặt thêm phần nặng nề: "Tràng hạt mun mười tám hạt cộng với áo lụa đen cài khuy... Không sai được. Trong những tài liệu ngầm mà ông nội tao từng lưu lại ở Lâm gia, có ghi chép về một đám thuật sĩ tà môn hoạt động ở khu vực Chợ Lớn. Kẻ đó có biệt hiệu là Thầy Bảy, một chấp sự chuyên nuôi Khắc Tinh của Lục Đạo Các."

"Lục Đạo Các?" Tuấn nhíu mày.

"Một tổ chức ngầm chuyên nhận tiền của các trùm tư bản để triệt hạ đối thủ hoặc bẻ gãy long mạch bằng phong thủy tà đạo," Phong siết quai cặp, giọng đanh lại. "Hắn đến đây nghĩa là hắn đã ngửi thấy nhát chém 'Phá' hôm trước. May mà lúc nãy nhịp của mày đột ngột biến mất, nếu không thì rắc rối to rồi."

Vết hắc ấn trên vai trái Tuấn khẽ nhói lên một nhịp buốt lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, sự xâu chuỗi thông tin từ Phong đã kích hoạt một tia chớp ký ức từ kiếp trước trong tâm trí cậu:

Hình ảnh một bản tin thời sự năm cậu hai mươi tuổi... Vụ tai nạn sập giàn giáo thảm khốc tại một đại công trình bất động sản ở khu đô thị mới Thủ Thiêm. Báo chí năm đó từng chụp được bức ảnh mờ ảo của một tay thầy phong thủy mặc áo sơ mi lụa đen, tay lần chuỗi hạt mun đứng cạnh chủ đầu tư trước ngày xảy ra thảm kịch...

Người đó chính là Thầy Bảy! Hóa ra từ kiếp trước, những vụ tai nạn "ngẫu nhiên" cướp đi sinh mạng của hàng chục con người đều là những ván cờ Khắc Tinh do Lục Đạo Các bày ra!

Mảnh ghép đầu tiên của bức màn đen tối kiếp trước đã chính thức lộ diện.

Tuấn bước ra cổng trường, nơi mẹ cậu đang đứng chờ giữa dòng người đông đúc với nụ cười rạng rỡ và chai nước mát trên tay.

Môn thi Toán đã xong. Cánh cửa trường đại học đã mở toang trước mắt cậu.

Nhưng dưới cái nắng chói chang của buổi trưa Sài Gòn, bóng lưng của Thầy Bảy khuất dần sau ngã tư đường phố như một lời nhắc nhở lạnh buốt: Cuộc đi săn của Lục Đạo Các, và kẻ thù đang giăng lưới ngay trong lòng Sài thành.

💬 Bình luận (0)