🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thiên Thư Kỳ Môn

Ch.11: Dấu Vết Dời Chuyển

~9 phút đọc · 1737 từ · · ⚠️ Báo cáo

Chương 11: Dấu Vết Dời Chuyển

Mùi cồn sát trùng và thuốc kháng sinh nồng nặc bốc lên dọc theo hành lang lát gạch bông cũ kỹ của Bệnh viện Đa khoa Quận 5.

Sáng Chủ nhật. Tiếng quạt trần lạch cạch trên trần nhà cao vút của phòng khám không xua nổi cái oi bức của mùa hè phương Nam. Mẹ Tuấn ngồi ở băng ghế sắt sơn xanh, tay cầm tờ giấy kết quả xét nghiệm được gập mép cẩn thận, miệng vẫn không ngừng cằn nhằn:

"Đấy, mẹ đã bảo có bệnh tật gì đâu. Tốn toi gần một triệu bạc tiền chụp chiếu với nội soi của con. Bằng cả tuần tiền chợ chứ ít gì."

Dù cằn nhằn, nhưng nơi khóe mắt đầy nếp nhăn của bà lại lấp lánh sự dịu dàng. Bà nhét tờ kết quả vào túi vải, vỗ nhẹ lên vai Tuấn: "Mà thằng này giỏi thật, tiền mừng tuổi từ bao giờ mà để dành được nhiều thế?"

Tuấn không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười, nhưng lồng ngực cậu vừa trút bỏ được một tảng đá nghìn cân.

Tờ phiếu nội soi dạ dày nằm trong tay cậu ghi rõ ràng: Niêm mạc dạ dày nhẵn, sung huyết nhẹ do thói quen ăn uống, không có ổ loét, không phát hiện khối u ác tính.

Âm tính.

Ở kiếp trước, khi mẹ phát bệnh ở tuổi năm mươi hai (lúc Tuấn hai mươi mốt tuổi), tế bào ung thư đã âm thầm ủ mầm từ rất sớm trước khi bùng phát thành giai đoạn cuối. Kết quả xét nghiệm hôm nay chứng minh rằng ở thời điểm hiện tại, mẹ cậu hoàn toàn khỏe mạnh. Cậu đã đi trước số phận một bước.

Nhưng khi hai mẹ con vừa bước ra đến sảnh chờ lớn để lấy thuốc bổ, một bác sĩ trung niên đeo kính trắng từ phòng điện tâm đồ bước vội ra, cất tiếng gọi:

"Bà Nguyễn Thị Mai! Xin mời quay lại phòng một chút."

Dạ dày Tuấn chùng xuống một nhịp. Cậu bước nhanh theo mẹ vào phòng.

Vị bác sĩ lật đi lật lại dải giấy in sóng điện tim, chân mày nhíu chặt lại đầy vẻ khó hiểu: "Kỳ lạ thật. Lúc nãy đo huyết áp thì bình thường, nhưng chỉ số nhịp tim của chị đột ngột xuất hiện một đoạn sóng dao động lạ ở thất trái. Giống như có một cơn co thắt cục bộ thoáng qua làm hẫng nhịp."

"Tôi có thấy đau ngực gì đâu bác sĩ?" Mẹ ngơ ngác hỏi, tay sờ lên lồng ngực. "Từ nhỏ đến giờ tim tôi khỏe lắm, leo ba tầng lầu chợ An Đông không thấy mệt."

"Tôi cũng thấy lạ," bác sĩ gõ nhẹ đầu bút bi lên bàn. "Có thể chỉ là rối loạn thần kinh tim do căng thẳng hoặc thiếu ngủ. Tôi kê thêm ít thuốc an thần nhẹ, nhưng tuần sau nếu có cảm giác tức ngực thì phải quay lại kiểm tra ngay nhé."

Mẹ gật đầu cảm ơn rồi bước ra ngoài.

Nhưng Tuấn thì đứng khựng lại bên khung cửa sổ hành lang. Cậu nín thở, giãn nhẹ tiêu cự, dồn nhãn quan dạng tia nước nhỏ nhìn thẳng vào lồng ngực mẹ.

XOẸT.

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Dưới góc nhìn phi vật lý, Tuấn nhìn thấy một sợi chỉ xám mảnh như tơ nhện đang lơ lửng bám hờ nơi xương ức của mẹ.

Sợi chỉ xám ấy rung lên từng nhịp vi tế, mang theo cấu trúc quang học bẻ cong ánh sáng và sắc độ xám xịt quen thuộc. Đại não kỹ sư của Tuấn lập tức đối chiếu dữ liệu thị giác: màu sắc, mật độ và dao động này giống hệt những hạt bụi tàn dư văng ra khi khối đen trên vai thầy Hùng bị nhát cắt "Phá" chém vỡ vụn chiều qua ở ngã tư!

Một giả thuyết đáng sợ hình thành trong đầu: Những mảnh vỡ siêu nhiên không tự nhiên biến mất vào hư không. Liệu chúng có bị phân tán và vô tình bám vào những người xung quanh?

Bàn tay Tuấn giấu trong túi quần siết chặt thành nắm đấm đến mức móng tay găm vào da thịt. Cậu chưa thể khẳng định chắc chắn 100%, nhưng sự xuất hiện của sợi tơ xám cùng thời điểm với cơn hẫng nhịp tim kỳ lạ của mẹ chắc chắn không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Không có gì là miễn phí.

"Tuấn ơi! Đi về thôi con, đứng đực mặt ra đấy làm gì!"

Tiếng mẹ gọi kéo cậu trở về thực tại. Tuấn hít sâu một hơi, quẹt nhẹ sống mũi, thu hồi nhãn quan và bước nhanh theo bà: "Vâng, con ra ngay đây mẹ."


Sáng thứ Hai, lớp 12A1 ngập trong không khí bàn tán xôn xao.

Bục giảng vắng bóng thầy Hùng. Một giáo viên dạy thay bước vào lớp, thông báo ngắn gọn rằng thầy Hùng vừa gặp tai nạn giao thông vào chiều thứ Bảy, bị chấn động não nhẹ và rách da đầu, hiện đang nằm theo dõi tại bệnh viện nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

Cả lớp thở phào nhẹ nhõm. Lũ học sinh lại nhanh chóng quay về với nỗi ám ảnh lớn nhất lúc này: Kỳ thi Đại học chỉ còn đúng mười ngày.

Từ bàn cuối, Tuấn nhìn chằm chằm vào chiếc bảng đen.

Kiếp trước ở tuổi mười tám, sau chuỗi ngày thất tình và lêu lổng cùng bạn bè xấu, hắn bước vào phòng thi với cái đầu rỗng tuếch, chỉ đỗ vào một trường cao đẳng công nghệ hạng bét. Tám năm sau đó là chuỗi ngày làm gia công phần mềm giá rẻ, sống mòn trong những căn phòng trọ ẩm thấp, không tiền, không danh phận, không có tiếng nói trong xã hội.

Lần này, hắn có kinh nghiệm và tư duy logic của một kỹ sư hai mươi sáu tuổi.

Tuấn lật mở cuốn đề thi thử môn Toán và Vật lý. Những phương trình tích phân, hình học không gian và mạch điện xoay chiều từng là ác mộng năm mười tám tuổi, giờ đây dưới đôi mắt của một lập trình viên từng giải quyết hàng ngàn dòng thuật toán phức tạp bỗng trở nên sáng tỏ lạ thường. Cậu không chỉ giải bài, mà còn bóc tách cấu trúc đề thi, phân loại dạng bài và tối ưu hóa thời gian làm bài theo từng khối logic.

Hắn phải đỗ vào khoa Khoa học Máy tính của trường Đại học Bách Khoa Sài Gòn. Đó là bàn đạp duy nhất để hắn xây dựng sự nghiệp, kiếm tiền hợp pháp, tạo ra nền tảng tài chính vững chắc để lo cho mẹ một cuộc sống sung túc, đồng thời có đủ tiềm lực độc lập để đương đầu với những biến cố siêu nhiên sắp tới.

"Làm gì mà cắm đầu cắm cổ viết dữ vậy ông tướng?"

Một giọng nói lười nhác vang lên bên cạnh. Phong thả phịch chiếc cặp xuống bàn, ngồi xuống ghế, đưa tay ném cho Tuấn một lon cà phê sữa đá đóng lon.

Tuấn đón lấy lon cà phê, áp mặt nhôm mát lạnh vào cổ tay. Cậu hạ giọng: "Hôm qua tao đưa mẹ đi khám."

Phong liếc nhìn Tuấn, ánh mắt lập tức thu lại vẻ cợt nhả: "Sao? Nhịp của bác thế nào?"

"Dạ dày bình thường. Nhưng tao nhìn thấy một sợi tơ xám có cấu trúc bẻ cong ánh sáng y hệt những hạt bụi nổ văng ra từ khối đen hôm qua... nó đang bám vào ngực mẹ tao."

Khớp hàm Phong siết lại. Cậu ta nheo mắt nhìn Tuấn, rồi ghé sát tai thì thầm: "Tao hiểu rồi. Hôm qua lúc mày vung nhát chém ở ngã tư, tao nghe thấy tiếng nổ của Khắc Tinh vỡ tan. Ông nội tao từng nói, Khắc Tinh giống như một bọc thủy ngân bị đập vỡ. Mày cứu được nạn nhân chính, nhưng bụi độc sẽ bắn sang những người có liên kết huyết thống hoặc nhân quả gần nhất."

"Làm sao để trục xuất nó?" Tuấn hỏi thẳng, ánh mắt sắc lẹm.

"Ký tự 'Phá' hôm qua chỉ dùng để chém đứt gốc nối lớn," Phong lắc đầu. "Sợi tơ xám trên người mẹ mày quá mảnh, nếu mày vung nhát chém thô bạo vào ngực bà, phản phệ sẽ làm tim bà ngừng đập ngay lập tức."

Tuấn im lặng. Ngón tay cậu gõ đều đặn lên mặt bàn gỗ mùn cưa. Đúng như bản chất của mọi hệ thống: không thể dùng búa tạ để sửa một vi mạch điện tử.

"Muốn nhổ sợi tơ đó," Phong nhìn ra ngoài cửa sổ lớp học, nơi những tia nắng chói chang đang rọi xuống sân trường, "mày cần một ký tự có khả năng 'Thu' hoặc 'Chuyển'. Và người duy nhất nắm giữ những ký tự đó..."

"Kẻ không bóng," Tuấn tiếp lời. "Lão già đi ngoài rìa mà ông nội mày từng kể."

Phong thở dài một hơi: "Lão ta không phải Bồ Tát. Lão ta để lại ký tự 'Phá' ở bức tường hẻm hôm trước chỉ là muốn xem mày có đủ tư cách sống sót sau một nhát cắt hay không. Nếu mày muốn tìm lão để học thêm, cái giá lần này sẽ không rẻ đâu."

"Bao nhiêu tao cũng trả," Tuấn đóng cuốn sách ôn thi lại, ánh mắt kiên định không hề dao động. "Thi xong môn thi đại học, tao với mày sẽ đi tìm lão."

Phong nhìn Tuấn một lúc lâu, rồi bật cười khẩy, lắc đầu: "Được thôi. Dù sao thì tao cũng tò mò muốn biết... một thằng dám bẻ gãy số mệnh như mày sẽ đi được bao xa trước khi bị thế giới này nghiền nát."

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên giòn giã. Nắng tháng sáu đổ vàng rực khắp sân trường.

Tuấn đứng dậy, xếp gọn những trang đề thi đại học vào cặp.

Mười ngày đếm ngược. Phía trước là cánh cổng trường thi của thế giới thực tại, và sau lưng là hơi thở lạnh buốt của một thế lực ngầm đang từng bước lần theo dấu vết.

💬 Bình luận (0)