🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← THIÊN MỆNH NGHỊCH THIÊN

Ch.11: Kẻ phản bội

~3 phút đọc · 435 từ · · ⚠️ Báo cáo

Bên ngoài bí cảnh.

Một nhóm người đang đứng trước cánh cửa đá.

Thiên Hoành đứng giữa.

Bên cạnh hắn là Viên Cơ, Linh Dao, Tạ Vô Mặc và Sở Vân Dao.

Viên Cơ nhìn cánh cửa.

“Thiên Hoành.”

“Ngươi chắc chắn Mặc Uyên đang ở bên trong?”

“Chắc chắn.”

Linh Dao cười lạnh.

“Vậy chúng ta còn chờ gì?”

Thiên Hoành giơ tay.

“Chờ.”

“Chờ hắn mở cửa.”

Sở Vân Dao nhìn hắn.

“Ngươi muốn lợi dụng Mặc Uyên mở Huyền Vực?”

Thiên Hoành không phủ nhận.

“Đúng.”

Viên Cơ nhíu mày.

“Nhưng Huyền Vực một khi mở ra, Tam Giới có thể bị hủy.”

Thiên Hoành nhìn hắn.

“Tam Giới?”

“Ngươi thật sự quan tâm sao?”

Viên Cơ im lặng.

Thiên Hoành cười.

“Chúng ta đã bị Thiên Đạo lừa hàng vạn năm.”

“Ta chỉ muốn biết…”

“Thứ gì thực sự nằm phía sau cánh cửa đó.”

Đột nhiên.

Một tiếng động vang lên.

ẦM!

Cánh cửa Trung Tử Bí Cảnh nứt ra.

Thiên Hoành lập tức nhìn lên.

“Đến rồi.”

Bên trong bí cảnh.

Mặt đất đột nhiên sụp xuống.

Lập Thanh nắm lấy tay Mặc Uyên.

“Chạy!”

Hai người lao ra khỏi đại điện.

Phía sau họ, hàng trăm bộ xương chiến binh đồng loạt đứng dậy.

Một con chiến thú khổng lồ từ lòng đất lao lên.

Mặc Uyên chắn trước Lập Thanh.

“Lùi lại.”

Lập Thanh lắc đầu.

“Không.”

Nàng nâng kiếm.

“Lần này chiến đấu cùng nhau.”

Mặc Uyên nhìn nàng.

Sau đó gật đầu.

Hai người đồng thời lao lên.

Thanh Liên Kiếm hóa thành hàng trăm đạo kiếm quang.

Mặc Uyên vung kiếm.

Một đạo kiếm khí đen xé ngang chiến trường.

ẦM!!!

Con chiến thú bị đánh bay.

Nhưng từ phía xa…

một tiếng cười vang lên.

“Không tệ.”

Mặc Uyên quay đầu.

Thiên Hoành bước ra khỏi màn sương.

Sau lưng hắn là hàng chục cao thủ.

Lập Thanh biến sắc.

“Thiên Hoành!”

Thiên Hoành nhìn Mặc Uyên.

“Đã lâu không gặp.”

Mặc Uyên lạnh lùng nhìn hắn.

“Ngươi xuống đây làm gì?”

“Đón ngươi về.”

Mặc Uyên bật cười.

“Ngươi nghĩ ta sẽ tin?”

Thiên Hoành nhìn dấu ấn trên tay hắn.

“Không cần ngươi tin.”

“Chỉ cần ngươi chết.”

Thiên Hoành giơ tay.

Hàng chục cao thủ đồng thời xuất kiếm.

Mặc Uyên bước lên một bước.

Lập Thanh đứng bên cạnh.

Hai người nhìn nhau.

Không cần nói.

Cả hai cùng hiểu.

Trận chiến đã bắt đầu.

Và lần này…

Mặc Uyên không còn là thiếu niên bị đày xuống Hạ Giới.

Hắn đã bắt đầu nhớ lại mình là ai.

💬 Bình luận (0)