🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thiên chân

Ch.37: Ký Ức Cổ Xưa

~28 phút đọc · 5460 từ · · ⚠️ Báo cáo

Thành An cùng Linh Nhi được Kim Sư đưa tới một tế đàn bằng truyền tống trận.
Đây là lần đầu tiên Thành An sử dụng truyền tống trận. Khi vừa đặt chân xuống đất, hắn không khỏi hoa mắt chóng mặt, phải mất một lúc mới ổn định được thân hình. Đến khi nhìn rõ cảnh vật xung quanh, Thành An không khỏi ngỡ ngàng.
Nơi đây là một không gian rộng lớn nhưng vô cùng đơn sơ. Xung quanh không có yêu thú, động vật hay bất kỳ loài thực vật nào, ngoại trừ một gốc đại thụ khổng lồ ở phía xa.
Tán cây rộng đến mức gần như vô tận, vươn dài khắp các ngóc ngách của không gian. Trên những cành cây khổng lồ, từng tia linh quang lúc ẩn lúc hiện, trông vừa thần bí vừa quỷ dị.
Theo một con đường trải dài về phía đại thụ, Thành An cùng Linh Nhi chậm rãi tiến lên. Vừa đi, Linh Nhi vừa chỉ về những vật tổ được dựng dọc hai bên đường, trên đó khắc đầy những trận văn phức tạp.
- Đây là vật tổ của chúng ta, tổng cộng có chín cái, dùng để trung hòa oán khí. Oán khí từ chín vật tổ này sẽ xung khắc với oán khí của di chỉ cổ chiến trường, khiến tốc độ cây linh hồn hấp thu oán khí chậm lại. Nhờ vậy, tốc độ tăng trưởng của ma tộc cũng phần nào bị kìm hãm.
Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Mỗi một vật tổ đều do một vị yêu tướng của Mộc Miêu tiền bối phụ trách. Kim Sư thúc thúc cũng là một trong chín vị yêu tướng đó. Thực lực của các yêu tướng không chênh lệch nhau quá nhiều.
Thành An nhìn về phía những vật tổ kia. Hắn có thể cảm nhận rõ từng luồng khói đen đang điên cuồng bị chúng hấp thu, từng giờ từng khắc không hề ngừng nghỉ.
Một lúc sau, hắn quay sang Linh Nhi, nhẹ giọng hỏi:
- Vậy quy định của Mộc Miêu tiền bối...
- Đúng vậy.
Linh Nhi khẽ gật đầu.
- Chính là hy sinh một bộ phận tộc nhân trong phạm vi cho phép, nhằm đảm bảo thực lực ma tộc không thể tăng trưởng quá nhanh. Nhưng cách làm này cũng chẳng khác gì uống thuốc độc giải khát. Ma tộc tuy bị kìm hãm tốc độ phát triển, nhưng yêu tộc chúng ta lại ngày càng suy yếu.
Thành An im lặng, hắn nhìn sang Linh Nhi. Xà nữ trước kia luôn vui vẻ, hoạt bát, lúc này lại trở nên trầm mặc hơn rất nhiều.
- Ngươi từng tới nơi này rồi sao?
Câu hỏi khiến Linh Nhi thoáng bồi hồi, nàng cúi đầu, giọng nói có chút run rẩy:
- Đã từng, hơn nữa nơi này luôn kêu gọi ta tới.
Nàng nhìn về phía đại thụ ở xa.
- Suối nguồn sinh mệnh cứ mỗi trăm năm sẽ sinh ra một sinh mệnh quả. Nếu bất kỳ chủng tộc nào luyện hóa nó, đó đều là một đại tạo hóa. Thế nhưng ma tộc lại dùng tà thuật, dựa vào cây linh hồn khiến sinh mệnh quả trực tiếp hóa thành một sinh linh có linh hồn, sau đó lựa chọn một yêu thú trong Đông Lâm thảo nguyên để nó đầu thai.
- Sinh linh đó, dù thiên tư cao đến đâu, tu vi mạnh thế nào, cũng nhất định sẽ chết sau một trăm năm. Khi ấy, linh hồn của nó sẽ trở về cây linh hồn, khiến lực lượng mà cây linh hồn hấp thu tăng lên một khoảng lớn.
Thành An nhíu mày.
- Nếu vậy, Mộc Miêu tiền bối hoặc các vị yêu tướng cứ trực tiếp giết sinh linh đó ngay khi nó vừa sinh ra thì sao?
Linh Nhi không tức giận, chỉ buồn bã lắc đầu.
- Khi đó, cây linh hồn sẽ phát triển càng nhanh, tốc độ hấp thu cũng càng nhanh hơn. Một khi sinh linh chết đi, sinh mệnh quả sẽ lập tức được tạo ra lần nữa. Vì vậy, mỗi một sinh linh đều được bảo vệ vô cùng cẩn thận. Trước khi sống đủ một trăm năm, tuyệt đối không thể để nó chết.
Nàng nhìn Thành An, khẽ cười.
- Ngươi biết không, lần ta trốn ra ngoài cũng là do Mộc Miêu tiền bối âm thầm thủ hộ. Sau đó, khi gặp lại ngài, ta từng hỏi tại sao ngài không ngăn ta bỏ trốn.
Linh Nhi hơi cúi đầu.
- Ta vẫn nhớ ngài nói rằng, ai cũng có một cuộc đời. Dù ngắn ngủi hay dài đằng đẵng, sống như thế nào là lựa chọn của mỗi người. Ngài không muốn ta cứ mãi vô tri, không biết thế giới bên ngoài ra sao, rồi bị giam cầm ở nơi này cho đến khi sinh mệnh kết thúc.
Nàng khẽ cười, nhưng trong mắt lại có chút cay đắng.
- Vì thế, dù nơi đây có ngàn lần, vạn lần gọi mời tâm trí ta, ta vẫn cố gắng không tới. Có những lúc tâm trí như muốn phát điên, ta vẫn cố gắng chống đỡ. Cho đến hôm nay...
Linh Nhi nhìn Thành An.
- Ngươi xuất hiện ở đây, cũng coi như là một loại giải thoát đối với ta.
Thành An nhìn gương mặt đang đan xen đủ loại cảm xúc của nàng, im lặng một lúc rồi hỏi:
- Ngươi sẽ chết sao?
Gương mặt Linh Nhi lập tức tái nhợt. Từng dòng nước mắt trào ra nơi khóe mắt.
- Ta không biết, có lẽ là vậy.
Nàng cố nở một nụ cười.
- Nhưng nếu thật sự phải chết, ta cũng cam chịu. Nếu cái chết của ta có thể giúp chủng tộc đi lên, ta nguyện ý.
Thành An nhìn nàng, giọng ấm áp:
- Không sao đâu. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Linh Nhi nhìn hắn chỉ là vẻ mặt có chút kỳ quái.
- Ngươi hẳn là cũng sẽ chết đấy. Vậy mà đến lúc này vẫn còn an ủi ta được sao?
Thành An cười khổ.
- Nhưng thực sự ta đâu còn lựa chọn nào khác. Ngươi yên tâm, biết đâu cả ta và ngươi đều có thể sống sót.
Ánh mắt Linh Nhi dần sáng lên, vẻ ủ rũ cũng theo đó vơi đi.
- Nếu vậy... ngươi hãy mang ta theo nhé. Dẫn ta đi, cho ta nhìn xem thế giới rộng lớn bên ngoài.
Thành An hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu.
- Được. Mặc dù thế giới bên ngoài rộng lớn đến đâu, ta cũng chẳng biết. Nhưng nếu có cơ hội, nhất định ta sẽ mang ngươi theo.
Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười, trên con đường dẫn về phía đại thụ khổng lồ, bóng dáng một người một xà tiếp tục tiến về phía trước.
Khi tiến đến gần đại thụ, cảnh vật trước mắt hai người lại một lần nữa thay đổi.
Ngay dưới gốc cây là một hố sâu không thấy đáy, bên trong tràn ngập chướng khí quỷ dị. Những âm thanh từ dưới hố vọng lên lúc đứt quãng, lúc liên miên không dứt, vừa khủng bố vừa rợn người, khiến cả Thành An lẫn Linh Nhi đều không khỏi kinh hãi.
Bên cạnh hố sâu là một dòng sông, nhưng kỳ lạ thay, dòng nước lại tạo thành một thác nước chảy ngược. Nước từ dưới đáy hố sâu không ngừng dâng lên, men theo thân cây rồi cuối cùng dung nhập vào đại thụ.
Thành An và Linh Nhi nhìn cảnh tượng trước mắt mà không thể đoán được thác nước này sâu đến đâu, càng không thể hiểu nổi vì sao dòng nước lại có thể chảy ngược như vậy.
Thế nhưng, khí tức tỏa ra từ dòng nước lại khiến cả hai cảm thấy vô cùng dễ chịu. Từng tia sinh lực dường như đang không ngừng dung nhập vào cơ thể, khiến tinh thần cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.
Linh Nhi nhìn Thành An, khẽ cười.
- Có lẽ ngươi thật sự là người được chọn. Những người khác khi tới đây đều không thể cảm thấy thoải mái như ngươi. Trừ khi tu vi đủ mạnh như các vị yêu tướng, nếu không chỉ cần đến gần suối nguồn sinh mệnh này, sinh lực trong cơ thể sẽ bị nó hút khô.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Thành An, Linh Nhi tiếp tục nói:
- Trước đây cũng từng có vài người sở hữu lực lượng linh hồn giống ngươi. Nhưng tu vi của bọn họ mạnh hơn ngươi rất nhiều. Bọn họ vì một khoản tài phú khổng lồ mà lựa chọn tới đây, thế nhưng khi thực sự đối mặt với cái chết, không một ai có thể vượt qua được. Vì vậy mới có màn khảo nghiệm sinh tử của Kim Sư thúc thúc dành cho ngươi.
Linh Nhi cười khổ, ánh mắt nhìn về phía dòng thác trước mặt.
- Khảo nghiệm dù sao cũng chỉ là khảo nghiệm, lần này mới thực sự là đối mặt với cái chết. Nếu bây giờ ngươi đổi ý thì vẫn còn kịp. Ta sẽ dùng tính mạng của mình giúp ngươi tìm một con đường sống.
Thành An khẽ gật đầu, xem như cảm ơn nàng, sau đó nhìn sang hỏi:
- Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Linh Nhi hơi đỏ mặt.
- Ta năm nay mới có tám mươi ba tuổi, ba tháng, mười lăm ngày thôi.
Thành An lập tức cười toe toét.
- Nhớ rõ cả ngày tháng luôn. Vậy sau này ta gọi ngươi là bà bà có lẽ cũng không sai nhỉ?
Linh Nhi lập tức phồng má, trợn mắt.
- Hừ! So với Xà tộc, ta hiện tại vẫn chỉ được xem là một ấu nhi mà thôi.
Nhìn bộ dạng của nàng, Thành An không khỏi bật cười.
- Ấu nhi mà đã có thể bán hóa hình, tư chất quả thật kinh người.
Linh Nhi cười cười.
- Thật ra tu vi của ta cũng xem như khá cao so với cùng tuổi. Nhưng sở dĩ ta có thể hóa hình sớm như vậy là bởi trong cơ thể ta có linh hồn sinh linh kia. Nó vốn có nguồn gốc gần với linh hồn con người, nên khiến ta dễ dàng hóa hình hơn. Nếu ta còn sống, có lẽ chỉ vài năm nữa là có thể hoàn toàn hóa hình rồi.
Câu cuối cùng nàng nói rất nhẹ, mang theo một chút ý cười nhưng cũng không giấu được vẻ bi thương. Sau đó, Linh Nhi quay sang nhìn Thành An.
- Sao nào? Có muốn trở về không? Nếu không thì sau này có hối hận cũng không kịp đâu.
Thành An nhìn vẻ mặt của nàng, chẳng hiểu vì sao lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hắn kiễng chân lên, đưa đôi tay lên cao, nhẹ nhàng xoa đầu Linh Nhi rồi cười.
- Sẽ không hối hận đâu.
Linh Nhi hơi ngẩn ra, sau đó cũng mỉm cười, cũng mặc kệ hành động của hắn. Hai người tiếp tục tiến về phía trước, từng bước đến gần gốc cây linh hồn đang không ngừng hấp thụ dòng suối nguồn sinh mệnh. Lúc này, sắc mặt Linh Nhi đã tái nhợt, trong khi Thành An lại bình tĩnh hơn hẳn. Hắn vẫn nhẹ nhàng vỗ về nàng, sau đó quay đầu hỏi:
- Hiện tại chúng ta nên làm gì?
Linh Nhi hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh.
- Ngươi tiến tới trước cây linh hồn, để nó tiếp nhận ngươi. Nếu ngươi được nó cho phép, sau đó dùng máu tưới lên thân cây để nó xác nhận giống loài của ngươi. Một khi cây linh hồn nhận ra khí vận mà ngươi mang đến thuộc về nhân tộc, vậy thì mọi chuyện coi như đã thành công chín phần.
Thành An khẽ nhíu mày.
- Vậy còn một phần cuối cùng?
Linh Nhi khẽ cười. Nụ cười lúc này lại khó coi vô cùng.
- Chính là lý do ta có mặt ở đây.
Thấy nàng không có ý định giải thích thêm, Thành An cũng không hỏi nữa. Hắn xoay người, chậm rãi tiến về phía cây linh hồn.
Khi đến gần, Thành An phát hiện cây linh hồn hoàn toàn không bài xích hắn. Không những không có uy áp, ngay cả một chút khí tức nguy hiểm cũng không cảm nhận được.
Bỗng nhiên, từ thân cây khổng lồ chậm rãi mọc ra hai nhánh cây. Hai nhánh cây vươn về phía Thành An với tốc độ cực kỳ chậm rãi, cuối cùng hóa thành hình dáng giống như một đôi bàn tay, lặng lẽ đưa ra trước mặt hắn.
Giống như đang chờ hắn đặt tay vào, Thành An đứng im hồi lâu. Sau đó, hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi rồi đưa tay nắm lấy đôi bàn tay bằng cành cây kia.
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, tầm mắt Thành An lập tức trở nên mơ hồ, một màn bóng tối vô tận bao phủ toàn bộ tâm trí. Hắn không còn cảm nhận được cơ thể mình nữa. Đôi tay đang đặt trên cành cây cũng mất đi cảm giác, lúc này hắn muốn rút lại căn bản đã không còn khả năng.
Trong bóng tối, từng đợt mệt mỏi không ngừng kéo đến, một cảm giác rất kỳ lạ, nó giống như đang nhẹ nhàng thúc giục hắn ngủ đi. Chỉ cần ngủ xuống, mọi chuyện sẽ kết thúc.
Quên đi tất cả, quên đi những đau đớn, những sợ hãi, những cuộc chiến đã trải qua.
Quên đi ký ức, quên đi những người từng xuất hiện trong cuộc đời hắn, quên đi cả bản thân hắn.
Chỉ cần quên đi, sẽ không còn phải bận tâm điều gì nữa.
Thành An thật sự mệt mỏi, hắn muốn ngủ, muốn mặc kệ tất cả, muốn có một lần được nghỉ ngơi thật sự.
Nếu hắn cứ như vậy quên đi tất cả, có lẽ cũng chẳng phải chuyện gì quá tệ, nhưng rồi một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu hắn.
Nếu hắn thật sự biến mất, trên thế gian này còn ai nhớ đến hắn?
Thu Hà?
Hai người cũng chỉ đồng hành với nhau hơn một năm.
Hoàng Thỏ, Huệ Thu?
Cũng chỉ là những người cùng hắn lớn lên, từng có vài lời hứa trẻ con.
Gia gia Nguyễn Khôi?
Người thân của hắn nhưng lại không có quan hệ huyết thống.
Còn cha mẹ hắn...
Thậm chí hắn còn chưa từng được nhìn thấy khuôn mặt của họ, không biết hai người có ổn không? Lại là có nhớ tới hắn hay không?
Thành An khẽ thở dài trong lòng, hắn thật sự không muốn nghĩ nữa. Chỉ cần được quên đi, được ngủ một giấc thật dài... Có lẽ cũng không phải lựa chọn quá tệ.
Đúng lúc ý thức của hắn dần chìm xuống, một giọng nói đột nhiên vang lên trong bóng tối. Không quá xa lạ, nhưng cũng chẳng thực sự quen thuộc, giọng nói lúc này giống như đang khóc.
- Ngươi từng hứa sẽ đưa ta rời khỏi nơi này mà... Tại sao lại có thể nuốt lời như vậy chứ?
Thành An khẽ run lên.
Một giọng nói khác lại vang lên.
Lần này, hắn đã nhận ra, đó là một giọng nói mà hắn đã rất lâu rồi chưa được nghe, dù trước đây cũng chỉ nghe qua vài lần.
- Nếu thật sự mệt mỏi quá, vậy cứ buông bỏ đi. Nhưng nếu ngươi thật sự muốn nghỉ ngơi... trên đời này vẫn luôn có một nơi được gọi là nhà.
Thân thể Thành An khẽ nhúc nhích, bóng tối xung quanh dường như cũng bắt đầu dao động. Sau đó, một giọng nói trầm thấp vang lên, quen thuộc đến mức khiến tâm thần hắn chấn động.
- Ngươi, khiến ta thật sự thất vọng.
Thành An cố gắng mở mắt giữa cơn mê man vô tận, cố gắng khiến bản thân tỉnh lại, nhưng hắn chẳng thể làm được gì. Hắn chỉ có thể giãy giụa trong vô vọng, thế nhưng tất cả những gì hắn cảm nhận được đều chỉ là trong ý thức. Trên thực tế, cơ thể hắn chưa từng nhúc nhích dù chỉ một lần.
Đúng lúc ấy, vài giọng nói non nớt bỗng vang lên trong đầu, những giọng nói vô cùng thân thuộc, chính là những âm thanh đã cùng hắn đi qua những tháng ngày tuổi thơ.
- Mới bao lâu không gặp, vậy mà bây giờ ngươi đã đi tới bước này rồi sao? Ngày chúng ta gặp lại nhau có lẽ cũng không còn xa nữa.
- Đừng quên chúng ta còn một lời hứa. Chắc không cần ta phải nhắc lại đâu nhỉ?
- Đúng vậy, bởi vì chúng ta là...
Từng tiếng ong ong trong đầu, át đi những tiếng nói đang ríu rít kia. Sau đó, lại một giọng nói khác với vẻ non nớt vang lên, có chút lo lắng, có chút chờ mong, lại là có cả sự thương tâm trong đó.
- Đi thôi, chúng ta cùng nhau trở về, rất nhiều người đang đợi chúng ta.
Ầm! Ầm! Ầm!
Từng tiếng vang như búa bổ liên tục nện xuống đầu Thành An, hắn đau đớn đến mức gần như không thể suy nghĩ, nhưng chính cơn đau ấy lại khiến ý thức của hắn dần tỉnh táo trở lại.
Ta... phải tỉnh lại.
Ý niệm ấy vừa xuất hiện, Thành An lập tức cố gắng vận chuyển Thanh Tâm Quyết, muốn dùng linh lực khiến đầu óc trở nên thanh minh hơn. Nhưng kỳ lạ thay, hắn đọc được đến đâu lại quên đến đó, dù vậy hắn vẫn cố gắng đọc hết một lượt.
Sau khi hoàn thành, ý thức quả nhiên trở nên tỉnh táo hơn đôi chút. Thành An muốn đọc lại Thanh Tâm Quyết một lần nữa, nhưng khi vừa bắt đầu, hắn chợt nhận ra hắn không nhớ nổi một chữ nào.
Cơn đau trong đầu cũng dần dần biến mất, Thành An cố gắng mở mắt, đôi mắt hắn hé ra, ánh sáng lập tức tràn vào. Thế nhưng cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn xa lạ.
Hắn không còn nhớ mục đích của mình là gì, không nhớ tại sao bản thân lại xuất hiện ở nơi này.
Thậm chí những người đang đứng trước mặt hắn, hắn cũng chẳng biết là ai. Chỉ là ở phía xa, một đội quân khổng lồ đang chậm rãi tiến về phía trước.
Hàng ngàn, hàng vạn tu sĩ nhân tộc khoác đạo bào, chiến giáp, tay cầm đủ loại vũ khí và pháp bảo, xếp thành một trận địa rộng lớn. Bên cạnh họ là vô số yêu thú, cũng đang kề vai sát cánh cùng nhân tộc tiến lên.
Mà phía đối diện lại là một đội quân khác, hình dạng của chúng có đôi chút giống con người, nhưng chỉ là đôi chút.
Có kẻ mọc bốn cánh tay, có kẻ mang đôi cánh khổng lồ, có kẻ sở hữu làn da với màu sắc kỳ dị. Nếu phải tìm một điểm chung giữa chúng, có lẽ chỉ là đôi tai nhọn hoắt kéo dài lên phía trên.
Đôi mắt của chúng cũng vô cùng đặc biệt. Đỏ, tím hoặc cam. Đồng tử dựng đứng, giống hệt loài rắn hoặc những con rồng.
Thành An ngơ ngác nhìn tất cả, hắn không biết bọn chúng là ai. Cũng không biết vì sao hai đội quân lại đứng đối diện nhau.
Nhưng ngay sau đó cuộc huyết chiến bùng nổ, vô số thân ảnh lao vào nhau. Kiếm quang, pháp thuật, yêu khí và ma khí đan xen thành một màn hỗn loạn. Từng người, từng yêu thú, cùng những sinh linh có lẽ chính là ma tộc lần lượt ngã xuống.
Máu nhuộm đỏ mặt đất, thi thể chất chồng lên nhau. Thế nhưng Thành An lại không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Không tiếng gào thét, không tiếng binh khí va chạm, không tiếng nổ, hắn chỉ có thể nhìn. Có những lúc từng thân ảnh lao xuyên qua người hắn, nhưng Thành An không cảm nhận được bất kỳ va chạm nào, cũng không để lại dù chỉ một vết thương.
Đến lúc này, hắn mới dần hiểu ra, đây không phải hiện thực mà là một đoạn ký ức. Một đoạn ký ức được lưu lại từ cuộc huyết chiến năm xưa tại di chỉ cổ chiến trường này.
Thành An nhìn cảnh máu chảy đầu rơi trước mắt, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác nôn nao. Dù hắn đã từng g-iết người, thậm chí cũng từng nhiều lần bước qua ranh giới sinh tử, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến hắn cảm thấy ghê tởm.
Hàng vạn thi thể nằm ngổn ngang, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. Từng cánh tay, chân, đầu lâu nằm rải rác khắp nơi.
Những hình ảnh ấy như được khắc thẳng vào tâm trí, khiến Thành An dù muốn dời mắt cũng không thể, hắn không biết mình đã đứng đó bao lâu.
...
Thời gian cứ thế trôi qua, cuộc chiến dần đi đến hồi kết. Nhân tộc và yêu tộc gần như đã giành được thắng lợi, nhưng cái giá phải trả vô cùng thảm trọng. Trên chiến trường, thi thể của người và yêu trải dài khắp nơi, gần như không còn một vùng đất nào nguyên vẹn.
Đúng lúc ấy, một thân ảnh bỗng nhiên xuất hiện, đó là một người đàn ông, dáng vẻ có chút thân thuộc. Không hiểu vì sao, trong toàn bộ đoạn ký ức này, đây là người duy nhất mà Thành An không thể nhìn rõ khuôn mặt.
Ngay khi xuất hiện, người đàn ông dường như quay đầu nhìn về phía hắn, Thành An sững người.
Hắn... nhìn thấy mình sao?
Nhưng chưa kịp suy nghĩ thêm, người đàn ông đã xoay người, một mình lao thẳng vào đại quân ma tộc, khí thế kinh người bùng nổ. Một người độc chiến giữa vạn quân, liên tiếp chém giết ba, bốn đại ma đầu của ma tộc. Mỗi một lần xuất thủ đều khiến trời đất rung chuyển, uy thế bá đạo đến cực điểm.
Đúng lúc ấy, phía yêu tộc cũng xuất hiện một nam tử, người này cũng khiến Thành An cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng dù cố gắng thế nào hắn cũng không thể nhớ ra đã từng gặp ở đâu.
Nam tử kia cũng không nói một lời, trực tiếp lao vào trận địa ma tộc, hai người giống như hai thanh thần kiếm tung hoành giữa đại quân, nơi bọn họ đi qua, ma tộc liên tục ngã xuống
Vốn đã ở thế yếu, khí thế của ma tộc lập tức hoàn toàn sụp đổ. Đại quân bắt đầu hỗn loạn, từng nhóm tháo chạy về phía sau. Hai thân ảnh kia lại giống như chim trời, mặc sức tung hoành giữa chiến trường, chém giết đến long trời lở đất.
Cuối cùng, ma tộc đại bại, toàn quân tháo chạy. Trên chiến trường chỉ còn lại vô số thi thể nằm ngổn ngang cùng một lượng oán khí khổng lồ đang không ngừng tràn ra. Thành An đứng giữa tất cả, im lặng nhìn cảnh tượng ấy, thời gian tiếp tục trôi đi.
Cho đến khi ma tộc hoàn toàn rút khỏi chiến trường, nhân tộc và yêu tộc cũng không lập tức rời đi. Sau trận đại chiến, hai bên đều tổn thất vô cùng nặng nề, nhưng mâu thuẫn giữa hai tộc vẫn chưa từng biến mất.
Cuối cùng, khi không thể đạt được tiếng nói chung, nhân tộc và yêu tộc mỗi bên đều để lại một bộ phận cường giả, tiếp tục trấn thủ tại di chỉ cổ chiến trường này. Nhưng chẳng ai ngờ rằng, quyết định ấy lại trở thành một tai họa kéo dài hàng trăm, thậm chí hàng nghìn năm.
Oán khí và ma khí tích tụ tại nơi đây thực sự quá mức khủng bố. Cứ cách một khoảng thời gian, những luồng khí tức ấy lại ngưng tụ thành những sinh vật có hình dạng kỳ quái, gần giống ma tộc, điên cuồng tấn công những người trấn thủ.
Nhân tộc và yêu tộc vốn đã bị thương nặng sau trận chiến, giờ đây lại phải liên tục đối mặt với những sinh vật được sinh ra từ oán khí và ma khí. Cường giả lần lượt ngã xuống, lực lượng hai tộc không ngừng suy yếu, dần dần đi vào con đường diệt vong.
Cuối cùng, các cường giả còn sống của nhân tộc và yêu tộc cũng không thể tiếp tục kéo dài tình trạng này. Bọn họ buộc phải tìm ra một phương pháp giải quyết triệt để, người nam tử có gương mặt quen thuộc kia một lần nữa xuất hiện.
Giống như những gì Kim Sư từng kể với hắn chính là Mộc Miêu. Nhưng trong đầu Thành An lúc này, những ký ức ấy đã hoàn toàn biến mất. Hắn không còn nhớ Kim Sư là ai, cũng chẳng nhớ nổi câu chuyện mà hắn đã được nghe khi đến nơi đây.
Người đàn ông mà Thành An không thể nhìn rõ dung mạo đồng thời cũng xuất hiện tại trung tâm di chỉ cổ chiến trường. Lần này, người đàn ông kia không nhìn về phía Thành An. Thế nhưng không biết là vô tình hay cố ý, khi tiến vào trung tâm chiến trường, lão lại đi ngang qua vị trí Thành An đang đứng.
Sau đó, khi đứng vào trung tâm, thân thể lão vừa vặn đối diện với Thành An. Khoảnh khắc ấy, Thành An bất giác cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.
Giống như người kia biết hắn đang ở đây, Thành An thử đưa tay quơ quơ trước mặt lão, thậm chí còn đưa tay tới gần khuôn mặt ấy. Thế nhưng người đàn ông vẫn không hề có bất kỳ phản ứng nào, ánh mắt cũng không dừng lại trên người hắn. Có lẽ chỉ là ảo giác của hắn mà thôi.
Ngay sau đó, Mộc Miêu tiến về phía trung tâm, hắn đứng giữa chiến trường rộng lớn, hai tay chậm rãi nâng lên. Động tác của hắn kỳ dị mà cổ xưa, giống như đang múa, lại giống như một vu điệu được truyền lại từ thời viễn cổ. Từng bước chân, từng cái xoay người đều mang theo một quy luật đặc biệt.
Những yêu tộc xung quanh cũng bắt đầu chuyển động theo hắn. Từ vòng trong đến vòng ngoài, từng yêu tộc nối tiếp nhau thực hiện cùng một động tác. Điệu múa cổ xưa vẫn tiếp tục giữa chiến trường đầy xác chết.
Rất nhanh, từ sâu trong mặt đất bắt đầu xuất hiện từng luồng khí trắng, những luồng khí ấy chậm rãi bay lên, hội tụ về phía Mộc Miêu. Mỗi khi một động tác của hắn hoàn thành, khí trắng lại ngưng tụ thêm một phần, dần dần hình thành những trận văn huyền ảo giữa không trung.
Thành An ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, nhưng rất nhanh, hắn phát hiện có điều gì đó không đúng. Một yêu tộc đang nhảy múa bỗng nhiên khựng lại, thân thể hắn run lên, sau đó sinh cơ trên người nhanh chóng biến mất, thân thể khổng lồ ngã xuống mặt đất. Nhưng ngay sau đó, một yêu tộc khác lập tức bước vào vị trí của hắn, tiếp tục điệu múa.
Thành An trợn mắt, hắn cuối cùng cũng hiểu. Đây không phải một điệu múa, đây là một nghi thức hiến tế. Những yêu tộc đang không ngừng ngã xuống kia đang dùng chính sinh mạng của mình để hoàn thành trận pháp.
Một người ngã xuống, một người khác lập tức thay thế. Xác chết ngày càng nhiều, chẳng bao lâu sau, mặt đất đã bị thi thể yêu tộc phủ kín.
Thế nhưng điệu múa vẫn chưa dừng lại, không một ai lùi bước cho đến khi nét trận văn cuối cùng được hoàn thành. Một chấn động khiến cho mặt đất rung chuyển, nhưng vẫn là không có một âm thanh nào phát ra.
Trận pháp khổng lồ bao phủ toàn bộ trung tâm di chỉ cổ chiến trường lập tức sáng lên. Toàn bộ thi thể của những yêu tộc đã chết cũng theo đó bị cuốn vào trong trận pháp, hóa thành từng luồng lực lượng hòa nhập vào những trận văn khổng lồ.
Mộc Miêu cuối cùng cũng dừng lại, thân thể hắn đứng giữa vô tận trận văn. Gương mặt vốn đã có chút tiều tụy lúc này càng trở nên trắng bệch.
Trong đôi mắt ấy không còn vẻ kiên định trước đó, chỉ còn lại sự bi thương sâu sắc. Hắn nhìn những thi thể nằm khắp chiến trường, thật lâu không nói.
Ở phía bên kia, người đàn ông mà Thành An không thể nhìn rõ dung mạo cũng tiến về phía trung tâm. Lão đứng đối diện với toàn bộ nhân tộc, không biết lão đã nói những gì. Chỉ thấy sau một hồi, tất cả những người xung quanh đều đồng loạt đưa hai tay về phía trước.
Giống như một lời đồng thuận, người đàn ông ấy lúc này mới lấy ra một chiếc hồ lô từ trong tay áo, lão ngồi xếp bằng giữa không trung. Ngay khi hồ lô xuất hiện, từng luồng khí vàng óng bắt đầu từ bốn phương tám hướng hội tụ về phía lão.
Không chỉ từ những người đang đứng tại chiến trường, mà còn từ những nơi cực kỳ xa xôi. Từ những thành trì, từ những tông môn, từ những vùng đất mà Thành An hoàn toàn không thể nhìn thấy. Từng luồng khí vàng vượt qua khoảng cách vô tận, hội tụ về chiếc hồ lô trong tay người đàn ông.
Khí vận của nhân tộc.
Thành An khi nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng hắn vẫn không khỏi rung động.
Những người xung quanh đồng loạt đưa hai tay về phía trước.
Từng luồng khí vàng lập tức tiến vào chiếc hồ lô, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng mạnh. Cho đến khi trận pháp của Mộc Miêu hoàn toàn thành hình, một luồng quang mang khủng bố bùng lên từ chiếc hồ lô. Ánh sáng ấy mạnh đến mức gần như che phủ toàn bộ chiến trường.
Người đàn ông chậm rãi mở mắt, lão đưa một ngón tay chỉ xuống. Ngay lập tức, một trận pháp khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào trận pháp mà Mộc Miêu vừa hoàn thành.
Mặt đất rung chuyển, không gian như bị xé rách. Một hố sâu khổng lồ xuất hiện giữa trung tâm di chỉ cổ chiến trường, sâu đến mức không thể nhìn thấy đáy.
Ngay sau đó, người đàn ông nâng chiếc hồ lô trong tay lên, miệng hồ lô hướng xuống. Một dòng nước khổng lồ lập tức trút ra như một cơn đại hồng thuỷ trên trời đổ xuống, cuồn cuộn lao thẳng vào hố sâu.
Dòng nước ấy liên tục tràn xuống, cho đến khi chiếc hồ lô trong tay người đàn ông hoàn toàn cạn kiệt. Nhưng điều kỳ lạ lại xảy ra, từ sâu trong hố, dòng nước vốn đã chảy xuống lại bắt đầu chảy ngược lên.
Một dòng sông khổng lồ từ dưới lòng đất chậm rãi dâng lên, xuyên qua trận pháp, sau đó tại điểm cuối là phía mặt đất vô số luồng khí vàng từ trong dòng nước bay ra.
Một phần trở về phía những người đang đứng trên chiến trường. Một phần khác lại hóa thành những luồng sáng, bay thẳng về phương xa.
Chúng xuyên qua bầu trời, vượt qua những dãy núi, tản ra bốn phương tám hướng. Giống như đang theo dòng nước ấy, đem một thứ lực lượng vô hình truyền đến nhân tộc khắp đại lục.

💬 Bình luận (0)