🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thiên chân

Ch.32: Đông Lâm Thảo Nguyên

~25 phút đọc · 4914 từ · · ⚠️ Báo cáo

Tiến vào Đông Lâm thảo nguyên, Thành An và Thu Hà nhanh chóng nhận ra nơi này khác xa tưởng tượng của mình.
Dọc theo ven rìa thảo nguyên là vô số chòi gỗ, lán trại tạm bợ được dựng lên san sát. Có nơi chỉ là vài cây cột chống tạm, mái lợp bằng cỏ tranh, có nơi lại được dựng khá kiên cố, hiển nhiên là chỗ nghỉ chân của những đội săn lâu năm. Nhìn khung cảnh ấy cũng đủ biết, mỗi năm số lượng tu sĩ tiến vào Đông Lâm lịch luyện đông đến nhường nào.
Càng đi sâu vào bên trong, dấu vết con người càng ít đi, nhưng các loại bẫy rập lại xuất hiện ngày một nhiều.
Hố sâu được phủ kín bằng cỏ khô, dây thòng lọng giấu dưới lớp bùn, cạm bẫy phóng lao, bẫy kẹp thú... đủ loại thủ đoạn được bố trí khắp nơi. Phần lớn đều nhằm vào yêu thú, nhưng nếu tu sĩ sơ ý dẫm phải thì nhẹ cũng trọng thương, nặng thì mất mạng ngay tại chỗ.
May mà từ nhỏ Thành An đã theo Đô quân sư học cách đặt bẫy và phá bẫy. Chỉ cần quan sát dấu chân trên mặt đất, cành cỏ bị bẻ cong hay vài dấu vết bất thường, hắn gần như đều có thể nhận ra. Thu Hà đi sát phía sau, hai người phối hợp ăn ý, tránh được hầu hết những cạm bẫy trên đường.
Đi thêm một quãng, Thành An lấy từ túi trữ vật ra hai bộ áo tơi, hai chiếc nón rộng vành cùng hai đôi giày rơm.
Thu Hà nhận lấy, sau khi thay xong, cả hai tiếp tục tiến về phía trước. Chỉ mới đi thêm vài trăm trượng, những khóm lau sậy đã mọc cao quá đầu người trưởng thành, ken đặc thành từng mảng lớn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Dưới chân là lớp bùn ẩm nhão nhoét, trên đầu những chiếc lá lau sắc bén không ngừng quệt qua áo tơi phát ra từng tiếng sột soạt.
Nếu cứ mặc đạo bào bình thường mà đi giữa nơi này, chỉ e chưa đầy nửa canh giờ đã bị cứa rách khắp người. Tuy địa hình hiểm trở, nhưng cũng chính vì vậy mà nơi đây trở thành chỗ ẩn náu lý tưởng.
Theo lời Khổng Trung Đức dặn dò, mỗi khi thú triều hiếm hoi xuất hiện, các tu sĩ thường lập tức ẩn mình trong những biển lau này, thu liễm khí tức để tránh bị đàn yêu thú phát hiện.
Trước lúc rời Khổng gia, Khổng Trung Đức đã nhiều lần căn dặn hai người về quy củ của Đông Lâm. Vòng ngoài của thảo nguyên chỉ được phép săn giết tối đa mười đầu yêu thú mỗi tháng. Đây là quy củ do tiền bối Mộc Miêu đặt ra từ rất nhiều năm trước nhằm duy trì sự cân bằng của Đông Lâm. Kẻ nào dám phá vỡ quy củ ấy, từ trước đến nay đều không có kết cục tốt.
Ngoài ra, Đông Lâm hoàn toàn không có khách điếm hay nơi tiếp tế. Một khi đã bước chân vào, mọi việc từ ăn uống, nghỉ ngơi cho tới chữa thương đều phải tự mình chuẩn bị.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, Thành An bỗng nhớ tới chuyện ở Phụng Thiên Lâu, tò mò hỏi:
- Thu Hà, hôm đại hội đổ thạch, tại sao muội lại biết được trong những viên cổ thạch kia có bảo vật?
Thu Hà mỉm cười, nhẹ nhàng giơ bàn tay lên, một con thằn lằn nhỏ toàn thân đỏ rực lập tức bò ra khỏi tay áo nàng, chậm rãi leo lên bờ vai rồi lim dim nằm xuống, bộ dáng vô cùng lười biếng. Nàng khẽ vuốt đầu nó, nó liến đáp lại với vẻ vô cùng hưởng thụ.
- Không phải muội biết mà là do nó, mỗi khi một viên cổ thạch xuất hiện, nó đều truyền cho muội một cảm ứng rất kỳ lạ. Có những viên nó hoàn toàn không phản ứng, nhưng mở ra vẫn có bảo vật. Thế nhưng, chỉ cần nó có phản ứng thì bên trong nhất định có thứ gì đó.
Nói đến đây, ánh mắt Thu Hà hiện lên chút suy tư.
- Đặc biệt là viên mở ra Liên Hoa cùng viên cổ thạch của vị tiền bối thần bí kia, hai lần ấy cảm ứng rất mạnh, hơn nữa ở lần cuối cùng nó còn cố gắng biểu đạt điều gì đó về phía muội.
Thành An nhìn con thằn lằn đỏ trên vai nàng, trong lòng lập tức hiểu ra vài phần, Thu Hà tiếp tục:
- Muội cảm thấy huyết mạch của nó tuyệt đối không hề thua kém Tiểu Phi Phi. Cũng vì vậy mà lúc trước muội mới nhất quyết mua nó. Không ngờ lại nhặt được một bảo bối thật sự.
Thành An bật cười.
- Đáng tiếc là chúng ta không có đủ linh thạch để mua thêm cổ thạch. Mà cho dù mua được, chưa chắc cũng giữ nổi bảo vật bên trong. Nghĩ lại thì vẫn là Khổng Dung tiền bối được lợi nhiều nhất.
Thu Hà cũng bật cười gật đầu, sau đó, nàng như nhớ ra điều gì, nhỏ giọng nói:
- Vị tiền bối thần bí kia từng truyền âm cho muội. Ông ấy nói những yêu thú có huyết mạch đặc biệt như Tiểu Phi Phi hay con thằn lằn này nếu chỉ hấp thu linh khí thì tốc độ trưởng thành sẽ rất chậm. Muốn chúng nhanh chóng mạnh lên, phải để chúng hấp thu các loại dược thảo hoặc huyết nhục của những yêu thú cùng cảnh giới.
Nàng hơi ngập ngừng rồi nói tiếp:
- Nhưng ông ấy cũng nhắc, nếu chúng ăn thịt yêu thú, tu vi của chúng tuy tăng rất nhanh, song hung tính cũng sẽ theo đó mà bộc phát. Hiện tại công pháp của muội chỉ có thể áp chế chúng, chứ chưa thể hoàn toàn thuần phục. Phải đợi đến khi đột phá Trúc Cơ, ký kết khế ước chân chính thì mới có thể yên tâm.
Nghe vậy, Thành An không khỏi hít sâu một hơi.
- Nếu chúng mạnh hơn chúng ta, lại mất kiểm soát, chẳng phải người gặp nguy hiểm đầu tiên sẽ chính là hai chúng ta sao?
Thu Hà cười khổ.
- Bởi vậy vị tiền bối kia mới bảo muội giúp ông ấy kiểm chứng một chuyện. Rằng...
Nàng vừa mở miệng nói đến đây, Thành An bỗng khựng lại, đôi Thu Hà vẫn đang cử động. Thế nhưng hắn hoàn toàn không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.
Không chỉ lời của Thu Hà biến mất, tiếng gió thổi qua biển lau, tiếng côn trùng rả rích, tiếng chim hót phía xa, thậm chí cả tiếng bước chân của chính hai người... Tất cả đều như bị một bàn tay vô hình xóa sạch khỏi thế gian.
Khung cảnh xung quanh vẫn không hề thay đổi, nhưng lại yên tĩnh đến mức khiến người ta lạnh sống lưng. Chỉ sau một nhịp thở, mọi âm thanh lại đột ngột trở về như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Thành An giật mình quay đầu nhìn Thu Hà.
- Muội... vừa rồi nói gì?
Thu Hà ngẩn người.
- Muội nói vị tiền bối kia là...
Lần thứ hai, mọi âm thanh quanh hai người lại đồng loạt biến mất, sắc mặt Thành An lập tức trắng bệch. Lần này hắn đã có thể khẳng định, không phải mình nghe không rõ, mà là có một lực lượng vô hình nào đó cố ý xóa đi những lời Thu Hà vừa nói.
Hắn nhanh chóng kể lại hiện tượng kỳ lạ ấy, Thu Hà nghe xong cũng lặng người. Hai người nhìn nhau thật lâu, trong mắt đều hiện lên vẻ kiêng dè.
Cuối cùng, cả hai rất ăn ý không nhắc thêm một chữ nào về vị nam tử thần bí kia nữa. Nếu ngay cả tên tuổi hay thân phận của đối phương cũng không được phép truyền ra, vậy chứng tỏ đó là tồn tại mà hiện tại bọn họ tuyệt đối không có tư cách tìm hiểu.
Nghĩ đến đây, hai người chuyển sang những câu chuyện khác, tiếp tục men theo biển lau, từng bước tiến sâu hơn vào Đông Lâm thảo nguyên.
Khi vừa đặt chân vào sâu hơn trong Đông Lâm thảo nguyên, tốc độ của Thành An và Thu Hà lập tức chậm lại. Hai người gần như không còn vừa đi vừa trò chuyện như lúc ở bên ngoài nữa. Mỗi bước chân đều được cân nhắc kỹ lưỡng, ánh mắt liên tục quan sát bốn phía, đề phòng những nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Sau gần nửa ngày di chuyển, hai người cũng lần lượt gặp được không ít yêu thú. Có điều, phần lớn chỉ là những loài yêu thú cấp thấp sống theo bầy đàn hoặc có tính tình ôn hòa. Chỉ cần không chủ động xâm nhập lãnh địa hay khiêu khích, chúng cũng chỉ liếc nhìn hai người một lúc rồi tiếp tục kiếm ăn.
Dọc đường, hai người còn bắt gặp không ít đội ngũ lịch luyện, có nhóm là tán tu kết thành từng đội nhỏ để săn bắt yêu thú, cũng có những thế gia và tông môn đưa con cháu, đệ tử tới rèn luyện. Những thiếu niên kia tuy tuổi tác không lớn hơn Thành An và Thu Hà bao nhiêu, nhưng phía sau đều có trưởng bối âm thầm hộ đạo.
Nhìn lại bản thân, hai người chỉ có một tấm bản đồ, vài kiện pháp khí và chút kinh nghiệm sinh tồn tích góp từ trước, hai nguời không khỏi nhìn nhau cười khổ.
Trong lúc di chuyển, hai người còn hai lần chứng kiến những đội săn vì tranh đoạt yêu thú và thiên tài địa bảo mà bùng nổ giao tranh. Kiếm quang cùng pháp thuật liên tiếp va chạm, linh lực chấn động lan ra hàng trăm trượng.
Thành An lập tức kéo Thu Hà lùi thật xa, vòng qua khu vực giao chiến để tránh tai bay vạ gió. Đến chiều tối, Thành An lựa chọn một sườn dốc khuất gió để dựng nơi nghỉ chân.
Địa thế nơi này không quá cao nhưng phía sau có bụi cây lớn che chắn, phía trước lại đủ rộng để quan sát động tĩnh xung quanh. Hắn cẩn thận dọn sạch mặt đất, kiểm tra từng hốc cây, tổ côn trùng, thậm chí còn dùng cành khô gõ thử lớp đất bên dưới, tránh gặp phải hang ổ của rắn độc hoặc linh trùng.
Những việc ấy đối với hắn đã quá quen thuộc, khi còn ở Đông Lãm thôn, mỗi lần theo lão trưởng thôn vào núi hái thuốc, gần như đều do hắn chuẩn bị chỗ nghỉ qua đêm.
Hai người lấy phần lương thực cùng nước sạch đã chuẩn bị từ trước ra dùng bữa, sau đó thay phiên nhau canh gác. Đêm đầu tiên trong Đông Lâm thảo nguyên cứ như vậy bình yên trôi qua.
Ba ngày tiếp theo, hai người vẫn men theo khu vực rìa thảo nguyên đúng như lộ trình được đánh dấu trên bản đồ nhiệm vụ của Thiên Hành tông. Dọc đường, yêu thú xuất hiện không ít, nhưng phần lớn chỉ tương đương Luyện Khí tầng ba đến tầng năm. Với thực lực hiện tại, hai người hoàn toàn có thể săn giết, thế nhưng cả hai đều lựa chọn bỏ qua.
Theo quy định của Mộc Miêu, mỗi người mỗi tháng chỉ được phép săn mười đầu yêu thú ở khu vực vòng ngoài. Mười cơ hội ấy vô cùng quý giá, tuyệt đối không thể lãng phí vào những yêu thú giá trị thấp.
Sau khi thương lượng, hai người quyết định tiến sâu hơn vào bên trong, theo ghi chép trên bản đồ, khu vực phía trước bắt đầu là nơi sinh sống của những yêu thú có tu vi từ Luyện Khí tầng sáu cho đến Trúc Cơ trung kỳ. Nguy hiểm tăng lên rất nhiều, nhưng cơ hội thu hoạch cũng lớn hơn hẳn.
...
Càng tiến sâu, khung cảnh Đông Lâm thảo nguyên cũng dần thay đổi, những biển lau sậy cao quá đầu người dần biến mất, thay vào đó là những bãi cỏ rộng mênh mông xen lẫn từng cụm cổ thụ cao hàng chục trượng. Không khí trở nên nặng nề hơn, linh khí trong thiên địa cũng đậm đặc hơn trước rất nhiều.
Nhưng chính vì vậy, khí tức của các yêu thú mạnh cũng xuất hiện ngày càng dày đặc.
Có lần, từ rất xa, hai người nhìn thấy một con cự lang toàn thân phủ lông xanh sẫm đang đứng trên đỉnh gò đất, đôi mắt vàng kim lạnh lẽo quét nhìn bốn phương. Chỉ riêng khí tức phát ra cũng khiến lưng hai người lạnh toát.
Thành An lập tức ra hiệu im lặng, hai người khom thấp người, lợi dụng những bụi cỏ cao che chắn, nín thở vòng sang hướng khác. May mắn, con cự lang dường như đang tuần tra lãnh địa, cũng không phát hiện ra hai người.
Lần khác, cả hai vừa bước qua một đầm lầy thì mặt nước phía trước đột nhiên nổi lên từng vòng sóng lớn. Một chiếc đầu rắn khổng lồ từ từ nhô lên khỏi mặt nước, cặp mắt dựng thẳng lạnh lẽo nhìn về phía bầu trời. Chỉ riêng phần cổ lộ ra đã dài hơn mười trượng, toàn thân phủ đầy lớp vảy đen bóng.
Thu Hà sợ đến mức bàn tay vô thức siết chặt lấy tay áo Thành An. Hai người không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, lặng lẽ lùi từng bước một. Mãi đến khi cách xa hơn mấy trăm trượng, cả hai mới dám thở mạnh.
Hai người tiếp tục men theo những lối mòn nhỏ giữa thảo nguyên, từng bước tiến sâu hơn vào vùng đất mà ngay cả những đội săn lão luyện cũng không dám tùy tiện đặt chân tới.
Bảy ngày sau khi tiến vào Đông Lâm thảo nguyên, Thành An và Thu Hà cuối cùng cũng tìm được con mồi đầu tiên.
Là một con linh cầm, toàn thân nó phủ lớp lông đỏ rực như được ngọn lửa bao bọc, mỗi khi ánh mặt trời chiếu xuống, từng sợi lông lại phản chiếu ánh đỏ chói mắt. Nó đứng trên một khối đá lớn giữa bãi cỏ, chiếc cổ vươn cao, đôi mắt sắc bén không ngừng đảo quanh quan sát.
Thoáng nhìn từ xa, cả Thành An lẫn Thu Hà đều vô thức dừng bước, bóng dáng ấy quả thực rất giống một con phượng hoàng non.
Cho đến khi...
"Cục... tác..."
Tiếng kêu không quá lớn, thì ra... chỉ là một con gà mái, hai người không khỏi nhìn nhau cười khổ.
Nhưng đó là một con gà có tu vi Luyện Khí tầng sáu.
Chiếc mỏ đỏ sẫm cứng như tinh thiết, hai chân phủ kín vảy đỏ, mỗi chiếc vuốt đều sắc bén như móc câu. Chỉ cần nó bước đi, cỏ khô dưới chân đều bị nhiệt lượng trên người thiêu cháy thành từng mảng đen.
Hai người nấp trong bụi lau hơn nửa canh giờ, âm thầm quan sát tập tính của nó, con hỏa kê này cực kỳ cảnh giác. Mỗi lần cúi đầu mổ thức ăn, nó đều sẽ ngẩng lên quan sát bốn phía. Chỉ cần có một tiếng động lạ, lập tức dang rộng đôi cánh chuẩn bị bỏ chạy hoặc chiến đấu.
Sau khi xác định xung quanh không còn yêu thú khác, Thành An mới nhẹ nhàng gật đầu với Thu Hà.
Hai người bắt đầu hành động, Thành An vòng ra phía trước, lợi dụng địa hình bố trí ba chiếc bẫy dây liên tiếp. Thu Hà thì men theo bụi lau, chậm rãi tiến ra phía sau hỏa kê.
Mọi động tác đều được thực hiện cực kỳ cẩn thận, khoảng cách hai người dần được thu hẹp. Đúng lúc hỏa kê cúi đầu mổ xuống dường như đang kiếm ăn, Thu Hà lập tức xuất thủ. Trường tiên giống như một linh xà lao tới, quấn chặt lấy cổ con hỏa kê, giật mạnh về phía sau.
Gần như cùng lúc, Thành An vận chuyển Thiểm Điện thức, thân hình hắn hóa thành một tia chớp lao thẳng tới. Đoản kiếm trong tay nhắm chuẩn vị trí dưới ức mà đâm xuống.
"Keng!"
Một âm thanh kim loại va chạm vang lên, lưỡi kiếm chỉ vừa xuyên qua lớp lông đỏ, đâm vào da thịt chưa đầy nửa tấc đã bị chặn lại. Ánh mắt Thành An biến đổi, da thịt con yêu thú này còn cứng hơn hắn tưởng tượng.
Một kích không thành, con hỏa kê lập tức nổi giận, nó ngửa đầu rít lên chói tai, một luồng hỏa linh lực từ trong cơ thể bùng nổ.
Thu Hà chỉ cảm thấy hai tay tê dại, trường tiên suýt chút nữa tuột khỏi tay, ngay sau đó, con hỏa kê hung hăng hất mạnh chiếc đầu. Lực lượng khổng lồ truyền qua trường tiên. Thu Hà bị kéo bay hơn mười trượng, hai chân cày thành hai rãnh dài trên mặt đất mới miễn cưỡng đứng vững, trường tiên do lượng linh lực thu hồi cũng đã tuột khỏi cổ của hoả kê.
Thành An nhân cơ hội tiếp tục chém liên tiếp ba kiếm, mỗi kiếm đều nhằm vào đúng vị trí cũ, lực đạo lại là tăng thêm không ít.
"Keng! Keng! Keng!"
Ba tiếng va chạm liên tiếp vang lên, lần này mũi kiếm đã đâm sâu hơn một chút. Dòng máu đỏ tươi của con yêu thú ồ ạt chảy ra nhưng con hỏa kê giống như không hề cảm thấy đau, đôi cánh khổng lồ đột nhiên mở rộng.
Ầm!
Một luồng cuồng phong nóng rực quét ngang, Thành An trực tiếp bị hất văng ra ngoài.
Thanh đoản kiếm trong tay cũng rời khỏi lòng bàn tay.
Không để hai người kịp điều chỉnh, con hỏa kê nhảy vọt lên không trung, hai chân co lại rồi hung hăng đạp xuống. Ba chiếc bẫy dây mà Thành An dày công bố trí lập tức bị giẫm nát.
Ngay sau đó, nó lao thẳng về phía hai người như một khối thiên thạch rực lửa, mỗi lần chiếc mỏ sắc bén mổ xuống đều để lại một hố sâu trên mặt đất. Hai chiếc vuốt thì liên tục cào xé, đất đá bắn tung tóe, hai người chỉ có thể liên tục né tránh.
Thành An nhiều lần muốn áp sát nhưng đều bị đôi cánh khổng lồ quét lui, Thu Hà thì không ngừng dùng trường tiên quấy nhiễu.
Mỗi lần trường tiên quấn được chân hoặc cổ hỏa kê, Thành An lập tức xông lên đoản kiếm trong tay đâm tới, nếu không thể thì lại sử dụng khống vật thuật để điều khiển không ngừng thi triển đan thanh kiếm quyết tấn công hoả kê.
Thế nhưng con yêu thú này quá khỏe, chỉ cần giãy mạnh một cái là có thể thoát ra, vết thương Thành An gây ra cho nó cũng là không đáng kể. Trận chiến dần chuyển thành tiêu hao, mỗi bên đều đang chờ đối phương mắc sai lầm.
Sau gần nửa canh giờ, quần áo rơm của hai người đã rách nát, trên cánh tay, bả vai và hai chân đều xuất hiện thêm những vết thương cùng những vệt cháy xém, linh lực trong đan điền cũng đã tiêu hao hơn bảy phần.
Phía hỏa kê cũng chẳng khá hơn, lông đỏ rụng đầy mặt đất, trên thân chằng chịt vết kiếm và dấu roi. Máu tươi không ngừng nhỏ xuống, nhưng ánh mắt nó vẫn hung ác vô cùng.
Đúng lúc ấy, con hỏa kê đột nhiên dang rộng đôi cánh. Hỏa linh lực trên người điên cuồng hội tụ thành một chùm sáng, Thành An vừa nhìn đã biết không ổn, hắn lập tức quát lớn:
- Thu Hà!
Nàng lập tức hiểu ý, không chút do dự sử dụng vòng tay của mình, một bóng trắng lao vụt ra. Tiểu Phi Phi sau khi thức tỉnh huyết mạch Ngọc Thố Tinh, tốc độ của nó đã nhanh đến mức mắt thường gần như không thể bắt kịp.
Hoả cầu còn chưa kịp hình thành, Tiểu Phi Phi đã xuất hiện phía sau một trảo đánh xuống.
"Rắc!"
Tiếng xương gãy giòn tan vang lên, thân hình khổng lồ của hỏa kê bị đánh văng hơn mười trượng, đập gãy liên tiếp mấy bụi lau lớn.
Khói bụi còn chưa tan, Thành An và Thu Hà đã đồng thời lao tới, kiếm và roi gần như cùng lúc hạ xuống. Con hỏa kê giãy giụa vài lần rồi hoàn toàn mất đi sinh cơ.
Hai người chống vũ khí xuống đất, không ngừng thở dốc.
Đây chỉ là một con yêu thú bậc hai, tu vi tương đương Luyện Khí tầng sáu. Thế nhưng nếu không có Tiểu Phi Phi xuất thủ ở thời khắc cuối cùng, chỉ e người ngã xuống sẽ là bọn họ.
Nghỉ ngơi một lát, hai người lập tức thu dọn chiến trường, một phần nhỏ huyết nhục được giữ lại làm lương thực. Phần lớn còn lại đều chia cho Tiểu Phi Phi và Tiểu Hỏa Long.
Móng vuốt, chiếc mỏ cùng toàn bộ lông cứng như tinh thiết cũng được cẩn thận cất vào túi trữ vật, sau khi xử lý xong mọi dấu vết, hai người không dám nán lại. Mùi máu của yêu thú rất dễ thu hút những kẻ săn mồi khác.
Ở Đông Lâm thảo nguyên, chiến thắng một trận không đồng nghĩa với việc đã an toàn, chỉ khi rời khỏi nơi đó đủ xa, hai người mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, chớp mắt, hai tháng đã trôi qua kể từ ngày Thành An và Thu Hà đặt chân vào Đông Lâm thảo nguyên. Hai người gần như hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, ban ngày săn giết, tìm kiếm thảo dược, ban đêm thay phiên nhau canh gác, tranh thủ đả tọa khôi phục linh lực. Cuộc sống tuy khổ cực nhưng vô cùng quy luật.
Thịt yêu thú đã trở thành nguồn lương thực chính của hai người. Linh khí ẩn chứa trong huyết nhục yêu thú tuy không tinh thuần bằng đan dược, nhưng thắng ở chỗ dồi dào, lại có thể không ngừng cường hóa thể phách. Sau vô số lần chém giết và hấp thu linh khí từ huyết nhục, tu vi của cả hai cuối cùng cũng đồng thời bước vào Luyện Khí tầng bốn.
Bộ pháp y của Thiên Hành tông cùng với áo tơi từ lâu đã rách nát vì những trận chiến liên tiếp. Hai người học theo các đội săn trong thảo nguyên, tự tay lột da yêu thú, hong khô rồi khâu thành áo giáp. Tay nghề còn non nớt, từng đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, nhìn chẳng khác gì vá víu chắp nối, nhưng độ bền lại vượt xa quần áo bình thường. Da của Bạch Lộc, Hỏa Kê hay Hắc Giác Dương đều có khả năng chống chịu linh lực nhất định, đủ để cứu mạng trong những thời khắc nguy hiểm.
Có một lần, Thành An chạm trán một đầu Hắc Nha Khuyển Luyện Khí tầng bảy.
Con yêu thú ấy nổi tiếng bởi tốc độ cùng lực cắn kinh người. Chỉ một sơ suất nhỏ, Thành An đã bị nó đánh lừa bằng động tác giả. Thân ảnh đen như tia chớp lao tới, chiếc miệng đầy răng nanh cắn thẳng vào ngực hắn.
Tiếng va chạm trầm đục vang lên, lớp giáp làm từ da Bạch Lộc lập tức lõm xuống một mảng lớn, nhưng cuối cùng vẫn cản được phần lớn lực cắn. Thành An bị hất văng hơn mười trượng, liên tiếp đập gãy vài bụi cây mới miễn cưỡng dừng lại. Ba chiếc xương sườn gãy vụn, ngực đau buốt như bị nghiền nát, khóe miệng trào máu.
Nếu không có bộ giáp ấy, cú cắn vừa rồi đã đủ để xé toạc lồng ngực hắn.
Cũng chính từ trận chiến đó, hai người càng hiểu rằng, trong Đông Lâm thảo nguyên, một món trang bị tốt đôi khi còn quan trọng hơn một kiện pháp khí.
Hai tháng sinh tồn nơi đây cũng khiến khí chất của cả hai thay đổi rất nhiều. Làn da rám nắng hơn trước, gương mặt không còn vẻ non nớt của những thiếu niên vừa rời tông môn. Trong ánh mắt mỗi người đều nhiều thêm vài phần bình tĩnh và sắc bén. Mỗi bước chân, mỗi lần quan sát địa hình, mỗi lần rút kiếm đều mang theo sự cẩn trọng của những người đã nhiều lần đứng giữa ranh giới sinh tử.
Điều thay đổi lớn nhất lại chính là sự phối hợp giữa hai người. Ban đầu, Thành An chỉ biết dựa vào kinh nghiệm săn bẫy từ nhỏ, còn Thu Hà thiên về điều khiển linh lực và pháp thuật. Hai người thường xuyên phối hợp chậm một nhịp, nhiều lần suýt bỏ lỡ cơ hội.
Nhưng qua từng trận chiến, từng lần bị thương, từng lần suýt mất mạng, sự ăn ý giữa họ ngày càng hoàn mỹ. Chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu hay một động tác rất nhỏ, người còn lại đã hiểu đối phương muốn làm gì.
Nhiều trận chiến từ đầu đến cuối hai người không hề nói với nhau một câu, vậy mà vẫn phối hợp kín kẽ như thể đã luyện tập hàng nghìn lần. Trong suốt hai tháng ấy, hai người săn giết hơn hai mươi đầu yêu thú.
Ban đầu, khi gặp một đầu yêu thú Luyện Khí tầng năm, cả hai đều phải dốc hết sức mới miễn cưỡng chém giết. Mỗi trận chiến đều kéo dài rất lâu, linh lực tiêu hao gần cạn, gặp những yêu thú có tu vi cao hơn buộc phải triệu hồi Tiểu Phi Phi kết thúc trận đấu.
Thế nhưng theo thời gian, tình hình dần thay đổi.
Thành An ngày càng biết tận dụng địa hình để bố trí bẫy, lựa chọn thời cơ ra tay, còn Thu Hà cũng đã có thể điều khiển trường tiên cùng pháp thuật ngày một thuần thục. Hai người không còn chỉ biết đối cứng với yêu thú, mà bắt đầu học cách dẫn dụ, chia cắt, tiêu hao rồi mới tung ra đòn kết liễu.
Đến cuối tháng thứ hai, chỉ cần đối mặt với yêu thú từ Luyện Khí tầng bảy trở xuống, hai người đã có thể dựa vào thực lực bản thân liên thủ chém giết.
Chỉ khi gặp những đầu yêu thú đạt tới Luyện Khí tầng tám hoặc sở hữu huyết mạch đặc biệt, họ mới lựa chọn để Tiểu Phi Phi xuất chiến.
Trong khoảng thời gian ấy, Tiểu Phi Phi cũng hưởng lợi không nhỏ, nhờ hấp thu lượng lớn huyết nhục yêu thú, huyết mạch Ngọc Thố Tinh trong cơ thể nó càng lúc càng thức tỉnh. Bộ lông trắng trở nên sáng bóng như ngọc, đôi mắt linh động hơn trước rất nhiều, tốc độ lại càng nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp. Tu vi của nó cũng thuận lợi bước vào đỉnh phong Luyện Khí tầng tám.
Về phần Tiểu Hỏa Long, tuy tốc độ tăng trưởng chậm hơn, nhưng nhờ liên tục hấp thu huyết nhục của các yêu thú Hỏa thuộc tính, nó cũng đã thuận lợi bước vào Luyện Khí tầng ba. Lớp vảy đỏ trên thân càng thêm óng ánh, khí tức cũng mạnh hơn trước không ít.
Dẫu vậy, Thành An và Thu Hà vẫn chưa từng thay đổi quy tắc ban đầu. Tiểu Phi Phi chỉ được phép xuất hiện khi hai người thực sự không còn khả năng chiến đấu, hoặc rơi vào tình huống cửu tử nhất sinh.
Nếu quá phụ thuộc vào yêu thú, chuyến lịch luyện này sẽ mất đi ý nghĩa. Chính vì vậy, trên người hai người lúc nào cũng đầy những vết thương cũ mới chồng chất. Có những vết kiếm cắt chưa kịp lành đã lại xuất hiện thêm vết thương mới.
Có những đêm, cả hai phải tự băng bó cho nhau dưới ánh lửa, vừa cắn răng chịu đau vừa cười trêu chọc đối phương. Thế nhưng đổi lại, kinh nghiệm sinh tử, khả năng ứng biến cùng chiến lực của cả hai đều tăng lên với tốc độ vượt xa việc chỉ ngồi bế quan tu luyện trong tông môn.
Nếu gặp lại chính mình của hai tháng trước, có lẽ chỉ cần một người trong số họ hiện tại, cũng đủ sức đánh bại cả hai người khi ấy.

💬 Bình luận (0)