🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thế Cục

Ch.37: Ngoại truyện 4: Quá khứ Đế vương (2)

~7 phút đọc · 1326 từ · · ⚠️ Báo cáo

Năm ấy, Mặc Lĩnh gặp một người rất kỳ lạ. Người đó xuất hiện trong đêm, tự xưng là người mang cùng huyết thống với hắn.

Nếu là trước kia, có lẽ Mặc Lĩnh sẽ truy hỏi đến cùng. Nhưng từ ngày biết mình chỉ là một cô nhi bị đưa vào cung để trở thành quân cờ, hắn đã chẳng còn bận tâm huyết thống của mình thuộc về ai nữa.

Máu mủ…

Đối với hắn, chưa bao giờ đồng nghĩa với tình thân.

Dẫu vậy, hắn vẫn lựa chọn hợp tác. Không phải vì tin tưởng mà bởi đối phương có thứ hắn cần. Còn hắn lại có thứ đối phương muốn. Giữa hai người chỉ tồn tại lợi ích.

Một ván cờ mới, cũng từ đó âm thầm được mở ra.

Năm mười sáu tuổi.

Trong buổi săn mùa hạ của hoàng thất, Mặc Lĩnh lần đầu tiên gặp vị hoàng đệ nhỏ tuổi nhất-Mặc Ngọc.

Vị Thất đệ từ nhỏ đã mang bệnh, được Tiên đế đặc cách cho rời khỏi hoàng cung, sống tại biệt viện ngoài kinh thành để tĩnh dưỡng.

Hai người chưa từng thân thiết, thậm chí số lần gặp mặt cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Hôm ấy, Mặc Lĩnh cưỡi ngựa chậm rãi đi ngang qua bãi săn. Bỗng nghe phía sau vang lên một giọng nói non nớt.

"Nhị ca!"

"Nhị ca!"

Giọng nói ấy trong trẻo như tiếng suối đầu nguồn, mang theo niềm vui thuần túy của một đứa trẻ.

Mặc Lĩnh ghìm cương ngựa khẽ ngoảnh đầu. Đó là lần đầu tiên hắn nhìn rõ Mặc Ngọc. Thiếu niên vẫn còn nhỏ, gương mặt tái nhợt vì bệnh tật, nhưng đôi mắt lại sáng đến lạ. Trong đôi mắt ấy không có e dè, không có tính toán cũng không có đố kỵ như những ánh mắt hắn vẫn luôn nhìn thấy trong thâm cung. Chỉ có sự vui mừng rất đơn thuần khi gặp được huynh trưởng.

Mặc Lĩnh khẽ gật đầu, khoé môi hiếm hoi cong lên thành một nụ cười nhạt.

Rồi thúc ngựa rời đi.

Nhưng từ lúc đó, hắn lại vô thức để ý đến vị hoàng đệ này nhiều hơn. Mỗi lần hắn cưỡi ngựa, mỗi lần giương cung, mỗi lần bắn trúng,... ánh mắt của Mặc Ngọc đều chăm chú dõi theo, đôi khi còn vui vẻ vỗ tay. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.

Mặc Lĩnh lần đầu trong đời biết được, thì ra trên đời này lại có người nhìn mình bằng ánh mắt sạch sẽ đến vậy.

Lần tiếp theo gặp lại đã là chuyện của sáu năm sau.

Hôm ấy, Mặc Lĩnh từ ngoài cung trở về. Khi đi ngang qua Ngự Hoa viên, bước chân hắn bất giác dừng lại.

Dưới gốc hồng mai.

Vị hoàng đệ năm nào đã trưởng thành, một thân bạch y đứng giữa trời tuyết, dung nhan thanh nhã như ngọc. Khí chất sạch sẽ tựa ánh trăng đầu đông. Trong cả hoàng cung đầy âm mưu và máu tanh ấy, người kia giống như chưa từng bị vấy bẩn. Ánh mắt vẫn trong trẻo như năm nào.

Ngay lúc Mặc Lĩnh còn đang thất thần.

Một bóng người khác bước đến, là vị Thế tử của Trấn Bắc phủ-Bắc Cẩm Hành. Mặc Ngọc mỉm cười, không chút do dự chạy về phía đó rồi nhào vào lòng người kia.

Giữa trời tuyết, hai người đứng cạnh nhau. Nụ cười trên gương mặt Mặc Ngọc rực rỡ đến mức khiến cả màn tuyết trắng lạnh lẽo cũng trở nên ấm áp.

Mặc Lĩnh đứng rất xa, lặng lẽ nhìn.

Hắn âm thầm cảm thán...có những người sinh ra đã giống như ánh mặt trời, đi đến đâu cũng mang theo hơi ấm.

Còn hắn...

Cả đời chỉ sống trong giá lạnh.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng Mặc Lĩnh bỗng xuất hiện một ý niệm, hắn muốn giữ tia ánh sáng ấm áp ấy lại. Giữ cho riêng mình...

Một năm sau, trong đại điện.

Bắc Cẩm Hành quỳ giữa triều văn võ, dập đầu cầu xin Tiên đế ban hôn. Tiên đế bật cười, vui vẻ chấp thuận.

Khoảnh khắc ấy...

Trong lòng Mặc Lĩnh lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác mang tên mất mát.

Suốt cả ngày hôm đó, hắn không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Nguồn sáng duy nhất mà bản thân vô tình tìm thấy, đã thuộc về người khác.

Ba năm sau.

Tiên đế bệnh tình ngày càng trở nặng.

Khi Mặc Lĩnh chạy đến tẩm điện, người đã tắt thở.

Đứng trước long sàng là mẫu phi của hắn. Bà cười rất lớn, tiếng cười điên dại vang vọng khắp đại điện. Sau đó, ngay trước mặt hắn, bà tự kết liễu sinh mạng mình. Đến chết, khoé môi vẫn giữ nguyên nụ cười ấy.

Tin Tiên đế băng hà vừa truyền ra, toàn bộ nội cung lập tức chìm trong hỗn loạn. Các thế lực, các phe cánh hoàng tử, các đại thần,... Đều đồng loạt ra tay. Ai cũng muốn mạng của Mặc Lĩnh nhưng không một ai biết, hắn đã chuẩn bị cho ngày này từ rất nhiều năm trước.

Đêm ấy, Kim Loan điện máu chảy thành sông, tiếng binh khí va chạm kéo dài đến tận hửng đông.

Khi mặt trời mọc, người duy nhất còn đứng giữa biển máu là Mặc Lĩnh.

Sử sách chỉ ghi: Hắn giết cha, giết huynh đệ, đạp lên máu tươi để bước lên ngôi cửu ngũ.

Nhưng không ai biết.

Đó chỉ là kết cục của một ván cờ mà hắn đã tạo nên từ nhiều năm trước.

Sau khi đăng cơ.

Người đầu tiên Mặc Lĩnh giữ lại bên mình không ai khác chính là vị hoàng đệ nhỏ tuổi nhất-Mặc Ngọc.

Chỉ tiếc, ánh sáng ấm áp ấy từ đầu đến cuối đều không thuộc về hắn. Trong lòng Mặc Ngọc sớm đã có một người tên Bắc Cẩm Hành. Mặc Lĩnh biết, biết rất rõ nhưng hắn vẫn cố chấp muốn giữ người ấy ở lại. Dù phải dùng bất cứ giá nào.

Cho đến một ngày, biên quan truyền về mật báo, Trấn Bắc tướng quân-tử trận.

Tin tức ấy khiến Mặc Lĩnh sững lại, đứng lặng rất lâu trong bóng tối. Nhìn về nơi biên quan xa xôi, rồi lại nhìn tẩm điện cách đó không xa.

Cuối cùng…

Hắn đã lựa chọn nước đi vạn kiếp bất phùng, tự mình dệt lên một lời nói dối hoàn mỹ không có lỗ hổng, đưa nó đến trước mặt Mặc Ngọc.

Ngày mà Mặc Ngọc quỳ trước mặt hắn, dập đầu đến trán rướm máu, chỉ để cầu xin cho một người. Mặc Lĩnh mới biết hoá ra trái tim của mình… cũng biết đau, đau đến nghẹt thở.

Chỉ là…

Mặc Ngọc không hề biết, tất cả chỉ là ván cờ do Mặc Lĩnh hắn một tay dựng lên.

Mảnh giấy kia vốn chỉ là một tờ giấy trắng, tên ám vệ đưa tin cũng là người của hắn. Ngay cả việc lợi dụng Bắc Cẩm Hành để giữ người này ở lại bên mình, cũng chỉ là một quân cờ hắn tự tay hạ xuống.

Đến khi Mặc Ngọc tin tất cả là thật.

Thì ván cờ ấy đã không còn đường quay đầu.

"Ta không cần đệ hiểu, ta chỉ cần đệ ở lại."

Hắn đã nghĩ như vậy và rồi hắn thật sự làm được.

Mặc Ngọc chọn ở lại, khoác hỉ phục, ngồi lên vị trí cao nhất, sống trong hoàng cung của hắn. Trong lòng hắn, là một cảm giác mãn nguyện, sai lệch, nhưng chân thật.

Suốt cả cuộc đời, Mặc Lĩnh chưa từng thừa nhận bản thân yêu Mặc Ngọc. Bởi hắn biết! Một kẻ như mình…

Không xứng nói đến hai chữ "yêu thương"!

💬 Bình luận (0)