🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thế Cục

Ch.14: Nhập cục

~7 phút đọc · 1239 từ · · ⚠️ Báo cáo

Màn đêm rất nhanh đã phủ kín hoàng thành.

Sau khi mọi nghi lễ kết thúc, Mặc Lĩnh chậm rãi quay về Càn Long điện.

Trong chính điện, ánh nến đỏ lay động hắt lên từng dải lụa hỉ sắc, phủ lên khắp nơi một màu đỏ rực rỡ. Mặc Ngọc vẫn ngồi ngay ngắn sau màn trướng đỏ, từ đầu đến cuối đều quy quy củ củ không hề nhúc nhích.

Mặc Lĩnh khẽ phất tay, ra hiệu cho toàn bộ cung nữ lui xuống. Cánh cửa điện chậm rãi khép lại, trong không gian rộng lớn chỉ còn lại hai người.

Mặc Lĩnh bước đến, ngồi xuống bên cạnh Mặc Ngọc.

Hắn trầm mặc rất lâu, ánh mắt khẽ dao động, tựa như đang cân nhắc điều gì đó.

Sau một hồi im lặng tưởng chừng vô tận, hắn mới cất tiếng, giọng nói rất khẽ nhưng từng chữ đều nặng như ngàn cân.

"Ta và đệ...không hề cùng huyết thống."

Mặc Ngọc run nhẹ.

Một câu ấy vừa nói ra, sức chấn động hơn cả Đạo chiếu phong Hậu ban ra trước thiên hạ.

Đôi mắt vốn đã mất hết tinh thần từ sau ngày đó lần đầu tiên có thứ gì đó xoẹt qua. Y lập tức quay đầu nhìn người đang ngồi bên cạnh, ánh mắt chất chứa vô vàn kinh ngạc, nghi hoặc và cả hoảng loạn.

Không cùng huyết thống?

Vậy người mà suốt bao năm qua y vẫn coi là hoàng huynh.

Người từng được các bậc Thái phó hết lời khen ngợi.

Người mà năm ấy y từng ngưỡng mộ thật lòng.

Chính người ấy là kẻ đã nhuộm đỏ hoàng cung bằng máu, rồi từng bước bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn.

Tin tức ấy chẳng khác nào một nhát búa nện thẳng vào tâm trí Mặc Ngọc, khiến mọi nhận thức bấy lâu phút chốc trở nên hỗn loạn.

Mặc Lĩnh khẽ hé môi như còn muốn nói thêm điều gì.

Nhưng không cho hắn cơ hội.

Mặc Ngọc bất ngờ rút cây trâm ngọc cài trên mái tóc, không hề do dự đâm thẳng về phía người đang ngồi bên cạnh.

Ngay khoảnh khắc ấy, màn trướng đỏ giữa hai người theo động tác mà rơi xuống, lớp lụa mỏng lay động trong gió, che khuất gương mặt Mặc Lĩnh, chỉ còn lại bóng người mờ ảo sau sắc đỏ như máu.

Điều khiến Mặc Ngọc kinh hãi là Mặc Lĩnh hoàn toàn không né tránh.

Mũi trâm xuyên qua da thịt. Máu nóng lập tức trào ra, nhuộm đỏ bàn tay Mặc Ngọc.

Y giật mình muốn rút tay lại, nhưng Mặc Lĩnh lại nắm chặt lấy cổ tay y, từng chút, từng chút một tự ép mũi trâm cắm sâu hơn vào ngực trái mình.

Máu theo động tác ấy không ngừng tuôn xuống, từng giọt đỏ thẫm rơi trên nền gạch, chói mắt đến đáng sợ.

"Điên rồi..."

"Huynh điên rồi sao?"

Mặc Ngọc gần như quát lên, hai mắt mở to vì không dám tin.

Qua một hồi, sắc mặt Mặc Lĩnh dần tái đi vài phần, nhưng bàn tay vẫn không hề buông lỏng. Hắn nhìn Mặc Ngọc, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười nhợt nhạt, giọng nói vì mất máu mà trở nên đứt quãng.

"Ta… nói ra… chỉ vì… không muốn… đệ… cảm thấy khó xử… đại hôn này…"

Hắn khẽ dừng lại, hơi thở ngày càng nặng nề.

"Nhưng… những người kia… đúng là… ta giết."

Bàn tay Mặc Ngọc run dữ dội. Người này vậy mà không biện minh chỉ bình thản thừa nhận tất cả.

Nước mắt cứ thế rơi xuống, từng giọt nóng hổi lăn dài trên gương mặt tái nhợt. Đầu óc hoàn toàn rối loạn.

Y tự hỏi chính mình đây là sự thật? Hay chỉ là một lời nói dối khác của Mặc Lĩnh? Chính y cũng không biết!

Mặc Ngọc chỉ có thể không ngừng lắc đầu, vừa lùi lại vừa nghẹn ngào bật khóc, giống như chỉ cần phủ nhận thì mọi chuyện sẽ giống như chưa từng xảy ra.

Mặc Lĩnh chậm rãi đưa tay nhẹ lau đi giọt nước mắt trên gương mặt người đối diện. Đầu ngón tay hắn vẫn còn vương máu, để lại một vệt đỏ nhàn nhạt nơi khóe mắt Mặc Ngọc.

Việc nói ra thân thế lúc này chẳng khác nào tự tay đẩy Mặc Ngọc vào một vực sâu khác, buộc y phải đối diện với một sự thật còn tàn nhẫn hơn tất cả những gì đã trải qua.

Tầm mắt dần trở nên mờ đi.

Cuối cùng, cả người mất hết sức lực, ngã hẳn vào lòng Mặc Ngọc.

"Mặc Lĩnh!"

Mặc Ngọc hoảng hốt ôm lấy hắn.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, một nỗi sợ hãi khác lại vượt lên trên tất cả.

Đại Tấn không thể một ngày không có Đế vương!

Cho nên…

Ít nhất vào lúc này.

Mặc Lĩnh tuyệt đối không thể chết.

Mặc Ngọc vừa run rẩy gọi tên hắn, vừa không ngừng lay người trong lòng, lớn tiếng truyền gọi thái y.

Toàn bộ Thái Y viện khi vội vã chạy đến đều kinh hãi thất sắc.

Đêm đại hôn còn chưa qua, Tân đế đã trọng thương ngay trong Càn Long điện, chuyện này nếu truyền ra ngoài, e rằng cả triều đình sẽ chấn động.

Đến đêm khuya, sau khi mọi việc tạm ổn, Mặc Ngọc được đưa đến Phượng Nghi cung. Đó vốn là nơi ở của bậc mẫu nghi thiên hạ. Thế nhưng, từ điện các nguy nga đến từng góc bài trí đều xa lạ và lạnh lẽo, không có lấy một chút gì thuộc về y.

Mặc Ngọc lặng lẽ ngồi trên chiếc giường rộng lớn, nhìn ánh nến leo lét trước mặt. Suốt một đêm, y không hề chợp mắt. Bao nhiêu ký ức cũ cùng lời nói hôm nay của Mặc Lĩnh không ngừng quanh quẩn trong đầu, khiến trái tim vốn đã tan nát nay càng thêm rối bời.

Khoảng thời gian ở lại trong cung này đủ để Mặc Ngọc hiểu, Mặc Lĩnh-người này có tài trị quốc đến mức nào. Thiên hạ hôm nay nhìn như đã yên ổn, nhưng thực chất vẫn còn vô số sóng ngầm. Nếu Mặc Lĩnh có mệnh hệ gì ngay lúc này, triều đình chắc chắn sẽ đại loạn.

Mặc Ngọc không dám khẳng định bản thân có thể khiến quần thần thần phục, càng không dám chắc lê dân bá tánh sẽ không phải chịu cảnh chiến loạn thêm một lần nữa...

Trong Càn Long điện.

Tiếng quân cờ chạm vào mặt bàn vang lên khe khẽ giữa màn đêm tĩnh mịch. Ván cờ ấy, cuối cùng cũng đã đi đến nước mà hắn mong muốn.

Người hạ cờ tự nguyện nhập cuộc, chỉ cần sai một bước sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phùng.

Thế nhưng Mặc Lĩnh chưa từng hối hận.

Bởi hắn tin, cho dù bản thân đã trở thành một quân cờ, người nắm giữ toàn bộ thế cục… từ đầu đến cuối vẫn chỉ có mình hắn.

Ánh mắt hắn chậm rãi dừng lại trên mảnh giấy đã bị vò nát, đặt cạnh bên bàn cờ. Chính là mảnh giấy đêm đó, nhưng từ đầu đến cuối, trên đó tuyệt nhiên không hề có lấy một chữ.

💬 Bình luận (0)