🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thế Cục

Ch.13: Mộng không thành

~3 phút đọc · 496 từ · · ⚠️ Báo cáo

Đại hôn của Đế vương vừa là Đại điển phong Hậu vừa là lời tuyên bố cho sự bắt đầu của một triều đại dưới sự dẫn dắt của một vị Đế vương mới.

Chính vì vậy, ngay cả Mặc Ngọc, người sinh ra trong hoàng tộc, đã quen nhìn đủ mọi nghi lễ tôn quý, cũng không khỏi bất ngờ trước sự huy hoàng và tráng lệ của đại hôn ấy.

Đại điển kết thúc trong sự viên mãn theo đúng lễ chế.

Điều khiến mọi người bất ngờ là Bắc tướng quân từ đầu đến cuối không hề xuất hiện. Thay mặt Trấn Bắc phủ đến dự chỉ là vài vị lão tướng.

Sau nghi lễ, Mặc Ngọc được đưa vào Càn Long điện.

Đèn cung sáng rực, lụa đỏ phủ kín, ngay cả lư đồng giữa điện cũng đang đốt Diên Hoa Long - thứ hương chỉ tẩm điện Đế vương mới được phép sử dụng. Mọi thứ đều đang nhắc y về thân phận mới.

Hoàng hậu Đại Tấn- Người của Mặc Lĩnh.

Mặc Ngọc khẽ khép mắt, đầu ngón tay đặt trên đầu gối vô thức siết chặt.

Nếu...

Người đứng phía sau y hôm nay là Bắc Cẩm Hành, thì tốt biết mấy.

Chỉ cần nhắm mắt lại, gần như đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ vụng về của người đó.

Hắn nhất định sẽ cầm chiếc lược không đúng cách, lúng túng làm rối cả mái tóc dài của y, rồi vừa luống cuống xin lỗi vừa cười ngượng. Đến lúc cài trâm ngọc, chắc chắn cũng sẽ cài lệch hết lần này đến lần khác, tháo xuống rồi lại cài lên.

Nghĩ đến đó, khóe môi Mặc Ngọc khẽ run lên.

Nếu thật sự có ngày ấy! Có lẽ y sẽ chẳng thể ngoan ngoãn ngồi chờ trong tẩm điện.

Chỉ cần vừa nghe thấy Bắc Cẩm Hành gọi một tiếng "A Ngọc" y nhất định sẽ bất chấp mọi lễ nghi, xách vạt hỉ phục đỏ thẫm chạy thật nhanh về phía người ấy. Mặc kệ thiên hạ nhìn mình bằng ánh mắt nào, y cũng sẽ nhào vào lòng hắn, để hắn ôm lấy mình.

Sau đại hôn, y sẽ cùng hắn trở về Trấn Bắc phủ.

Không cần cung điện nguy nga, cũng chẳng cần vạn dân triều bái. Chỉ cần sáng mở mắt có thể nhìn thấy người ấy. Tối đến, khi Bắc Cẩm Hành từ quân doanh trở về, y vẫn có thể nghe thấy từ ngoài sân một tiếng gọi quen thuộc "A Ngọc". Như vậy là đủ!

Mặc Ngọc mở mắt.

Trước mặt không có Bắc Cẩm Hành. Chỉ có Càn Long điện phủ đầy sắc đỏ. Một giọt nước mắt rơi xuống hỉ phục, rất nhanh thấm vào lớp vải đỏ thẫm.

Ngoài điện, tiếng cung nhân đồng loạt vang lên:

"Bệ hạ giá đáo."

Mặc Ngọc ngẩng đầu. Giấc mộng vừa rồi cũng đến lúc phải tỉnh.

💬 Bình luận (0)