🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thế Cục

Ch.12: Đại hôn

~5 phút đọc · 923 từ · · ⚠️ Báo cáo

Đại hôn của Đế vương vốn là quốc sự, là ngày cả thiên hạ cùng hướng về hoàng thành.

Ngày ấy khi đạo Thánh chỉ vừa được ban xuống, người được sắc phong Tân hậu là Thất hoàng tử-Mặc Ngọc, khắp Đại Tấn lập tức dấy lên một trận xôn xao chưa từng có.

Từ tửu lâu, trà quán đến đầu đường cuối ngõ, đâu đâu cũng bàn tán, ai nấy đều không giấu nổi sự kinh ngạc và hoang mang.

Thế nhưng, suy cho cùng, bách tính chỉ là thần dân, không ai có tư cách xen vào chuyện của hoàng tộc. Ngay cả triều thần còn giữ im lặng, Quốc sư Tả Thanh cũng chưa từng đứng ra phản đối, thì lời của họ lại càng không đáng nhắc tới.

Huống hồ, tin đồn lan truyền khắp nơi rằng những kẻ cả gan dị nghị việc này đều đã bị xử trảm để răn đe. Từ đó, chẳng còn ai dám công khai bàn luận thêm nửa lời.

Bởi vậy, đến ngày đại hôn, cả kinh thành vẫn chìm trong bầu không khí náo nhiệt chưa từng có. Với bách tính mà nói, ai ngồi trên ngôi vị Hoàng hậu vốn chẳng quan trọng bằng việc được chứng kiến nghi lễ long trọng bậc nhất của một triều đại hưng thịnh.

Khắp kinh thành đèn đuốc sáng rực như ban ngày, từng con phố lớn nhỏ đều được phủ kín lụa đỏ và đèn kết hoa. Mười dặm hồng trang trải dài từ hoàng cung đến tận cửa thành, cờ phướn tung bay, nghi trượng uy nghi nối tiếp không dứt. Tiếng chuông, tiếng trống, tiếng pháo mừng hòa làm một, vang vọng khắp đất trời, khiến cả kinh thành như bừng tỉnh trong ngày lễ trọng đại.

Văn võ bá quan chỉnh tề triều phục, vạn dân quỳ lạy hai bên đường, cùng cúi đầu nghênh đón long giá. Dòng người đông nghịt, tiếng hò reo và chúc tụng không ngớt, trên gương mặt ai cũng ánh lên vẻ hân hoan. Đối với rất nhiều người, đây là cảnh tượng cả đời chỉ có thể gặp một lần.

Sau này, mỗi khi nhắc lại cảnh tượng ngày hôm ấy, người trong thiên hạ vẫn không khỏi cảm thán rằng đó chính là đại hôn huy hoàng và long trọng nhất kể từ khi Đại Tấn khai quốc.

Chỉ có điều...

Người ngồi trong tẩm điện, khoác trên mình bộ hỉ phục đỏ thẫm thêu kim long phượng, từ đầu đến cuối chưa từng nở lấy một nụ cười.

Mặc Ngọc lặng lẽ ngồi trước gương đồng. Mái tóc dài đen như mực xõa xuống tận thắt lưng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp đến động lòng người nay lại tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông, không gợn lấy một tia cảm xúc.

Mặc Ngọc nhìn chính mình trong gương, nhìn bộ hỉ phục đỏ rực đang khoác trên người, nhìn mũ phượng nạm vàng, ngọc bội, châu ngọc cùng những dải tua đỏ rủ xuống bên vai. Mỗi một món đều là bảo vật hiếm có, quý giá đến cực điểm.

Phía sau y, Mặc Lĩnh lặng lẽ nhận lấy chiếc lược ngọc từ tay cung nữ. Hắn khẽ phất tay, toàn bộ người hầu trong điện đều cúi đầu lui ra xa, chỉ còn lại hai người trước chiếc gương đồng phủ ánh nến vàng nhạt.

Mặc Lĩnh chậm rãi chải từng lọn tóc cho Mặc Ngọc, động tác dịu dàng đến lạ. Chiếc lược ngọc lướt qua mái tóc đen mềm mại như dòng nước, không hề gặp lấy một chút vướng víu.

Đến lọn tóc cuối cùng, động tác của người phía sau khẽ khựng lại.

Ánh mắt Mặc Lĩnh dừng trên bóng người phản chiếu trong gương thật lâu. Hắn chậm rãi đưa tay vén một sợi tóc rơi trước gò má Mặc Ngọc. Đầu ngón tay lướt qua gương mặt trắng nhợt ấy, rất nhẹ cũng rất dịu dàng.

Mặc Ngọc vẫn lặng lẽ ngồi đó, giống như một bức tượng được tô điểm lộng lẫy nhưng đã đánh mất linh hồn.

Bàn tay cầm chiếc lược ngọc khẽ siết chặt, đầu ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch. Có một khoảnh khắc, hắn rất muốn mở miệng hỏi người trước mặt một câu.

A Ngọc…

Hôm nay…

Đệ có thể nhìn ta một lần được không?

Nhưng cuối cùng, lời ấy vẫn bị nuốt ngược trở lại.

Mặc Lĩnh lặng lẽ nhìn bóng hai người phản chiếu trong gương đồng. Hai thân hỉ phục đỏ thẫm đứng cạnh nhau, một cao một thấp, dưới ánh nến vàng lại hài hòa đến lạ. Khóe môi vị Đế vương lại chậm rãi cong lên.

Dù giữa họ chưa từng có bất kỳ hồi ức nào, chưa từng cùng nhau lớn lên, cũng chưa từng có những năm tháng gắn bó thì sao?

Kể từ khoảnh khắc Mặc Ngọc lựa chọn ở lại. Trong mắt hắn, kết cục của mọi chuyện đã được định đoạt.

Từ hôm nay, Mặc Ngọc sẽ ở bên cạnh hắn. Danh chính ngôn thuận là người của hắn, là Hoàng hậu duy nhất của Đại Tấn.

Trong tẩm điện, hàng chục cung nữ quỳ rạp dưới nền gạch lạnh, đầu cúi thấp đến mức gần như chạm đất.

Mặc Lĩnh vẫn chậm rãi chải nốt những lọn tóc cuối cùng. Động tác của hắn dịu dàng và cẩn trọng, ánh mắt nhìn người trong gương ôn nhu đến cực điểm.

💬 Bình luận (0)