🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Q1·Ch.9: Thanh kiếm của cha

📖 Quyển 1: Nhân Giới

~7 phút đọc · 1210 từ · · ⚠️ Báo cáo

Mặt trời dần lên sau dãy núi phía đông.

Sau trận chiến với bầy Thú Ảnh hôm qua, ngôi làng Hạ Thủy cuối cùng cũng trở lại bình yên.

Dân làng cùng nhau sửa lại hàng rào bị phá hỏng, dọn dẹp những gốc cây đổ và chôn cất những con thú đã được giải thoát khỏi hắc hóa.

Không khí vẫn còn nặng nề.

Ai cũng hiểu...

Đó mới chỉ là khởi đầu.

...

Bên bờ suối.

Lưu Thủy ngồi trên một tảng đá.

Trong lòng bàn tay cậu, Ngọc Thủy Hồn khẽ phát ra ánh sáng dịu nhẹ.

Bên trong viên ngọc.

Ba mảnh Lưỡi Trăng lặng lẽ xoay tròn.

Chúng đã ghép thành một vầng trăng khuyết hoàn chỉnh.

Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh ấy, trong lòng cậu lại xuất hiện một cảm giác rất kỳ lạ.

Giống như...

Có thứ gì đó đang chờ mình hoàn thành.

"Lưu Thủy."

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

Cậu quay đầu.

Trần Mộc đang đứng đó.

"Cha."

Trần Mộc chỉ khẽ gật đầu.

"Đi theo cha."

...

Hai cha con đi đến căn nhà nhỏ phía cuối làng.

Đó là căn nhà cũ của tổ tiên Trần gia.

Đã rất nhiều năm không còn ai ở.

Trần Mộc đẩy cánh cửa gỗ.

"Két..."

Bụi bay lơ lửng trong ánh nắng.

Ở chính giữa căn phòng.

Bên dưới sàn gỗ.

Có một chiếc rương lớn phủ đầy mạng nhện.

Ông chậm rãi quỳ xuống.

Đưa tay phủi lớp bụi dày.

Rồi mở nắp rương.

"Két..."

Bên trong.

Là một thanh kiếm được đặt ngay ngắn trên tấm vải đỏ đã phai màu.

Thanh kiếm không quá lớn.

Chuôi kiếm màu đen sẫm.

Vỏ kiếm đã cũ theo năm tháng.

Nhưng kỳ lạ là...

Không hề có lấy một vết gỉ.

Lưu Thủy lặng người.

Từ nhỏ đến lớn.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy thanh kiếm này.

Trần Mộc nhẹ nhàng cầm lấy nó.

Ánh mắt đầy hoài niệm.

"Đây..."

"...là thanh kiếm gia truyền của Trần gia."

Ông vuốt nhẹ lên thân kiếm.

"Nghe tổ tiên kể lại..."

"Người rèn nên thanh kiếm này..."

"...là thợ rèn giỏi nhất vùng Thủy Nguyên thời xa xưa."

"Ông ấy đã dùng thứ sắt tốt nhất."

"Và nước từ dòng suối thần để tôi luyện."

"Suốt chín mươi chín ngày."

"Thanh kiếm mới thành hình."

Lưu Thủy đưa tay nhận lấy.

Ngay khi cầm vào chuôi kiếm.

Một cảm giác mát lạnh truyền khắp cánh tay.

Giống như thanh kiếm...

Đã chờ cậu từ rất lâu.

Trần Mộc nhìn Lưu Thủy.

Khẽ mỉm cười.

"Cha từng nghĩ..."

"Sau này con sẽ trở thành một thợ săn."

"Thanh kiếm này..."

"...sẽ mãi ở đó."

Ông dừng lại.

Ánh mắt chậm rãi nhìn ra khoảng trời bên ngoài.

Nhớ lại trận chiến tối qua.

Phong Linh.

Hỏa Ly.

Sức mạnh của những hậu duệ thần.

Và...

Nguồn sức mạnh kỳ lạ vừa thức tỉnh trong cơ thể Lưu Thủy.

Ông khẽ thở dài.

"Nhưng..."

"Cha đã sai."

Lưu Thủy ngước lên.

Trần Mộc nhìn thẳng vào mắt cậu.

Giọng ông bình tĩnh.

"Con đường của con..."

"...không còn là con đường của người phàm nữa."

"Có những nơi..."

"Cha không thể đi cùng."

"Và cũng không đủ sức bảo vệ con."

Lưu Thủy khẽ cúi đầu.

"Cha..."

Trần Mộc đặt tay lên vai cậu.

Lần đầu tiên.

Ông không dặn dò cách săn bắn.

Không dạy cách sinh tồn.

Chỉ nói rất chậm.

"Thanh kiếm này sẽ theo con đến bất cứ nơi nào."

Lưu Thủy siết chặt chuôi kiếm.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Cậu hiểu.

Đây không chỉ là một thanh kiếm.

Mà là...

Niềm tin của cha.

Cậu khẽ quỳ xuống.

Dập đầu một cái thật sâu.

"Cha."

"Con nhất định..."

"Sẽ không làm cha thất vọng."

Trần Mộc bật cười.

Ông đỡ cậu đứng dậy.

"Đứa ngốc."

"Con chỉ cần..."

"Bình an trở về."

"Đó là điều cha mong nhất."
...

>>>

Đêm xuống.

Ánh trăng khuyết nhàn nhạt.

Lưu Thủy mang theo thanh kiếm mới ra bờ suối.

Cậu nhẹ nhàng rút kiếm.

"Keng..."

Tiếng kiếm ngân trong trẻo vang vọng giữa màn đêm.

Lưu Thủy hít sâu.

Từ từ vung kiếm.

Ban đầu.

Đường kiếm còn khá cứng.

Nhưng chỉ sau vài lần.

Nhờ những tháng ngày điều khiển dòng nước.

Động tác của cậu bắt đầu trở nên mềm mại hơn.

Theo từng nhát kiếm.

Dòng nước trong con suối chậm rãi bay lên.

Lượn quanh thân kiếm.

Không còn là những tia nước rời rạc.

Mà giống như một dải lụa xanh.

Quấn theo từng đường kiếm.

Càng luyện.

Những tia sáng bạc mờ nhạt lại xuất hiện bên trong dòng nước.

Lưu Thủy không hề nhận ra.

Cậu chỉ cảm thấy...

Việc điều khiển nước hôm nay nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Như thể có một nguồn sức mạnh khác đang âm thầm hòa vào linh lực của mình.

Ở cách đó không xa.

Dưới bóng cây cổ thụ.

Thanh Hư lặng lẽ quan sát.

Ông vốn chỉ định nhìn xem Lưu Thủy tiến bộ thế nào.

Nhưng rồi...

Ánh mắt ông chợt khựng lại.

Dưới ánh trăng.

Lưu Thủy...

Không có bóng.

Thứ duy nhất in trên mặt đất.

Là...

Bóng của thanh kiếm.

Điều kỳ lạ hơn.

Mỗi khi Lưu Thủy đổi chiêu.

Chiếc bóng ấy dường như...

Chuyển động nhanh hơn một nhịp.

Như thể nó đang tự múa kiếm.

Thanh Hư nhìn thật lâu.

Trong đôi mắt già nua thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh.

Ông chỉ mỉm cười.

Khẽ lẩm bẩm.

"Quả nhiên..."

Ông bước tới.

Lưu Thủy lập tức thu kiếm.

"Tiền bối."

Thanh Hư cười hiền.

"Kiếm của con..."

"Đã có hình."

"Nhưng..."

"Vẫn chưa có ý."

Ông bẻ một cành cây.

Cầm trên tay.

Nhẹ nhàng chỉ về dòng suối.

"Kiếm."

"Không phải dùng sức để điều khiển."

"Mà dùng tâm."

"Đừng ép dòng nước đi theo kiếm."

"Hãy để..."

"Kiếm dẫn dòng nước."

Nói xong.

Ông chỉ khẽ vung cành cây.

Động tác rất chậm.

Nhưng dòng suối phía trước lại tự động tách sang hai bên.

Lưu Thủy sững người.

Trong đầu như có một tia sáng lóe lên.

Cậu lập tức cầm kiếm thử lại.

Lần này.

Động tác chậm hơn.

Mềm hơn.

Quả nhiên.

Dòng nước không còn gượng ép.

Mà tự nhiên quấn quanh thân kiếm.

Như trở thành một phần của đường kiếm.

Thanh Hư hài lòng gật đầu.

"Được."

"Con đã hiểu."

Ông quay người.

Phong Linh từ xa chậm rãi bước tới.

Thanh Hư nhìn cô.

Ánh mắt đầy yêu thương.

"Ta đi trước."

"Con..."

"Hãy ở lại với cậu ấy."

Phong Linh khẽ cúi đầu.

"Vâng, sư phụ."

Thanh Hư mỉm cười.

Không nói thêm điều gì.

Ông chậm rãi bước vào màn đêm.

Thân ảnh dần khuất sau rừng cây.

Lưu Thủy đứng lặng nhìn theo.

Không hiểu vì sao.

Trong lòng cậu bỗng có cảm giác...

Lần gặp này.

Sẽ rất lâu nữa mới có thể gặp lại.

Ánh trăng vẫn lặng lẽ soi xuống dòng suối.

Tiếng nước chảy đều đều giữa đêm khuya.

Một hành trình mới...

Đã âm thầm bắt đầu.

💬 Bình luận (0)