🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Q1·Ch.7: Khách từ phương xa

📖 Quyển 1: Nhân Giới

~10 phút đọc · 1910 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ánh nắng vừa lên qua cửa sổ thì Lâm Như đã ngồi bên bếp lửa.

Trên tay bà là một sợi dây mềm được tết rất cẩn thận.

Bà lặng lẽ luồn Ngọc hồn thủy vào giữa rồi buộc thành một chiếc vòng cổ.

Lưu Thủy bước ra, ngạc nhiên

" mẹ đang làm gì vậy"

Lâm như mỉm cười hiền hậu.

" bảo vật này lúc nào con cũng cầm trên tay, lỡ đánh rơi thì sao"

Bà đeo chiếc vòng lên cổ cậu.

Ngọc hồn thủy nằm ngay trước ngực, ánh xanh dịu nhẹ phản chiếu lên da.

" con sẽ giữ gìn cẩn thận".

Đầu làng vang lên tiếng vó ngựa.

Người Hạ Thủy hiếm khi thấy ngựa, nên ai cũng tò mò chạy ra xem.

Một chiếc xe gỗ dừng trước sân đình.

Người đánh xe là một lão già tóc bạc, lưng hơi còng nhưng đôi mắt sáng như sao.

Bên cạnh ông là một thiếu nữ khoảng 14 tuổi.

Cô mặc áo xanh nhạt, sau lưng đeo một cây sáo bằng ngọc.

Gió thổi qua, mái tóc dài khẽ bay.

Trưởng làng bước tới:

" hai vị là ai?".

Lão già mỉm cười.

" ta tên Thanh Hư, chỉ là người lữ hành. Muốn xin nghỉ chân vài ngày".

Thiếu nữ cúi đầu.

" con tên Phong linh".

Ngay khi nghe cái tên ấy, Ngọc hồn Thủy trên ngực cậu nóng ran lên.

Cậu giật mình.

Phong linh cũng đồng thời quay đầu nhìn về phía cậu.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc.

Chiều hôm đó, dân làng mở tiệc nhỏ đón khách.

Lực Trụ đang ăn thì ghé tai bạn.

" cô gái đó nhìn ngươi nãy giờ"

" ngươi nhìn người ta còn nhiều hơn"

" ta chỉ đang quan sát"

" quan sát cái gì"

" cây sáo của cô ấy đẹp thật"

Lưu Thủy lắc đầu.

Bất ngờ Phong Linh bước tới.

" có phải huynh là Lưu Thủy không"

Cả hai cậu bé đều sững người.

" sao cô biết tên ta".

Phong linh mỉm cười nhẹ.

" ngọc hồn thủy đã nói với ta"

Lưu thủy lập tức cảnh giác.

" sao cô biết bảo vật này".

Phong Linh chưa kịp trả lời thì Thanh Hư từ xa lên tiếng

" Phong linh"

Thiếu nữ khẽ gật đầu rồi lùi lại.

" tối nay ra bờ suối phía Đông. Ta sẽ giải thích".

Nói xong cô quay đi.

Đêm xuống.

Lưu Thủy ra bờ suối như đã hẹn.

Phong Linh đang đứng dưới gốc liễu.

Cây sáo ngọc trên tay cô phản chiếu ánh trăng.

" ta là hậu duệ của Điệp thần".

Cô khẽ thổi một nốt sáo.

Từ trong gió hiện lên những cánh bướm ánh sáng.

Lưu Thủy tròn mắt.

" thần linh... thật sự tồn tại?".

Phong linh gật đầu.

" và huynh cũng không phải người bình thường".

Cô nhìn Ngọc hồn Thủy.

" bảo vật ấy vốn thuộc về một trong năm vị thần đầu tiên".

" vậy tại sao lại ở trong nhân gian".

" chỉ vị thần đó mới biết được".

Đột nhiên, Ngọc hồn thủy phát sáng dữ dội.

Phong Linh quay phắt về phía rừng.

" có khí đen".

Một tiếng gầm vang lên.

Từ trong bóng tối, ba con sói thú ảnh lao ra.

Nhưng điều đáng sợ hơn là trên trán chúng đều có ký hiệu lưỡi liềm đen.

Phong Linh lập tức thổi sáo. Một luồng gió xoáy quấn lá cây bay lên.

Lưu Thủy giơ tay.

Dòng nước từ con suối bốc lên thành roi nước.

Con sói đầu tiên vừa lao tới đã bị gió của Phong Linh hất mạnh.

Ầm.

Roi nước của Lưu Thủy quất ngang. Đánh tan khí đen quanh người nó.

Con thứ hai nhảy vọt lên.

Phong Linh xoay cây sáo.

Những cánh bướm ánh sáng lao tới làm nó chói mắt.

Lưu Thủy nhân cơ hội điều khiển nước đâm thẳng vào mắt nó.

Con cuối cùng định bỏ chạy.

Một mũi tên từ xa bay tới.

Phập.

Trần Mộc xuất hiện ở mép rừng.

Phong linh nhìn người thợ săn rồi khẽ cúi đầu.

Ánh mắt ông nhìn cô đầy suy tư.

Bởi cô gái này vừa dùng sức mạnh mà người thường không thể có.

Khi ba con thú ảnh tan thành khói đen, một mảnh tinh thể khác rơi xuống đất.

Lưu Thủy chạm vào, nó lại hóa thành màu bạc.

Ngọc hồn thủy lập tức hút lấy nó.

Mảnh lưỡi trăng thứ hai.

Phong Linh nhìn Lưu Thủy.

" xem ra chúng ta phải đi rồi".

Lưu Thủy hỏi

" đi đâu"

Phong linh nhìn về phía dãy núi xa xa.

Tìm những mảnh còn lại trước khi kẻ mang lưỡi liềm đen tìm thấy.

Gió đêm thổi qua.

Những con bướm ánh sáng bay quanh cây sáo ngọc.

Lưu Thủy hiểu rằng từ hôm nay, cậu đã có thêm đồng đội đầu tiên ngoài Lực Trụ.

Và cuộc hành trình liên quan đến các vị thần thật sự đã bắt đầu.


Lưu Thủy bắt đầu tập luyện nghiêm túc hơn.

Buổi sáng luyện cung với Trần Mộc.

Buổi chiều luyện điều khiển nước bên bờ suối.

Tối đến lại lắng nghe tiếng nước từ Ngọc hồn thủy.

Phong Linh thường tới giúp cậu cảm nhận dòng chảy của gió và hơi nước.

Còn Lực Trụ thì luôn xuất hiện đúng lúc có đồ ăn.

Hôm ấy, cả ba lại vào rừng tìm kiếm.

Khi đi tới khu rừng phía Tây, một mùi khét lẹt bất ngờ theo gió bay tới.

Phong Linh dừng bước

" có lửa"

Lưu Thủy ngẩng lên. Một cột khói mỏng đang bốc lên giữa rừng.

Cả ba lập tức lao tới.

Khi vượt qua đám cây cháy xém, họ nhìn thấy một khoảng đất trống đen kịt.

Giữa khoảng đất là một con hổ thú ảnh khổng lồ.

Khí đen cuồn cuộn quanh thân.

Đôi mắt đỏ rực.

Nhưng điều khiến Lưu Thủy chú ý hơn cả là cô gái đang đứng đối diện nó.

Tóc đỏ như lửa.

Tay cầm trường thương dài.

Cô không hề lùi lại.

Trái lại, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

Con hổ gầm lên rồi lao tới.

Tốc độ cực nhanh.

Lực Trụ theo bản năng bước lên.

" cẩn thận".

Nhưng cô gái chỉ khẽ nghiêng đầu.

Ngay khoảnh khắc con hổ còn cách chưa đầy hai bước, cô xoay nhẹ mũi thương.

Phập.

Mũi thương đâm thẳng vào mắt trái.

Không phải đòn mạnh.

Mà là đòn chính xác đến đáng sợ.

Con hổ đau đớn quấy mạnh.

Khí đen quanh người nó bùng lên.

Lập tức cô gái buông một tay khỏi cán thương.

Ngọn lửa đỏ rực từ lòng bàn tay lan dọc theo thân thương.

" liệt viêm phá ảnh".

Ầm.

Lửa không bùng ra bên ngoài.

Nó chui thẳng hết vào vết thương.

Trong khoảnh khắc toàn thân con hổ cứng lại.

Rồi từ bên trong, khí đen bị thiêu cháy hoàn toàn.

Rắc.

Lớp vảy đen vỡ ra.

Con thú ảnh tan thành tro trước khi kịp gầm thêm tiếng nào.

Cả ba đứng lặng.

Lực Trụ há hốc miệng.

" xong rồi à".

Cô gái rút trường thương khỏi đống tro.

Động tác gọn gàng như vừa chặt một khúc củi.

Cô phủi nhẹ tay áo rồi mới quay lại nhìn họ.

"Nếu đánh lâu, khí đen sẽ lan ra. Đánh nhanh là tốt nhất"

Lưu thủy nhận ra điều đó.

Cô không hề dùng sức mạnh áp đảo.

Cô quan sát điểm yếu, khóa khí đen rồi kết liễu trong một đòn.

Một cách chiến đấu cực kỳ thông minh.

Cô gái chống thương xuống đất

" ta là Hỏa Ly, hậu duệ của Hầu Thần".

Rồi cô nhìn thẳng và Lưu Thủy.

" vậy ngươi chính là người đã thức tỉnh Ngọc hồn thủy"

Lưu thủy khẽ nhớn mày.

" sao ai cũng biết vậy".

Hỏa Ly cười nhẹ.

" vì từ lúc ngươi lấy được bảo vật ấy, khí tức của nó đã lan ra xung quanh rồi".

Hỏa ly dựng thương lên vai.

" ta vốn định tới làng hạ thủy tìm các ngươi"

" tìm chúng ta để làm gì"

Hỏa Ly nhìn Ngọc hồn thủy trước ngực Lưu Thủy

" vì ngọc hồn thủy đã gọi chúng ta đến".

Ngọc hồn Thủy phát sáng.

Cả nhóm tiếp tục tiến vào khu rừng cháy.

Càng đi, cây cối càng bị thiêu đen.

Nhưng điều kỳ lạ là không có dấu chân.

Hỏa ly dừng lại trước một thân cây lớn.

Trên đó có ba vết cào rất sâu.

Cô chạm nhẹ vào mép vết cào rồi nói.

" không phải móng vuốt"

" là vũ khí".

Lưu Thủy nhíu mày

" có người ở đây".

Hỏa Ly chỉ xuống đất.

" nhìn kỹ đi".

Giữa lớp tro có một dấu giày mờ nhạt.

Rất nhỏ.

Nhưng đủ nhận ra đó là dấu chân người.

Ngọc hồn Thủy trước ngực Lưu Thủy bỗng rung lên.

Một luồng lạnh chạy dọc xuống lưng cậu.

Cậu quay phắt sang phải.

Giữa những thân cây cháy đen một bóng người mặc áo choàng xám đang đứng lặng.

Không nhìn rõ mặt.

Chỉ thấy đôi mắt đỏ nhạt dưới lớp mũ trùm.

" có người"

Lưu Thủy quát.

Bóng người lập tức lùi vào rừng.

Hỏa Ly phản ứng nhanh nhất.

Cô không đuổi theo ngay.

Thay vào đó cô ném cây thương đi.

Vút.

Ngọn thương xoáy qua không trung, cắm phập vào thân cây ngay trước mặt kẻ lạ.

Bóng người khựng lại trong một nhịp.

Chỉ một nhịp ấy là đủ.

Phong linh thổi sáo, gió quấn lá khô bay lên che kín lối thoát.

Lưu thủy điều khiển nước từ vùng bùn dưới đất tạo thành vòng xoáy.

Nhưng ngay lúc đó, khí đen bùng lên quanh kẻ lạ.

Ầm.

Vòng nước vỡ tung.

Bóng người biến mất giữa màn khói.

Chỉ còn lại một tiếng cười khàn khàn vọng lại.

" Cuộc vui đã bắt đầu rồi"

Hỏa ly đi tới rút cây thương khỏi thân cây.

Trên mũi thương dính một mảnh vải xám.

Cô đưa cho Lưu Thủy.

Khí thức của hắn còn sót lại trên đó.

Phong Linh nhìn mảnh vải rồi nó nhỏ.

" ta từng ngửi thấy mùi này ở phía bắc".

Lưu Thủy lập tức nhớ tới hồ sâu.

Mọi manh mối đều đang dẫn về cùng một nơi.

Trên đường trở về. Hỏa Ly đi cạnh Lưu Thủy.

Cô bất ngờ hỏi:

" ngươi có biết vì sao ta không đuổi theo hắn không".

Lưu Thủy lắc đầu.

" vì hắn muốn chúng ta đuổi"

" kẻ thông minh trong chiến đấu là người quyết định trận chiến sẽ diễn ra ở đâu".

Lưu Thủy im lặng suy nghĩ.

Cậu nhận ra Hỏa Ly không chỉ mạnh.

Cô còn luôn tính trước vài bước.

Đó là điều cậu cần học.

Khi cả nhóm về tới làng Hạ Thủy, trên ngọn đồi phía xa, bóng người áo xám đang đứng quan sát.

Hắn nhìn mảnh vải bị mất rồi khẽ cười.

" tốt lắm.... Hãy tiếp tục tìm kiếm"

" các người càng tiến gần, phong ấn càng suy yếu."

Khí đen hắn cuộn lên như những con rắn.

Rồi cả thân hình tan biến vào màn đêm.

💬 Bình luận (0)