🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Q1·Ch.5: Ngọc hồn thủy

📖 Quyển 1: Nhân Giới

~9 phút đọc · 1627 từ · · ⚠️ Báo cáo

Tiếng hét từ cuối làng khiến cả Hạ Thủy bừng tỉnh.

Chó sủa inh ỏi.

Đèn đuốc sáng lên khắp nơi.

Trần Mộc cầm giáo lao ra khỏi nhà.

Lưu Thủy theo sát phía sau.

Khi tới chuồng dê của lão Vương, cảnh tượng trước mắt khiến mọi người lạnh sống lưng.

Cánh cửa gỗ bị xé toạc.

Hai con dê nằm bất động dưới đất.

Trên cổ có những vệt đen như bị thứ gì đó thiêu cháy.

Lão Vương run rẩy chỉ vào rừng.

" nó... nó vừa chạy vào đó"

Nhưng không ai dám đuổi theo

Đám trai làng cầm đuốc đứng túm lại, ánh mắt đầy sợ hãi.

" nếu là thú ảnh thì sao".

" vào rừng lúc này chỉ có chết".

Trần Mộc nhìn quanh không nói gì.

Ông cúi xuống xem vết thương trên cổ dê, sắc mặt càng lúc càng nặng.

Khí đen vẫn còn bốc lên nhàn nhạt.

Sáng hôm sau sân đình chật kín người.

Một phụ nữ bật khóc.

" con trai tôi mất tích rồi"

Một người khác run giọng.

" nhà tôi cũng không thấy đứa nhỏ đâu".

Ba đứa trẻ mất tích.

Không khí trong làng lập tức hỗn loạn

Đám trai làng im lặng, không ai dám vào rừng tìm kiếm.

Trần Mộc bước lên.

" ta sẽ đi".

Lưu Thủy lập tức nói.

" con đi cùng cha".

Đúng lúc đấy Lực Trụ chen lên.

" ta cũng đi".

Cha cậu thợ rèn Lực Sơn kéo mạnh vai con trai lại.

" không được".

" nhưng Lưu Thủy đi mà".

" nó đi cùng cha nó, còn ngươi ở lại".

Lực Trụ cắn môi.

Nhìn theo bóng Trần Mộc và Lưu Thủy rời khỏi làng. Cậu siết chặt nắm tay.

Rừng sâu hôm nay yên tĩnh đến đáng sợ.

Không có tiếng chim.

Không có tiếng côn trùng.

Chỉ có tiếng bước chân trên lớp lá mục.

Lưu Thủy đi cạnh cha, liên tục quan sát xung quanh.

Bỗng cậu khựng lại.

Trên thân cây trước mặt là một ký hiệu lưỡi liềm đen.

Giống hệt ký hiệu hôm trước.

Ngay khi Trần Mộc chạm vào, nó tan thành khói đen.

Đúng lúc đó một giọng trẻ con vang vọng từ phía xa.

" cứu với..."

Hai cha con lập tức chạy theo.

Nhưng phía sau họ, một bóng người to lớn cũng đang lén lút bám theo.

Đó là Lực Trụ.

Cậu đã lén ra khỏi làng khi cha cậu không để ý.

Âm thanh dẫn họ đến một vách đá phủ đầy dây leo.

Phía sau là một khoảng không tối om.

Hang động.

Tiếng khóc vọng ra từ bên trong.

Trần Mộc vừa định bước vào thì Lực Trụ từ phía sau chạy tới.

" ta đến rồi"

Người thợ săn giật mình.

" ngươi theo tới đây làm gì"

" con muốn giúp sức"

Trần Mộc định mắng nhưng rồi chỉ thở dài.

" bám sát ta"

Ba người đứng trước cửa hang, tiếng gọi ngày càng rõ.

" cha ơi..."

" mẹ ơi..."

Lực Trụ bỗng khựng lại.

Ánh mắt cậu trở nên mờ đục.

" cha..."

Cậu lẩm bẩm rồi bước về phía bóng tối.

Trần Mộc giữ chặt vai cậu nhưng Lực Trụ vẫn cố tiến lên như người mất hồn.

Lưu Thủy nhíu mày.

Cậu không nghe thấy tiếng gọi cha mẹ.

Thay vào đó, cậu nghe thấy một âm thanh rất nhỏ.

Tách.... Tách....

Tiếng giọt nước rơi.

Lần đầu tiên trong đời, cậu cảm nhận rõ ràng đến vậy.

Âm thanh ấy vang lên từ sâu trong hang, hòa lẫn vào tiếng mê hoặc.

Đột nhiên, Lưu Thủy hiểu ra.

Âm thanh mê hoặc đang lợi dụng vách đá và tiếng nước nhỏ giọt để tác động vào tinh thần.

Cậu chạy tới con suối chảy qua cửa hang.

Tiếng nước trong đầu bỗng trở nên kỳ lạ rõ ràng.

Như thể dòng suối đang đáp lại cậu.

Lưu Thủy giơ tay theo bản năng.

Dòng nước rung lên.

Cậu sững sờ.

Nước thật sự chuyển động theo ý mình.

Cậu hít một hơi rồi vung tay.

" thủy chấn"

Rào.

Một cột nước bắn lên đập mạnh vào trong vách đá.

Âm thanh vang dội khắp hang.

Tiếng mê hoặc lập tức bị phá vỡ.

Lực Trụ giật mình tỉnh lại.

" ta... ta vừa thấy cha gọi mình..."

" đó không phải thật"

Lưu Thủy nói, chính cậu cũng còn chưa hết kinh ngạc vì điều vừa xảy ra.

Ngay khi âm thanh mê hoặc biến mất, trong bóng tối vang lên tiếng rít chói tai.

Chít chít chít.

Một đàn dơi đen lao vọt ra như cơn lốc.

Mắt chúng đỏ rực.

Khí đen bốc lên quanh đôi cánh.

Thú ảnh.

Trần Mộc kéo cung nhanh như chớp.

Vút, vút

Hai mũi tên xuyên qua không trung hạ gục hai con dơi đầu tiên.

Lực trụ chụp lấy một cành cây lớn.

Rầm.

Một con dơi bị quật quăng vào vách đá.

Nhưng đàn dơi quá đông.

Chúng lao đến từ mọi hướng.

Lưu Thủy nhìn dòng nước dưới chân.

Âm thanh của nước lại vang lên trong đầu cậu.

Cậu đưa tay ra.

Dòng nước bỗng cuộn lên như một con rắn bạc.

Lưu thủy vung tay về phía trước.

Ào.

Dòng nước lao vút qua không trung.

Những con dơi bị nước xuyên qua lập tức đông cứng rồi vỡ tan thành khói đen.

Cậu xoay người.

Dòng nước đổi hướng như có linh hồn.

Từng con dơi rơi xuống.

Chỉ trong vài nhịp thở, cả đàn đã bị quét sạch.

Hang động trở nên im lặng

Lực Trụ há hốc miệng

" ngươi... vừa điều khiển nước thật đấy à?"

Ngay cả Trần Mộc cũng đứng lặng.

Ông từng thấy nước gợn lên quanh Lưu Thủy.

Nhưng đây là lần đầu tiên cậu thật sự dùng nó để chiến đấu.

Sâu trong hang, ba đứa trẻ đang run rẩy.

Lưu Thủy chạy tới.

Ngay phía sau chúng, trên một bệ đá nhỏ, một viên ngọc màu xanh lam hình giọt nước đang phát sáng nhạt nhạt.

Tiếng giọt nước mà cậu nghe thấy, phát ra từ chính nó.

Khi lưu Thủy chạm vào, ánh sáng xanh bùng lên.

Trong khoảnh khắc, vô số tiếng nói vang lên trong đầu cậu rồi biến mất.

Trần Mộc nhìn viên ngọc, trầm xuống.

" đó là thứ gì"

Lưu Thủy siết chặt nó trong tay.

Cậu không biết.

Nhưng cậu cảm nhận được, cậu không còn giống một đứa trẻ bình thường nữa.

>>>

Ba đứa trẻ được cứu khỏi hang động nhanh chóng được đưa về làng.

Khi nhìn thấy con mình, những người mẹ oà khóc.

Dân làng nhìn Lưu Thủy bằng ánh mắt khác hẳn trước đây.

Không ít người đã tận mắt thấy dòng nước trong hang lao lên như có linh hồn.

Tin đồn lan nhanh hơn cả gió.

" thằng bé điều khiển được nước"

" chắc chắn có liên quan đến thần linh"

" tôi bảo rồi mà, nó không phải người thường".

Nghe những lời ấy khiến Trần Mộc càng thêm trầm ngâm.

Đêm đó trong căn nhà gỗ nhỏ chỉ có tiếng lửa tí tách.

Lưu Thủy đặt viên ngọc màu xanh lên bàn.

Ánh sáng nhạt nhạt từ nó phản chiếu lên gương mặt cậu.

Lâm Như nhìn bảo vật rồi sẽ hỏi.

" con nhặt được nó trong hang sao"

" vâng"

" từ lúc mang về, ta cứ thấy lành lạnh"

Trần Mộc ngồi đối diện, ánh mắt không rời khỏi viên ngọc.

" con thử chạm lại xem"

Lưu Thủy đưa tay chạm vào.

Tách....

Tiếng giọt nước vang lên trong đầu cậu.

Ngay lập tức, ánh sáng xanh lan dọc theo những đường vân trên mặt viên ngọc.

Rồi một bóng người mờ ảo hiện ra phía sau lưng Trần Mộc.

Lưu Thủy giật mình đứng bật dậy.

" cha".

Nhưng bóng người đã biến mất.

Trần Mộc cau mày.

" con thấy gì à"

Lưu Thủy kể lại.

Người thợ săn im lặng rất lâu.

" có lẽ bảo vật này liên quan đến linh hồn".

Câu nói đấy khiến cả căn nhà chìm vào yên lặng.

Sáng hôm sau, Lực Trụ đã chạy tới từ sớm.

Vừa bước vào sân, cậu đã nhìn chằm chằm vào viên ngọc.

" viên ngọc đó đây à"

" ừ"

" cho ta cầm thử được không"

Lưu Thủy đưa cho cậu.

Lực trụ vừa chạm vào thì lập tức rùng mình.

" lạnh quá"

Nhưng viên ngọc không phát sáng.

Cậu đưa trả lại.

" nó chỉ phản ứng với ngươi".

Lưu thủy cũng nhận ra điều đó.

Hai người ra bờ suối luyện tập
Lực Trụ chống cằm nhìn bạn

" làm lại cái hôm qua đi"

" cái gì"

" điều khiển nước ấy"

Lưu Thủy nhìn dòng suối.

Hôm qua cậu làm được hoàn toàn theo bản năng.

Bây giờ thử lại thì chẳng có gì xảy ra.

Cậu nhíu mày.

Nhắm mắt.

Lắng nghe.

Lúc đầu chỉ có tiếng gió.

Rồi dần dần....

Tách... tách....

Tiếng nước lại vang lên.

Cậu cảm nhận được từng dòng chảy nhỏ va vào đá.

Như thể con suối đang nói chuyện

Lưu Thủy giơ tay.

Một vệt nước nhỏ nhô lên khỏi mặt suối rồi lập tức rơi xuống.

Lực trụ tròn mắt.

" lại nữa"

Lưu Thủy thử lần thứ hai.

Lần này dòng nước bay lên cao hơn một chút.

Rồi mất kiểm soát, tạt thẳng vào mặt Lực Trụ.

Tóc ướt sũng.

Lưu Thủy bật cười.

" ta ngắm hơi lệch"

" người mà cầm kiếm chắc ta chết đầu tiên".

💬 Bình luận (0)