🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Q1·Ch.4: Thú ảnh

📖 Quyển 1: Nhân Giới

~8 phút đọc · 1512 từ · · ⚠️ Báo cáo

Từ sau khi chạm vào viên đá xanh, trong lòng Lưu Thủy luôn có cảm giác bất an.

Nhưng cậu không kể cho ai biết chuyện nhìn thấy hai đốm sáng dưới đáy hồ.

Ngay cả với Lực Trụ.

Bởi cậu hiểu, nếu nói ra, cậu bạn thân chắc chắn sẽ kéo cậu xuống hồ tìm ngay trong đêm.

Và khả năng lớn nhất là cả hai sẽ bị Trần Mộc lôi về bằng tai.

Sáng hôm sau, tiếng búa từ lò rèn đầu làng vang lên keng keng không ngớt.

Lưu Thủy bước tới thấy Lực Trụ đang hì hục kéo một thanh sắt đỏ rực trong lò.

Cha cậu - thợ rèn Lực Sơn đứng bên cạnh, mặt nghiêm như đá.

" nhấc cao lên"

" con đang nhấc đây mà"

" ta thấy nó đang nhấc con thì có"

Lưu Thủy bật cười

Lực Trụ quay sang, mặt đỏ bừng.

" cười gì, thanh sắt hôm nay nặng lắm"

" ừ, chắc nó ăn sáng nhiều hơn ngươi đấy".

Lực Sơn cũng phải nhấc mép.

Thấy Lưu Thủy đến ông đưa cho cậu một thanh sắt nhỏ.

" cầm thử xem"

Lưu Thủy nhận lấy.

Thanh sắt nặng hơn cậu tưởng nhưng vẫn giữ được

Lực Sơn gật đầu.

" tay con khỏe hơn trước rồi đấy".

" nhờ cha con bắt kéo cung mỗi ngày đấy ạ"

Lực Trụ lập tức chen vào

" còn ta thì kéo búa mỗi ngày"

" vậy sao ngươi vẫn bị dê đuổi thế"

" ngươi định nhắc chuyện đó cả đời à"

Hai đứa nhìn nhau rồi cùng phá lên cười.

Hôm sau, Trần Mộc gọi cậu ra bãi đất sau nhà.

Trên vai ông là cây cung săn lớn thường dùng khi vào rừng sâu.

" hôm nay cha sẽ dạy con mục tiêu thật"

Lưu Thủy chớp mắt.

" không phải bó cỏ nữa ạ"

" không"

Ông chỉ về bờ suối.

Một trái bầu nhỏ được buộc lơ lửng trên cành cây.

Gió nhẹ làm nó đong đưa qua lại.

" con mồi sẽ không đứng yên chờ con bắn".

Lưu Thủy nhận lấy cung.

Cậu hít sâu, kéo dây.

Mũi tên lao đi

Vút!

Trượt.

Trái bầu vẫn lắc lư.

" bắn tiếp"

Trần Mộc nói.

Lần thứ hai

Lưu Thủy tập trung vào trái bầu.

Nhưng mũi tên vẫn lệch.

Trần Mộc bước tới đứng sau lưng cậu.

" con đang nhìn vào mục tiêu"

" vâng"

" hãy nhìn cả quỹ đạo của cơn gió"

Ông nhặt một chiếc lá khô thả xuống.

Chiếc lá xoay nhẹ sang trái rồi mới chạm đất.

" gió thổi hướng ngay trước khi chạm mục tiêu".

Lưu Thủy im lặng suy nghĩ.

Lần thứ ba.

Cậu kéo cung chậm hơn.

Quan sát chiếc lá đang bay.

Quan sát mặt nước gợn sóng.

Rồi dịch mũi tên lệch sang trái một chút.

vút!

Bốp!

Trái bầu vỡ tung.

Nước bắn ra lấp lánh dưới nắng.

Lực Trụ tròn mắt.

" trúng rồi"

Trần Mộc không nói gì ngay.

Ông chỉ gật đầu rất khẽ.

Nhưng với Lưu Thủy, như vậy đã là lời khen lớn.

Buổi chiều, ba người vào rừng kiểm tra bẫy.

Không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Đến chiếc bẫy thứ ba, Trần Mộc bỗng dừng lại.

Dây bẫy đã đứt.

Không phải bị cắn.

Mà bị cắt.

Một vết cắt nhẵn như dao.

" có người vào đây".

Ông nói nhỏ.

Lưu Thủy nhìn quanh

Trên thân cây gần đó có một ký hiệu màu đen hình lưỡi liềm.

Cậu vừa chạm tay vào ký hiệu bóng tan thành khói.

Trong đầu cậu lại vang lên tiếng nước chảy.

Ào.... Ào.....

Lần này còn kèm theo một giọng nói mơ hồ.

" kẻ mang ánh trăng..."

Lưu Thủy giật mình rút tay lại.

Đúng lúc ấy một bóng đen lao vụt qua bụi cây.

Trần Mộc giương cung.

Nhưng bóng đen quá nhanh.

Lưu thủy lập tức chạy cắt ngang hướng di chuyển của nó.

Cậu không đuổi theo trực tiếp.

Thay vào đó, cậu nhìn dấu cỏ bị ép xuống và đoán hướng tiếp theo.

Bóng đen vừa lao qua khe đá thì cậu đã đứng sẵn ở đầu bên.

Đó là một con thú nhỏ màu đen, mắt đỏ rực.

Nó gầm lên rồi nhảy vọt.

Lưu thủy kéo cung.

Khoảng cách quá gần.

Không có thời gian ngắm.

Cậu nhớ lời cha.

" đừng nhìn mục tiêu, hãy nhìn đường nó sẽ đi".

Mũi tên rời dây.

Phập!.

Con thú rơi xuống đất

Đôi mắt đỏ vụt tắt.

Trần Mộc và Lực Trụ chạy tới.

Lực Trụ há hốc miệng.

" ngươi bắn trúng khi nó đang nhảy à".

Lưu Thủy nhìn mũi tên cắm trên xác thú.

Chính cậu cũng bất ngờ.

Đây là lần đầu tiên cậu bắn hạ được một mục tiêu đang di chuyển thật sự.

Trần Mộc cúi xuống xem con thú.

Khí đen nhạt nhạt đang tan ra từ cơ thể nó.

" thú ảnh".

Ông trầm giọng.

Rồi nhìn con trai.

"Từ hôm nay, con sẽ mang theo cung mỗi khi ra khỏi làng".

Lưu Thuỷ gật đầu.

Trên đường về, mặt trời lặn.

Lực Trụ khoác tay bạn.

" mũi tên lúc nãy ngầu thật"

" ta cũng thấy thế"

" người hết khiêm tốn rồi à"

" thật mà"

Cả hai phì cười.

Trần Mộc đi phía trước nghe thấy cũng phải lắc đầu.

Nhưng trong mắt ông, sự lo lắng ngày càng rõ.

Bởi những con thú ảnh đã xuất hiện.

>>>

Tin Lưu Thủy bắn hạ thú ảnh lan khắp làng Hạ Thủy chỉ sau một đêm.

Người lớn thì khen cậu nhanh trí.

Bọn trẻ thì kéo nhau đến hỏi han.

Nhưng không phải ai cũng vui vẻ.

Ở cuối sân đình, ba thiếu niên lớn hơn lưu thủy vài tuổi đang ngồi dưới gốc đa.

Dẫn đầu là Hắc Bình - con trai trưởng làng.

Bên cạnh là Đại Tài và mộc Cường.

" nghe nói nó bắn chết thú ảnh".

Đại tài bĩu môi.

" ta thấy chắc chỉ là con chồn bị bệnh".

Mộc Cường gật gù.

" đúng, người lớn cứ thích thổi phồng".

Hắc Bình chống cằm, ánh mắt lạnh nhạt.

" từ ngày nó xuất hiện, ai cũng chỉ nhắc đến Lưu Thủy".

Đúng lúc đó Lưu thủy và Lực trụ đi ngang qua.

Hắc Bình đứng dậy chặn đường.

" nghe nói ngươi bắn giỏi lắm?"

Lưu thủy trả lời.

" chỉ là may mắn thôi"

Hắc Bình chỉ lên cây sung.

Một quả sung nhỏ đang đung đưa trên cành.

" bắn trúng thì ta tin".

Lực Trụ nhíu mày

" người đang kiếm chuyện à".

" ta chỉ muốn xem đệ nhất thợ săn tương lai có thật không thôi".

Lưu Thủy không nói gì.

Cậu chậm rãi tháo cung xuống.

Đôi mắt nhìn lên cành cây.

Không nhìn quả sung.

Mà nhìn sợi dây leo quấn bên cạnh nó.

Cậu kéo dây cung.

Chờ 1 nhịp.

Vút!.

Mũi tên bay đi, cắm phập vào dây leo.

Quả sung vẫn còn nguyên.

Đại Tài lập tức cười lớn.

" trượt rồi"

Mộc Cường vỗ đùi.

" đệ nhất thợ săn đây sao"

Hắc Bình nhếch mép đầy đắc ý.

Đúng lúc ấy, sợi dây leo bị mũi tên cắt đứt hoàn toàn.

Nó rơi xuống đập mạnh vào quả sung.

Bốp.

Quả sung rơi xuống.

Đúng lúc con gà mái của Hắc Bình vừa đi ngang qua.

Cốp.

Quả sung đập trúng đầu con gà.

Con gà giật mình kêu quác quác rồi chạy đi.

Lực Trụ sững người một nhịp rồi ôm bụng cười phá lên.

" ha ha ha, một mũi tên trúng ba đích"

Dân làng xung quanh cũng bật cười rộ

Ngay cả mấy cụ già đang uống trà cũng quay mặt đi phì cười.

Hắc Bình đỏ bừng mặt

Khi tiếng cười dần lắng xuống, Hắc Bình quay lại nhìn Lưu Thủy.

Ánh mắt cậu ta đầy khó chịu

" đừng tưởng may mắn mãi được"

Lưu Thủy chỉ khẽ cúi đầu

Nhưng đúng lúc Hắc Bình xoay người bỏ đi, cậu chợt thấy một vệt khói đen mỏng lướt qua bàn tay cậu ta rồi biến mất.

Rất nhanh.

Nhanh đến mức cậu không chắc mình có nhìn nhầm hay không.

Chiều tối Trần Mộc đang sửa bẫy săn, thì Lưu Thủy kể chuyện ở sân đình.

Người thợ săn nghe xong hỏi

" con có giận không"

Lưu Thủy lắc đầu.

" không ạ, chỉ tội con gà thôi"

Trần Mộc cười.

"Người bắn cung giỏi nên biết lúc nào cần phải bắn"

Lưu Thủy gật đầu

Nhưng trong đầu cậu vẫn hiện lên vết khói đen trên tay Hắc Bình.

Nó giống hệt khí đen của những con thú ảnh

Đêm xuống.

Từ phía cuối làng bỗng vang lên tiếng chó sủa dồn dập.

Rồi một tiếng hét thất thanh xé tan màn đêm.

“ có thứ gì đó trong chuồng dê”.

💬 Bình luận (0)