🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Ch.32: Ba tuyệt kỹ của Linh Hồn Đạo

~19 phút đọc · 3601 từ · ⚠️ Báo cáo

Buổi chiều.

Ngư Thần đưa Lưu Thủy, Phong Linh và Thủy Y đến một hồ nước nằm sâu trong khu rừng phía tây.

Khác với hồ trước.

Mặt hồ này phủ kín sương trắng.

Không một con chim.

Không một con cá.

Cả khu rừng im lặng đến kỳ lạ.

Lưu Thủy khẽ cau mày.

"Nơi này..."

"Có gì đó không đúng."

Ngư Thần gật đầu.

"Tốt."

"Con đã bắt đầu cảm nhận được."

Bà dừng trước bờ hồ.

"Hôm nay."

"Ta không giảng nữa."

"Con tự tìm câu trả lời."

Lưu Thủy nhìn quanh.

Không có linh lực dao động.

Không có yêu thú.

Không có dấu vết chiến đấu.

Vậy tại sao...

Nơi này lại khiến cậu thấy nặng nề?


Ngư Thần chỉ xuống mặt hồ.

"Nhắm mắt."

Lưu Thủy làm theo.

Cậu không dùng linh lực.

Không mở thần thức.

Chỉ lặng lẽ cảm nhận như những ngày qua.

Ban đầu.

Chỉ có tiếng nước.

Rồi...

Một cảm giác lạnh lẽo chậm rãi lan tới.

Không phải cái lạnh của nước.

Mà là...

Sự cô độc.

Nỗi buồn.

Và một tiếng gọi rất xa.

Lưu Thủy bỗng mở mắt.

"Con cảm nhận được..."

"Một linh hồn?"

Ngư Thần lắc đầu.

"Không."

"Hãy cảm nhận kỹ hơn."

Lưu Thủy lại nhắm mắt.

Lần này.

Cảm giác ấy rõ hơn.

Không phải một.

Mà là rất nhiều cảm xúc chồng lên nhau.

Hoảng sợ.

Đau đớn.

Hối tiếc.

Rồi tất cả lắng xuống.

Chỉ còn một nỗi buồn kéo dài như mặt hồ không đáy.


Lưu Thủy chậm rãi mở mắt.

"Không phải linh hồn."

"Mà là..."

"Dấu vết của rất nhiều linh hồn."

Ngư Thần mỉm cười.

"Lần này."

"Con đã nhìn đúng."

Phong Linh ngạc nhiên.

"Rất nhiều?"

Thủy Y khẽ đáp.

"Nhiều năm trước."

"Nơi này từng xảy ra một trận lũ lớn."

"Rất nhiều sinh linh không kịp thoát."

Lưu Thủy nhìn mặt hồ.

Mặt nước vẫn trong.

Nhưng giờ đây.

Cậu không còn thấy nó yên bình nữa.


Ngư Thần bước đến mép nước.

"Linh hồn đã rời đi."

"Nhưng cảm xúc cuối cùng."

"Vẫn còn ở lại."

"Đó là điều con đang cảm nhận."

Lưu Thủy trầm ngâm.

"Vậy..."

"Con có thể xóa chúng không?"

Ngư Thần nhìn cậu.

"Con nghĩ sao?"

Lưu Thủy im lặng.

Một lúc sau mới đáp.

"Không."

"Nếu đó là ký ức."

"Thì không nên xóa."

Ngư Thần khẽ gật đầu.

"Đúng."

"Người tu luyện linh hồn."

"Không được quyền xóa ký ức của thế gian."

"Chỉ có thể..."

"Giúp chúng an nghỉ."


Bà lấy từ tay áo ra một chiếc lá xanh.

Thả xuống mặt hồ.

Chiếc lá chậm rãi trôi đi.

Mặt nước vốn lạnh lẽo.

Bỗng dịu xuống đôi chút.

Lưu Thủy chăm chú quan sát.

"Người vừa làm gì?"

"Không làm gì cả."

Ngư Thần mỉm cười.

"Ta chỉ..."

"Chia sẻ sự bình yên của mình."

Lưu Thủy hơi ngẩn người.

"Cảm xúc..."

"Cũng có thể truyền đi sao?"

"Đó là điều con phải học."

Ngày hôm sau.
Ngư Thần không đưa Lưu Thủy ra hồ.
Bà dẫn cậu đến một hang đá nằm sau thác nước.
Trong hang rất yên tĩnh.
Giữa hang chỉ có một bệ đá.
Trên bệ đặt một thanh kiếm đã gãy.
Lưỡi kiếm phủ đầy rỉ sét.
Chuôi kiếm nứt vỡ.
Tựa như đã nằm ở đây hàng trăm năm.
Lưu Thủy cúi người.
"Thanh kiếm này..."
"Có khí tức rất yếu."
Ngư Thần khẽ lắc đầu.
"Không."
"Thứ con cảm nhận được."
"Không phải linh lực."
"Mà là..."
"Linh hồn."

Lưu Thủy nhìn thanh kiếm.
"Thần khí sao?"
"Không."
"Chỉ là một thanh kiếm bình thường."
"Ngày trước."
"Nó thuộc về một chiến sĩ."
"Người ấy đã mất từ rất lâu."
Lưu Thủy hơi ngạc nhiên.
"Nếu chủ nhân đã mất."
"Vì sao linh hồn của kiếm vẫn còn?"
Ngư Thần bước đến.
Nhẹ nhàng đặt tay lên chuôi kiếm.
"Con còn nhớ lời ta chứ?"
"Mọi vật."
"Đều để lại dấu vết."
"Nhưng có những vật."
"Đồng hành với chủ nhân quá lâu."
"Đến mức..."
"Chúng cũng sinh ra linh hồn của riêng mình."

Phong Linh khẽ hỏi.
"Vậy..."
"Thanh kiếm này vẫn còn sống?"
Ngư Thần mỉm cười.
"Không."
"Nó chỉ còn lại một ý chí rất mờ nhạt."
"Một phần ký ức."
"Một phần chấp niệm."
"Đó cũng là linh hồn."

Ngư Thần nhìn Lưu Thủy.
"Đặt Ngọc Hồn Thủy xuống."
Lưu Thủy làm theo.
Viên ngọc vừa chạm bệ đá.
Ánh sáng lam dịu dàng lan ra.
Thanh kiếm gãy khẽ rung lên.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để mọi người nhìn thấy.
Lưu Thủy sững người.
"Con..."
"Đâu có làm gì."
Ngư Thần mỉm cười.
"Đúng."
"Con chưa làm gì cả."
"Là Ngọc Hồn Thủy."
"Nó cảm nhận được."
"Linh hồn đang ngủ yên."

Bà khẽ lui lại.
"Lưu Thủy."
"Hôm nay."
"Con không được dùng linh lực."
"Không được chạm vào thanh kiếm."
"Chỉ..."
"Hãy cảm nhận."
Lưu Thủy chậm rãi ngồi xuống.
Nhắm mắt.
Lần này.
Cậu không hướng ý thức vào chính mình.
Mà hướng về thanh kiếm.
Ban đầu.
Chỉ là sự tĩnh lặng.
Rồi dần dần.
Một cảm giác lạnh lẽo xuất hiện.
Sau đó.
Là cô độc.
Rất lâu.
Rất lâu.
Giống như có ai đó vẫn đứng giữa chiến trường.
Chờ một người sẽ không bao giờ trở về.
Lưu Thủy khẽ cau mày.
Trong lòng cậu cũng bất giác nặng trĩu.

Đúng lúc ấy.
Một luồng khí mát từ Ngọc Hồn Thủy nhẹ nhàng lan tới.
Không xóa đi nỗi buồn.
Không làm ký ức biến mất.
Chỉ lặng lẽ ở bên.
Giống như một người bạn.
Âm thầm ngồi cạnh.
Không nói lời nào.
Lưu Thủy cảm nhận rất rõ.
Nỗi cô độc ấy...
Đã không còn quá lạnh.

Một lát sau.
Thanh kiếm gãy khẽ phát ra một tiếng ngân.
Rất nhỏ.
Ngay sau đó.
Mọi cảm xúc đều biến mất.
Hang đá trở lại yên tĩnh.
Lưu Thủy mở mắt.
Thanh kiếm vẫn nằm đó.
Không hề được chữa lành.
Không hề sáng lên.
Nhưng...
Cậu cảm thấy nó đã thanh thản hơn trước.

Ngư Thần nhìn cậu.
"Con hiểu điều gì?"
Lưu Thủy suy nghĩ thật lâu.
Rồi chậm rãi đáp.
"Ngọc Hồn Thủy..."
"Không chữa thân kiếm."
"Nó chỉ..."
"Ở bên linh hồn của thanh kiếm."
Ngư Thần khẽ gật đầu.
Trong mắt bà hiện lên sự hài lòng.
"Đúng."
"Muốn chữa lành."
"Không phải lúc nào cũng cần sức mạnh."
"Đôi khi."
"Chỉ cần có người chịu lắng nghe."

Bà nhìn về phía thanh kiếm.
"Nhiều năm qua."
"Không ai đến đây."
"Nó chỉ lặng lẽ chờ."
"Hôm nay."
"Cuối cùng."
"Đã có người nghe thấy."
Lưu Thủy cúi đầu nhìn thanh kiếm.
Trong lòng cậu chợt nhớ đến Mộc Thụ.
Nhớ đến những người mang đầy chấp niệm.
Có lẽ...
Điều khiến họ đau khổ nhất.
Không phải vì vết thương.
Mà vì chưa từng có ai thật sự hiểu được linh hồn của họ.
Ngư Thần nhìn ánh mắt ấy.
Khẽ mỉm cười.
Bà biết.
Lưu Thủy đã bắt đầu hiểu.
Sức mạnh của Linh Hồn Đạo không phải để chiến thắng kẻ khác.
Mà trước hết là để thấu hiểu.
Và chỉ khi hiểu được linh hồn của người khác.
Một ngày nào đó.
Cậu mới có thể bảo vệ được cả thế gian khỏi những vết thương mà linh lực không bao giờ chữa lành được.

Nhiều ngày sau.

Cậu đã có thể lắng nghe cảm xúc và chạm được vào những kí ức cổ xưa của Ngọc Hồn Thủy, thấy sự ra đời của nó.

Cậu bất giác mỉm cười.

Ngư Thần đứng trước Lưu Thủy.

Bà không cầm vũ khí.

Chỉ lặng lẽ nhìn cậu.

"Lưu Thủy."

"Đến lúc rồi.”

"Những ngày qua."

"Con đã hiểu."

"Linh hồn là gì."

"Hôm nay."

"Ta sẽ truyền cho con ba tuyệt kỹ."

Lưu Thủy chắp tay.

"Xin tiền bối chỉ dạy."

Ngư Thần khẽ gật đầu.

"Ba tuyệt kỹ này."

"Một để nhìn."

"Một để nghe."

"Một để chiến đấu."

"Đó là nền tảng của Linh Hồn Đạo."


Tuyệt kỹ thứ nhất — Linh Thị

Ngư Thần giơ tay.

"Nhắm mắt."

Lưu Thủy làm theo.

Ngọc Hồn Thủy khẽ phát sáng.

"Bây giờ."

"Mở mắt."

Khoảnh khắc ấy.

Thế giới trước mặt hoàn toàn thay đổi.

Quanh thân Phong Linh là những luồng sáng màu lục nhạt, mềm mại như gió.

Thủy Y tỏa ra ánh lam trong trẻo như mặt biển.

Ngay cả cây cối, chim muông cũng mang những quầng sáng khác nhau.

Lưu Thủy ngạc nhiên.

"Đây là..."

Ngư Thần đáp:

"Đó là linh hồn."

"Linh Thị."

"Không nhìn thân xác."

"Mà nhìn trạng thái linh hồn."

"Nếu linh hồn suy yếu."

"Con sẽ thấy."

"Nếu linh hồn bị ô nhiễm."

"Con cũng sẽ thấy."

Lưu Thủy chậm rãi gật đầu.


Tuyệt kỹ thứ hai — Hồn Cộng Minh

Ngư Thần nhặt một thanh kiếm đặt trên giá đá.

Đó là thanh kiếm cũ, đã đầy vết chém.

Bà đưa cho Lưu Thủy.

"Cầm lấy."

Lưu Thủy nhận kiếm.

"Đừng truyền linh lực."

"Hãy lắng nghe."

Cậu khẽ nhắm mắt.

Một lúc sau.

Trong tay cậu truyền đến một cảm giác rất kỳ lạ.

Kiên định.

Thẳng thắn.

Và...

Có chút cô đơn.

Lưu Thủy mở mắt.

"Thanh kiếm này..."

"Từng theo một kiếm sĩ."

Ngư Thần mỉm cười.

"Đúng."

"Đó là Hồn Cộng Minh."

"Con không đọc ký ức."

"Cũng không đọc suy nghĩ."

"Con chỉ cảm nhận được ý chí còn lưu lại."

Bà nhìn thanh kiếm.

"Mỗi thần khí."

"Mỗi binh khí."

"Đều có linh hồn."

"Muốn nó nhận chủ."

"Trước hết."

"Con phải hiểu nó."


Tuyệt kỹ thứ ba — Hồn Trảm

Ánh mắt Ngư Thần bỗng trở nên nghiêm nghị.

Bà đưa tay.

Một con rối gỗ từ trong rừng bước ra.

Trên ngực con rối khảm một viên tinh thạch màu trắng.

"Đây là Linh Thạch."

"Nó thay thế linh hồn."

"Nếu bị phá hủy."

"Con rối sẽ ngừng hoạt động."

Lưu Thủy rút thanh kiếm bên hông.

Ngư Thần nhìn cậu.

"Hồn Trảm."

"Không cần thần khí."

"Thứ nó cần..."

"Là ý chí."

Bà giơ hai ngón tay.

Một luồng sáng nhạt bám lên lưỡi kiếm.

"Đừng chém thân thể."

"Hãy tưởng tượng."

"Thanh kiếm của con."

"Đang chạm vào linh hồn đối phương."

Lưu Thủy hít sâu.

Cậu nhớ lại những ngày tu luyện.

Nhớ đến cảm giác khi kết nối với Ngọc Hồn Thủy.

Nhớ đến ý chí của thanh kiếm gỗ.

Rồi...

Một kiếm chém xuống.

Vút!

Lưỡi kiếm không chạm vào thân con rối.

Mà lướt qua trước ngực.

Viên Linh Thạch bên trong khẽ rung lên.

Xuất hiện một vết nứt nhỏ.

Con rối lập tức khựng lại.

Rồi bất động.

Lưu Thủy sững sờ.

"Con..."

"Không hề chém trúng."

Ngư Thần gật đầu.

"Đó là Hồn Trảm."

"Kiếm của con."

"Không phá thân xác."

"Mà rung động linh hồn."

Bà nhìn thẳng vào mắt Lưu Thủy.

"Nhưng nhớ kỹ."

"Nếu dùng lên người có linh hồn mạnh."

"Nó chỉ khiến đối phương choáng váng."

"Nếu dùng lên người có linh hồn bị thương."

"Nó sẽ khuếch đại vết nứt ấy."

"Bởi vậy."

"Đây là tuyệt kỹ nguy hiểm nhất của Linh Hồn Đạo."

Lưu Thủy chậm rãi tra kiếm vào vỏ.

"Con hiểu."

Ngư Thần bước đến.

Đặt tay lên vai cậu.

"Lưu Thủy."

"Ba tuyệt kỹ hôm nay."

"Con phải ghi nhớ."

Linh Thị — Nhìn thấu trạng thái linh hồn.

Hồn Cộng Minh — Kết nối với linh hồn của sinh linh và binh khí để cảm nhận ý chí.

Hồn Trảm — Dùng ý chí của chính mình rung động linh hồn đối phương theo nhiều cách bằng kiếm, không cần thần khí.

Bà ngước nhìn bầu trời.

"Đến một ngày."

"Con đủ mạnh mẽ."

"Hồn Trảm..."

"Mới thật sự bộc lộ uy lực vốn có."

Lưu Thủy khẽ nắm chặt chuôi thanh kiếm bên hông.

Cậu hiểu.

Sức mạnh không nằm ở thanh kiếm.

Mà nằm ở người cầm kiếm.

Và Linh Hồn Đạo...

Mới chỉ vừa mở ra cánh cửa đầu tiên.

Sáng hôm sau.

Khoảng sân đá trước Thánh Tuyền.

Ngư Thần đứng lặng.

Bên cạnh bà.

Thủy Y và Phong Linh đã có mặt từ sớm.

Lưu Thủy bước đến.

Thanh kiếm vẫn đeo bên hông.

Ngư Thần nhìn cậu.

"Hôm nay."

"Không học."

"Chỉ chiến đấu."

Lưu Thủy khẽ gật đầu.

"Xin tiền bối chỉ giáo."

Ngư Thần khẽ vung tay.

Một con rối gỗ cao gần năm mét từ trong rừng bước ra.

Khác với con rối hôm qua.

Trên ngực nó có ba viên Linh Thạch.

Một ở đầu.

Một ở ngực.

Một ở bụng.

Ngư Thần nói:

"Mỗi viên Linh Thạch."

"Tượng trưng cho một tầng linh hồn."

"Nếu chỉ chém thân thể."

"Nó sẽ đứng dậy."

"Nếu chém đúng linh hồn."

"Nó sẽ dừng."


Con rối lao tới.

Tốc độ cực nhanh.

Lưu Thủy rút kiếm.

Keng!

Hai kiếm va chạm.

Con rối chỉ lùi nửa bước.

Lưu Thủy liên tiếp xuất kiếm.

Bốn...

Năm...

Sáu kiếm.

Mỗi nhát đều chính xác.

Nhưng con rối vẫn tiếp tục tấn công.

Phong Linh cau mày.

"Không có tác dụng..."

Ngư Thần bình thản đáp.

"Con đang chém gỗ."

"Không phải linh hồn."


Lưu Thủy lùi lại.

Hít sâu một hơi.

Cậu nhớ đến lời Ngư Thần.

> Không nhìn thân xác.

> Hãy nhìn linh hồn.

Linh Thị.

Khẽ mở.

Trong mắt cậu.

Thân thể con rối dần mờ đi.

Ba viên Linh Thạch phát ra ánh sáng trắng nhạt.

Nhưng...

Chỉ có viên ở giữa ngực.

Là sáng nhất.

Lưu Thủy khẽ mỉm cười.

"Tìm thấy rồi."


Con rối lại lao đến.

Ngay khi hai bên sắp va chạm.

Lưu Thủy không chém vào vai.

Không chém vào cổ.

Mũi kiếm chuyển hướng.

Lướt ngang trước ngực.

"Hồn Trảm."

Vút!

Không có kiếm khí.

Không có linh lực bùng nổ.

Chỉ một làn sóng vô hình lướt qua.

Rắc...

Viên Linh Thạch ở ngực xuất hiện một vết nứt.

Con rối khựng lại.

Động tác chậm đi rõ rệt.

Nhưng...

Nó vẫn chưa ngã.


Ngư Thần khẽ gật đầu.

"Con đã tìm đúng."

"Nhưng."

"Lực chưa đủ."

Con rối lại vung kiếm.

Lưu Thủy đỡ đòn.

Ngay lúc ấy.

Một cơn đau nhói bất ngờ truyền từ giữa trán xuống ngực.

Bước chân cậu chợt loạng choạng.

Phong Linh giật mình.

"Lưu Thủy!"

Ngư Thần vẫn không ra tay.

Bà chỉ nói:

"Cảm nhận đi."


Lưu Thủy cắn răng.

Cơn đau ấy...

Không đến từ thân thể.

Mà từ sâu trong ý thức.

Cậu chợt hiểu.

Mỗi lần thi triển Hồn Trảm.

Không chỉ thanh kiếm chạm vào linh hồn đối phương.

Mà linh hồn của chính cậu...

Cũng phải va chạm.

Nếu ý chí dao động.

Người bị thương đầu tiên...

Chính là bản thân.


Ngư Thần cất tiếng.

"Hồn Trảm."

"Là kiếm của linh hồn."

"Nếu linh hồn con không đủ mạnh."

"Nó sẽ phản phệ."

"Cho nên."

"Đừng bao giờ lạm dụng."


Lưu Thủy hít sâu.

Ổn định tâm trí.

Một lần nữa mở Linh Thị.

Lần này.

Cậu không nhìn con rối.

Mà nhìn chính mình.

Linh hồn trong cơ thể vẫn dao động vì cú phản chấn vừa rồi.

Cậu chậm rãi điều hòa hơi thở.

Ý chí dần ổn định.

Ngọc Hồn Thủy trước ngực phát ra ánh sáng dịu nhẹ.

Không truyền sức mạnh.

Chỉ giúp cậu giữ vững tâm thần.


Lưu Thủy mở mắt.

Con rối lại lao tới.

Lần này.

Cậu không né.

Thanh kiếm chậm rãi giơ ngang.

Không nhanh.

Không mạnh.

Nhưng vô cùng vững.

"Hồn Trảm."

Một kiếm.

Lướt qua trước ngực con rối.

Rắc!

Viên Linh Thạch ở giữa vỡ tan.

Ánh sáng trong mắt con rối lập tức tắt ngấm.

Thân thể đồ sộ đứng yên vài nhịp.

Rồi đổ xuống.

Ầm!

Khoảng sân trở nên tĩnh lặng.


Ngư Thần nhìn Lưu Thủy.

Ánh mắt đầy hài lòng.

"Bà quay người nhìn về phía Thánh Tuyền.

"Linh Hồn Đạo."

"Không có đích đến."

"Càng hiểu linh hồn."

"Con sẽ càng hiểu..."

"Kiếm không chỉ dùng để giết."

"Mà còn dùng để bảo vệ những điều mắt thường không nhìn thấy."

Hôm sau.

Khoảng sân đá trước Thánh Tuyền.

Gió biển thổi nhè nhẹ.

Ngư Thần đứng trên bậc đá cao.

Phong Linh đứng bên cạnh, ánh mắt chăm chú.

Đối diện Lưu Thủy.

Là Thủy Y.

Nàng chắp tay.

"Xin chỉ giáo."

Lưu Thủy đáp lễ.

"Xin chỉ giáo."

Ngư Thần cất giọng.

"Hôm nay."

"Không giới hạn."

"Nhưng."

"Không được hạ sát."

"Hãy dùng toàn bộ những gì các con đã học."

Hai người đồng thời gật đầu.


"Đấu!"

Lời vừa dứt.

Thủy Y đã biến mất.

Một dòng nước cuộn lên từ dưới chân.

Ba mũi thủy tiễn lao thẳng về phía Lưu Thủy.

Lưu Thủy nghiêng người tránh.

Thanh kiếm trong tay vung lên.

Ba mũi thủy tiễn bị đánh tan.

Nhưng ngay sau lưng.

Thủy Y đã xuất hiện.

Keng!

Hai thanh kiếm va chạm.

Lưu Thủy bị đẩy lùi ba bước.

Trong lòng khẽ kinh ngạc.

"Nhanh thật."


Thủy Y không cho cậu cơ hội nghỉ.

Từng dòng nước hóa thành roi dài.

Liên tục quét tới.

Lưu Thủy vừa đỡ vừa lùi.

Phong Linh khẽ cau mày.

"Huynh ấy đang bị áp chế."

Ngư Thần khẽ lắc đầu.

"Không."

"Thằng bé đang quan sát."


Lưu Thủy không phản công.

Chỉ phòng thủ.

Đôi mắt dần khép lại.

Linh Thị.

Khi mở mắt lần nữa.

Thế giới thay đổi.

Quanh người Thủy Y.

Linh lực cuồn cuộn như sóng.

Nhưng điều Lưu Thủy nhìn thấy.

Không phải nước.

Mà là...

Nhịp dao động của linh hồn.

Mỗi khi Thủy Y chuẩn bị xuất kiếm.

Linh hồn nàng đều dao động trước một nhịp.

Rất nhỏ.

Nhưng không giấu được Linh Thị.

Lưu Thủy khẽ mỉm cười.

"Tìm thấy rồi."


Thủy Y lại lao tới.

Lần này.

Ngay trước khi nàng xuất kiếm.

Lưu Thủy đã nghiêng người.

Lưỡi kiếm của Thủy Y chỉ lướt qua vạt áo.

Nàng thoáng sửng sốt.

"Huynh ấy nhìn thấu rồi sao?"


Lưu Thủy không bỏ lỡ cơ hội.

Thanh kiếm xoay ngược.

Keng!

Hai kiếm va chạm lần nữa.

Lần này.

Cậu không dùng sức.

Mà khẽ nhắm mắt.

Hồn Cộng Minh.

Trong khoảnh khắc.

Một cảm giác truyền từ thanh kiếm của Thủy Y sang.

Bình tĩnh.

Kiên định.

Nhưng...

Ẩn sâu là một chút do dự.

Lưu Thủy chợt hiểu.

Thủy Y vẫn chưa dám đánh hết sức.

Bởi nàng sợ làm cậu bị thương.


Lưu Thủy khẽ cười.

"Không cần nhường ta."

Thủy Y hơi ngẩn người.

"Huynh..."

"Đã cảm nhận được?"

Lưu Thủy gật đầu.

"Kiếm của muội."

"Đã nói cho ta biết."

Ánh mắt Thủy Y thoáng kinh ngạc.

Rồi dần trở nên nghiêm túc.

"Vậy..."

"Xin thứ lỗi."

Ầm!

Linh lực bùng nổ.

Mặt hồ phía sau nổi sóng.

Vô số dòng nước hội tụ thành một con giao long khổng lồ.

Phong Linh mở to mắt.

"Đây là tuyệt kỹ của tỷ ấy..."


Con giao long lao xuống.

Lưu Thủy đứng yên.

Không né.

Không lùi.

Ngư Thần lặng lẽ quan sát.

Bà muốn biết.

Lưu Thủy sẽ lựa chọn thế nào.

Đúng lúc giao long đến trước mặt.

Lưu Thủy bước lên một bước.

Không chém vào giao long.

Không chém vào nước.

Mà nhìn thẳng vào Thủy Y.

Hồn Trảm.

Một kiếm vung ra.

Không có kiếm khí.

Không có ánh sáng.

Chỉ một làn sóng vô hình lướt qua.

Thủy Y khựng lại.

Động tác điều khiển giao long chậm đi trong khoảnh khắc.

Con giao long mất kiểm soát.

Tan thành vô số hạt nước.

Mọi thứ trở lại yên tĩnh.


Thanh kiếm của Lưu Thủy dừng trước vai Thủy Y.

Chỉ còn cách nửa gang.

Thủy Y mỉm cười.

"Ta thua."

Lưu Thủy lập tức thu kiếm.

"Không."

"Nếu đây là trận chiến thật sự."

"Ta chưa chắc thắng."

Thủy Y lắc đầu.

"Nhưng hôm nay."

"Huynh thắng."


Ngư Thần bước xuống.

Ánh mắt đầy hài lòng.

"Lưu Thủy."

"Con đã hiểu."

"Hồn Trảm."

"Không phải chỉ để hủy diệt."

"Mà là..."

"Phá vỡ nhịp vận hành của linh hồn."

"Khoảnh khắc vừa rồi."

"Nếu con cố chém sâu hơn."

"Thủy Y sẽ bị thương."

"Nhưng con đã dừng."

Lưu Thủy cúi đầu.

"Đệ tử không muốn dùng kiếm này để hủy hoại linh hồn người khác."

Ngư Thần khẽ mỉm cười.

"Đó chính là đáp án ta mong đợi."


Bà đưa tay.

Ngọc Hồn Thủy từ trước ngực Lưu Thủy chậm rãi bay lên.

Ánh sáng xanh lan tỏa khắp Thánh Tuyền.

"Lưu Thủy."

"Con đã hoàn thành việc tu luyện tại Ngư Thần vực."

"Ngày mai."

"Con sẽ tiếp tục hành trình."

"Bởi phía trước."

"Còn có những bí mật mà chỉ chính con mới có thể mở ra."

Lưu Thủy nhìn viên Ngọc Hồn Thủy đang lơ lửng trước mặt.

Trong lòng cậu hiểu rõ.

Ở Điệp Thần vực.

Cậu học cách hòa mình vào thiên nhiên.

Ở Ngư Thần vực.

Cậu học cách lắng nghe linh hồn.

Con đường phía trước vẫn còn rất dài.

Nhưng giờ đây.

Cậu đã có thêm một thanh kiếm vô hình.

Một thanh kiếm không chỉ chém thân xác.

Mà còn có thể chạm tới tận sâu trong linh hồn của đối thủ.

Và cũng vì vậy...

Cậu càng phải biết khi nào nên rút kiếm.

Và khi nào nên hạ kiếm.

💬 Bình luận