🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Q2·Ch.13: Kiếm theo gió

📖 Quyển 2: Cõi Thần

~18 phút đọc · 3446 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sáng hôm sau.

Lưu Thủy lại đến Phong Cốc.

Lần này.

Điệp Thần không đưa dải lụa che mắt.

Cũng không bảo cậu đuổi theo Thanh.

Bà chỉ đặt trước mặt cậu một thanh kiếm gỗ.

"Nhặt lên."

Lưu Thủy hơi ngạc nhiên.

Đã nhiều ngày.

Đây là lần đầu tiên cậu được cầm kiếm.

Cậu cúi người nhặt lấy.

Cảm giác quen thuộc nhanh chóng trở lại.

Điệp Thần nhìn cậu.

"Múa một kiếm."

Lưu Thủy gật đầu.

Thanh kiếm gỗ rít lên trong không khí.

Một đường kiếm đơn giản.

Gọn gàng.

Chính xác.

Nhanh như chớp.

Kiếm dừng lại.

Điệp Thần lắc đầu.

"Lại."

Lưu Thủy không hỏi.

Tiếp tục.

Đường kiếm thứ hai.

Thứ ba.

Thứ tư.

Vẫn nhận được cùng một cái lắc đầu.

Cuối cùng.

Lưu Thủy thu kiếm.

"Xin người chỉ điểm."

Điệp Thần chậm rãi bước tới.

Bà cầm lấy thanh kiếm gỗ.

Không vận linh lực.

Không dùng kiếm ý.

Chỉ nhẹ nhàng vung xuống.

Một kiếm rất chậm.

Thậm chí còn chậm hơn cả người mới học kiếm.

Nhưng đúng lúc mũi kiếm hạ xuống.

Một cơn gió từ khe núi vừa vặn lướt qua.

Thanh kiếm như được gió nâng lên.

Đường kiếm vốn bình thường.

Bỗng trở nên mềm mại.

Liền mạch.

Tự nhiên.

Điệp Thần thu kiếm.

Nhìn Lưu Thủy.

"Con thấy gì?"

Lưu Thủy trầm ngâm.

"Người..."

"Ra kiếm đúng lúc gió đến."

Điệp Thần khẽ gật đầu.

"Đúng."

"Kiếm của con."

"Nghĩ đến việc cắt gió."

"Còn kiếm của ta."

"Để gió..."

"Hoàn thành nó."

...

Lưu Thủy lặng người.

Một câu nói.

Như mở ra cánh cửa mới.

Từ trước đến nay.

Mỗi lần xuất kiếm.

Cậu đều dùng sức của mình.

Chưa từng nghĩ.

Gió cũng có thể là một phần của đường kiếm.

...

Điệp Thần lùi lại.

"Lần nữa."

Lưu Thủy hít sâu.

Lần này.

Cậu không vội.

Đứng yên.

Lắng nghe.

Một cơn gió nhẹ lướt qua cổ áo.

Chưa phải.

Lá cây vẫn còn rung.

Nhưng chưa đủ.

Vài hơi thở sau.

Một luồng gió từ khe núi thổi tới.

Lưu Thủy mở mắt.

Kiếm xuất.

Vút!

Đường kiếm vẫn là đường kiếm cũ.

Nhưng khi lưỡi kiếm chạm vào luồng gió.

Nó bỗng nhanh hơn nửa phần.

Mượt hơn nửa phần.

Ngay cả tiếng rít cũng khác.

Điệp Thần mỉm cười.

"Con không ép kiếm."

"Mà để kiếm..."

"Tự đi."

...

Ở phía xa.

Thanh đang nằm trên cành cây.

Đôi tai khẽ giật.

Nó bật dậy.

Nhìn về phía Lưu Thủy.

Đường kiếm vừa rồi.

Đã khiến lông trên người nó khẽ lay động.

Không phải vì sát khí.

Mà vì...

Gió.

...

Điệp Thần bất ngờ ném lên không trung mười chiếc lá.

"Gió sẽ quyết định."

"Chiếc nào rơi trước."

"Con không được chém."

"Chiếc lá."

"Mà hãy chém..."

"Khoảng trống."

Lưu Thủy ngước nhìn.

Mười chiếc lá bị gió cuốn loạn.

Không chiếc nào đi theo cùng một hướng.

Nếu nhìn lá.

Sẽ luôn chậm một nhịp.

Cậu từ từ hạ kiếm.

Không nhìn lá nữa.

Mà nhìn những luồng gió đang đẩy chúng.

Đột nhiên.

Kiếm động.

Một nhát chém xé ngang khoảng không.

Ngay sau đó.

Hai chiếc lá cùng bay vào đúng đường kiếm.

Xoẹt!

Cả hai bị cắt đôi.

Lưu Thủy sững người.

Cậu...

Không hề chém vào chúng.

Điệp Thần gật đầu.

"Đó mới là kiếm."

"Kiếm không đuổi theo mục tiêu."

"Mà xuất hiện..."

"Ở nơi mục tiêu nhất định sẽ đến."

...

Chiều xuống.

Lưu Thủy vẫn đứng trong Phong Cốc.

Hết lần này đến lần khác.

Chỉ luyện một kiếm.

Không nhanh hơn.

Không mạnh hơn.

Mà chuẩn xác hơn.

Đến khi ánh hoàng hôn phủ kín khe núi.

Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi tới.

Lưu Thủy vô thức vung kiếm.

Trong khoảnh khắc ấy.

Luồng gió trước mũi kiếm...

Khẽ lệch đi.

Chỉ một chút.

Nhỏ đến mức ngay cả cậu cũng không nhận ra.

Chỉ có Điệp Thần.

Lặng lẽ mỉm cười.

Bà không nói gì.

Vì bà biết.

Hạt giống đầu tiên...

Đã được gieo vào trong đường kiếm của Lưu Thủy.

Hoàng hôn phủ xuống Phong Cốc.

Lưu Thủy vẫn chưa rời đi.

Thanh kiếm gỗ trong tay đã sẫm màu vì mồ hôi.

Suốt cả buổi chiều.

Cậu chỉ luyện một kiếm.

Một kiếm.

Rồi lại một kiếm.

Không nhanh hơn.

Không mạnh hơn.

Chỉ chờ đúng khoảnh khắc gió đến.

...

Vút!

Một đường kiếm xé gió.

Tiếng rít vang lên nhẹ hơn hôm qua.

Lưu Thủy khựng lại.

Ánh mắt khẽ sáng.

"Lại..."

"Cảm giác ấy."

Cậu nhớ rất rõ.

Khoảnh khắc cuối cùng của ngày hôm qua.

Ngay khi kiếm chém xuống.

Luồng gió dường như lệch đi một chút.

Không phải ảo giác.

Cậu tin mình đã cảm nhận được.

Nếu làm lại...

Có lẽ sẽ thành công.

...

Lưu Thủy hít sâu.

Lần nữa xuất kiếm.

Nhanh hơn một chút.

Mạnh hơn một chút.

Nhưng...

Chẳng có gì xảy ra.

Gió vẫn lướt qua như cũ.

...

"Lại."

Thanh kiếm tiếp tục vung lên.

Lần này.

Nhanh hơn nữa.

Linh lực cũng vô thức truyền vào cánh tay.

Vút!

Đường kiếm sắc bén hơn.

Nhưng cơn gió trước mặt vẫn không đổi.

...

"Lại!"

...

"Lại!"

...

"Lại!"

Tiếng kiếm vang vọng khắp Phong Cốc.

Cho đến khi...

"Rắc!"

Thanh kiếm gỗ nứt một đường dài.

Lưu Thủy thở dốc.

Hai tay tê rần.

Nhưng trong lòng lại càng nặng nề.

Cậu...

Không thể lặp lại cảm giác hôm qua.

...

"Đủ rồi."

Giọng Điệp Thần vang lên sau lưng.

Lưu Thủy quay lại.

Khẽ cúi đầu.

"Xin người."

"Cho con thử thêm."

Điệp Thần nhìn thanh kiếm trong tay cậu.

"Con đang làm gì?"

Lưu Thủy đáp ngay.

"Con muốn khiến gió đổi hướng."

Điệp Thần lắc đầu.

"Đó."

"Chính là sai."

...

Bà nhặt thanh kiếm gỗ lên.

Nhẹ nhàng đặt sang một bên.

Rồi hỏi.

"Hôm qua."

"Con có nghĩ đến việc điều khiển gió không?"

Lưu Thủy im lặng.

Không.

Hôm qua.

Cậu chỉ tập trung vào đường kiếm.

Không hề nghĩ đến gió.

Điệp Thần nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Hôm nay."

"Trong đầu con."

"Chỉ còn lại..."

"Gió."

Lưu Thủy chợt sững người.

...

Điệp Thần bước đến mép vực.

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Tà áo trắng khẽ lay động.

"Gió."

"Không thích bị cưỡng ép."

"Con càng muốn bắt nó."

"Nó càng rời xa."

Lưu Thủy cúi đầu.

Trong lòng dần hiểu ra.

Hôm qua.

Khoảnh khắc ấy đến rất tự nhiên.

Còn hôm nay.

Cậu lại cố lặp lại nó.

Chính sự nóng vội...

Đã phá hỏng mọi thứ.

...

Đúng lúc ấy.

Một tiếng "chít" vang lên.

Thanh từ trên cành cây nhảy xuống.

Trong miệng ngậm một quả dại.

Nó đặt trước mặt Lưu Thủy.

Rồi lùi lại.

Khẽ ngoắc tay.

Như muốn cậu đuổi theo.

Lưu Thủy mỉm cười.

"Được."

Hai bóng người lập tức lao vào rừng.

Thanh vẫn nhanh như mọi khi.

Nhưng lần này.

Lưu Thủy không còn cố bắt kịp.

Chỉ giữ khoảng cách.

Lặng lẽ chạy phía sau.

Một lúc sau.

Thanh bỗng dừng lại.

Quay đầu nhìn.

Nó nghiêng đầu đầy khó hiểu.

Hôm nay.

Con người này...

Không còn cố bắt mình nữa.

...

Lưu Thủy chống tay lên đầu gối.

Khẽ cười.

"Ta hiểu rồi."

"Không phải lúc nào."

"Cũng cần thắng."

Thanh chớp chớp mắt.

Rồi bất ngờ nhảy tới.

Đặt bàn tay nhỏ bé lên vai Lưu Thủy.

Khẽ kêu một tiếng.

Như đang tán thưởng.

...

Từ xa.

Điệp Thần nhìn cảnh ấy.

Khóe môi khẽ cong.

Phong Linh đứng cạnh.

"Sư tôn."

"Huynh ấy thất bại."

Điệp Thần lắc đầu.

"Không."

"Hôm nay."

"Lưu Thủy tiến thêm một bước."

Phong Linh ngạc nhiên.

"Vì sao?"

Điệp Thần nhìn cơn gió đang lướt qua khu rừng.

"Muốn học cách đi cùng gió."

"Trước tiên."

"Phải bỏ đi ý nghĩ..."

"Bắt nó phục tùng."

...

Đêm xuống.

Lưu Thủy ngồi một mình bên vách đá.

Thanh kiếm đặt ngang đầu gối.

Cậu không luyện kiếm.

Chỉ lặng lẽ nghe tiếng gió.

Một cơn gió mát khẽ lướt qua.

Lần này.

Lưu Thủy không cố giữ lại.

Chỉ mỉm cười.

Để nó tự nhiên rời đi.

Ở phía sau.

Điệp Thần lặng lẽ xoay người.

Bà biết.

Bài học quan trọng nhất hôm nay.

Không nằm ở kiếm.

Mà nằm ở...

Việc Lưu Thủy cuối cùng đã học được sự kiên nhẫn.

Và đó mới là cánh cửa đầu tiên để một ngày nào đó, gió sẽ chủ động tìm đến cậu

Sáng hôm sau.

Điệp Thần gọi cả Lưu Thủy và Phong Linh đến bãi đá giữa Phong Cốc.

Gió nơi đây không mạnh.

Chỉ đủ làm tà áo khẽ lay động.

Điệp Thần nhìn hai người.

"Hôm nay."

"Hai con giao đấu."

Lưu Thủy hơi ngạc nhiên.

"Phong Linh?"

Phong Linh cũng khẽ cúi đầu.

"Xin huynh chỉ giáo."

Lưu Thủy bật cười.

"Muội khách sáo làm gì."

...

Điệp Thần giơ tay.

"Một nén hương."

"Không cần phân thắng bại."

"Ta chỉ muốn xem."

"Các con hiểu gió đến đâu."

Hai người đồng thời gật đầu.

...

Tiếng gió nổi lên.

Phong Linh là người ra tay trước.

Nàng không rút ngọc tiêu.

Chỉ khẽ nâng bàn tay.

Một luồng gió mỏng lướt sát mặt đất.

Lưu Thủy không né.

Chỉ dịch nửa bước.

Luồng gió lướt qua mũi giày.

Phong Linh hơi bất ngờ.

"Huynh tiến bộ rồi."

Lưu Thủy mỉm cười.

"Nhờ sư tôn."

...

Phong Linh lại vung tay.

Lần này.

Ba luồng gió cùng xuất hiện.

Một từ trái.

Một từ phải.

Một từ phía sau.

Lưu Thủy khép hờ mắt.

Thân thể xoay nhẹ.

Ba bước chân.

Ba lần đổi hướng.

Toàn bộ đều tránh được.

Điệp Thần khẽ gật đầu.

Phong Bộ đã bắt đầu thành hình.

...

Nhưng ngay sau đó.

Phong Linh biến mất.

Lưu Thủy giật mình.

Một cơn gió nhẹ lướt qua vai.

Cậu lập tức xoay người.

Đã chậm.

Mũi ngọc tiêu dừng ngay trước cổ.

Phong Linh cười nhẹ.

"Huynh thua rồi."

Lưu Thủy ngơ ngác.

"Từ lúc nào?"

Phong Linh lùi lại.

"Ngay lúc huynh chỉ nghe..."

"Một cơn gió."

...

Điệp Thần cất lời.

"Lưu Thủy."

"Con nghe thấy bao nhiêu luồng gió?"

"Bốn."

Điệp Thần lắc đầu.

"Chín."

Lưu Thủy khựng lại.

Chín?

Điệp Thần tiếp tục.

"Phong Linh."

"Không dùng gió để tấn công."

"Nó dùng..."

"Gió để che giấu."

Lưu Thủy lập tức hiểu.

Ba luồng gió đầu tiên.

Chỉ là mồi nhử.

Luồng thứ tư che tiếng bước chân.

Luồng thứ năm làm rung lá cây.

Luồng thứ sáu làm lệch hướng âm thanh.

Ba luồng còn lại...

Làm rối toàn bộ cảm giác của cậu.

Trong khi cậu còn đang phân biệt.

Phong Linh đã xuất hiện phía sau.

...

Lưu Thủy chậm rãi cười.

"Thì ra..."

"Đây mới là gió."

Phong Linh đỏ mặt.

"Huynh đừng khen muội."

"Muội còn kém sư tôn xa lắm."

...

Điệp Thần bước vào giữa hai người.

"Bây giờ."

"Đổi lại."

"Phong Linh."

"Con không được dùng phong linh lực."

Phong Linh hơi sửng sốt.

"Vâng."

"Lưu Thủy."

"Con được phép dùng kiếm."

Hai người nhìn nhau.

Đều hiểu.

Trận đấu thực sự.

Bây giờ mới bắt đầu.

...

Tiếng hương cháy lách tách.

Lưu Thủy chậm rãi rút kiếm.

Phong Linh chỉ đứng yên.

Không còn gió hỗ trợ.

Không còn linh lực.

Chỉ còn thân pháp.

Lưu Thủy bước một bước.

Rồi bước thứ hai.

Không vội.

Phong Linh cũng bắt đầu di chuyển.

Hai người lướt qua nhau.

Kiếm chưa xuất.

Nhưng cả hai đều đang chờ.

Chờ...

Một cơn gió.

Đúng lúc đó.

Một luồng gió từ khe núi thổi tới.

Ánh mắt Lưu Thủy chợt sáng lên.

Kiếm xuất.

Phong Linh cũng nghiêng người.

Nhưng lần này.

Đường kiếm của Lưu Thủy...

Nhanh hơn trước nửa nhịp.

Mũi kiếm dừng trước vai nàng.

Phong Linh mở to mắt.

"Huynh..."

Lưu Thủy cũng ngẩn người.

Cậu biết.

Kiếm của mình không nhanh hơn.

Mà...

Chính cơn gió ấy.

Đã đưa đường kiếm đi nhanh hơn một chút.

...

Điệp Thần mỉm cười.

Lần đầu tiên.

Bà nói với Lưu Thủy một câu mà nhiều năm sau cậu vẫn luôn ghi nhớ.

"Phong Linh điều khiển gió."

"Còn con..."

Bà nhìn thanh kiếm trong tay cậu.

"Hãy để một ngày nào đó..."

"Mỗi khi con rút kiếm."

"Gió sẽ tự nguyện đến."

Lưu Thủy siết nhẹ chuôi kiếm.

Cậu không đáp.

Nhưng trong lòng.

Đã có một mục tiêu mới.

Không phải học cách điều khiển gió.

Mà là...

Trở thành người mà gió cũng muốn đồng hành.

Buổi chiều.

Mặt trời dần khuất sau những đỉnh núi.

Phong Cốc hiếm khi yên tĩnh như hôm nay.

Điệp Thần đứng trên một phiến đá cao.

Lưu Thủy và Phong Linh đứng phía dưới.

Bà chậm rãi cất lời.

"Ngày mai."

"Lưu Thủy."

"Con sẽ rời Điệp Thần vực."

Lưu Thủy hơi bất ngờ.

"Nhanh như vậy sao?"

Điệp Thần khẽ gật đầu.

"Điều ta có thể dạy."

"Con đã học được."

"Còn lại."

"Chỉ có thể tự mình lĩnh ngộ."

...

Nói xong.

Điệp Thần đưa tay.

Một cơn gió nhẹ nâng mười hai chiếc lá lên không trung.

Chúng không bay loạn.

Mà xoay tròn thành một vòng tròn hoàn chỉnh.

"Lưu Thủy."

"Bắt đầu đi."

Lưu Thủy rút kiếm.

Ánh mắt bình tĩnh.

Cậu không nhìn những chiếc lá.

Mà lắng nghe tiếng gió.

Vút!

Thanh kiếm chém ra.

Một chiếc lá bị cắt đôi.

Ngay sau đó.

Chiếc thứ hai.

Thứ ba.

Đường kiếm liên tiếp biến đổi.

Tưởng như đang đuổi theo lá.

Nhưng thực ra.

Là đón trước hướng gió.

Chỉ trong vài hơi thở.

Mười hai chiếc lá đều rơi xuống đất.

Mỗi chiếc.

Đều bị cắt làm hai.

...

Phong Linh khẽ vỗ tay.

"Huynh thành công rồi."

Lưu Thủy lại lắc đầu.

"Chưa."

Cậu nhìn thanh kiếm.

"Ta vẫn chỉ..."

"Mượn được gió."

Điệp Thần mỉm cười.

"Đúng."

"Đó mới là điều ta muốn."

...

Bà bước xuống.

Đứng đối diện Lưu Thủy.

"Lưu Thủy."

"Con có biết."

"Vì sao."

"Ta không dạy con điều khiển gió không?"

Lưu Thủy lắc đầu.

Điệp Thần nhìn lên bầu trời.

"Gió."

"Là tự do."

"Nếu cưỡng ép."

"Nó sẽ chỉ là sức mạnh."

"Nếu đồng hành."

"Nó sẽ trở thành bằng hữu."

...

Phong Linh lặng lẽ lắng nghe.

Ngay cả nàng.

Cũng chưa từng nghe sư tôn nói những lời này.

Điệp Thần tiếp tục.

"Phong Linh."

"Sinh ra đã được gió yêu quý."

"Nó có thể gọi gió."

"Có thể sai khiến gió."

Bà quay sang Lưu Thủy.

"Còn con."

"Không có thiên phú ấy."

"Nhưng..."

"Nếu một ngày."

"Gió chủ động đến với con."

"Thì đó mới là cảnh giới cao nhất."

...

Lưu Thủy cúi đầu.

Trong lòng như hiểu ra điều gì.

Điệp Thần từ đầu đến cuối.

Không hề muốn biến cậu thành một Phong Linh thứ hai.

Bà muốn cậu.

Đi con đường của riêng mình.

...

Đúng lúc ấy.

Một cơn gió mạnh bất ngờ từ khe núi thổi tới.

Theo phản xạ.

Lưu Thủy nghiêng người.

Rồi bước lên một bước.

Không nhanh.

Không mạnh.

Chỉ rất tự nhiên.

Nhưng kỳ lạ.

Cơn gió ấy.

Không đẩy cậu lùi lại.

Mà lướt qua sau lưng.

Như đang nâng bước chân.

Điệp Thần nhìn thấy.

Ánh mắt thoáng hiện vẻ hài lòng.

Bà không nói gì.

Chỉ khẽ giơ tay.

Một chiếc lá từ trên cao rơi xuống.

Chiếc lá bay đến trước mặt Lưu Thủy.

Không bị gió cuốn đi.

Mà lặng lẽ đáp lên mũi kiếm.

Lưu Thủy nhìn chiếc lá.

Khẽ mỉm cười.

Lần này.

Cậu không đuổi theo nó.

Cũng không cố giữ nó lại.

Chỉ đứng yên.

Để gió đưa chiếc lá rời khỏi mũi kiếm.

...

Mặt trời lặn hẳn.

Lưu Thủy cúi người hành lễ thật sâu.

"Đa tạ sư tôn."

Điệp Thần khẽ gật đầu.

"Ngày mai."

"Hãy lên đường."

"Ngư Thần..."

"Đang chờ con."

Lưu Thủy nhìn lại Phong Cốc lần cuối.

Nơi này.

Không cho cậu một tuyệt kỹ.

Không trao cho cậu một món thần khí.

Nhưng lại thay đổi hoàn toàn cách cậu cầm kiếm.

Từ hôm nay.

Mỗi bước chân của Lưu Thủy.

Đều sẽ mang theo nhịp của gió.

Bình minh phủ lên Điệp Thần vực một màu vàng nhạt.

Những cánh bướm nhiều màu bay lượn giữa rừng.

Mọi thứ vẫn yên bình như ngày đầu Lưu Thủy đặt chân đến.

Nhưng hôm nay.

Là ngày cậu rời đi.

...

Lưu Thủy đứng trước ngôi nhà gỗ của Điệp Thần.

Cậu chỉnh lại thanh kiếm sau lưng.

Đeo ngay ngắn Ngọc Hồn Thủy trước ngực.

Rồi chắp tay hành lễ.

"Đệ tử đến từ biệt."

Cánh cửa gỗ khẽ mở.

Điệp Thần bước ra.

Ánh mắt vẫn hiền hòa như mọi khi.

"Con đã chuẩn bị xong?"

Lưu Thủy gật đầu.

"Vâng."

Điệp Thần nhìn cậu hồi lâu.

Rồi khẽ mỉm cười.

"Lần đầu gặp con."

"Ánh mắt con."

"Luôn tìm đường tiến."

"Bây giờ."

"Con đã biết."

"Nhìn cả đường lùi."

Lưu Thủy cúi đầu.

"Đều nhờ sư tôn chỉ dạy."

Điệp Thần lắc đầu.

"Không."

"Ta chỉ mở cửa."

"Người bước qua."

"Là chính con."

...

Đúng lúc ấy.

Một bóng trắng từ trên cây lao xuống.

Thanh đáp ngay trước mặt Lưu Thủy.

Nó nghiêng đầu nhìn cậu.

Rồi lấy từ sau lưng ra một vật nhỏ.

Đó là...

Một chiếc lông vũ màu xanh ngọc.

Không biết của loài chim nào.

Thanh đặt chiếc lông vào tay Lưu Thủy.

Khẽ kêu một tiếng.

Lưu Thủy mỉm cười.

"Cho ta sao?"

Thanh gật đầu.

Rồi nhanh chóng leo lên vai cậu.

Dùng đầu cọ nhẹ vào má.

Phong Linh đứng phía sau không nhịn được cười.

"Xem ra."

"Nó rất thích huynh."

Lưu Thủy đưa tay xoa đầu Thanh.

"Ta cũng sẽ nhớ ngươi."

Thanh khẽ kêu.

Nhưng lần này.

Nó không đi theo.

Chỉ nhảy trở lại cành cây.

Lặng lẽ nhìn theo.

...

Điệp Thần bước tới.

Bà nhìn chiếc lông vũ.

"Đây là lễ vật."

"Của Điệp Thần vực."

Lưu Thủy hơi ngạc nhiên.

"Thưa người."

"Chiếc lông này có năng lực gì?"

Điệp Thần mỉm cười.

"Không có."

Lưu Thủy ngẩn ra.

Điệp Thần nhìn những cánh bướm bay trong gió.

"Có những thứ."

"Không cần sức mạnh."

"Vẫn đáng để mang theo."

Lưu Thủy lặng lẽ siết nhẹ chiếc lông trong tay.

Cậu hiểu.

Đây không phải pháp bảo.

Mà là...

Một kỷ niệm.

...

Phong Linh chậm rãi bước đến.

Trên tay nàng là một chiếc túi vải nhỏ.

"Huynh."

"Đây là ít linh quả."

"Trên đường có thể dùng."

Lưu Thủy nhận lấy.

"Cảm ơn muội."

Phong Linh khẽ cười.

"Huynh khách sáo rồi."

Hai người nhìn nhau.

Trong chốc lát.

Không ai nói thêm.

Dù chỉ cùng nhau tu luyện chưa lâu.

Nhưng đã trải qua không ít thử thách.

Sự im lặng ấy.

Lại khiến lời chia tay càng khó nói.

...

Điệp Thần khẽ lên tiếng.

"Phong Linh."

"Con cũng nên lên đường."

Phong Linh hơi bất ngờ.

"Con cũng đi?"

Điệp Thần gật đầu.

"Con ở lại."

"Đã không còn gì để học."

Phong Linh cúi đầu.

"Vâng."

Lưu Thủy nhìn nàng.

"Muội sẽ đến thần vực nào?"

Phong Linh mỉm cười.

"Đi cùng huynh."

Lưu Thủy ngạc nhiên.

"Đi cùng?"

Điệp Thần khẽ gật đầu.

"Ngư Thần."

"Muốn gặp cả hai."

Lưu Thủy chợt hiểu.

Điệp Thần đã sắp xếp từ trước.

...

Hai người cùng cúi đầu hành lễ.

"Đa tạ sư tôn."

Điệp Thần đưa mắt nhìn theo hai bóng lưng đang dần khuất giữa rừng.

Một cơn gió nhẹ lướt qua.

Thanh từ trên cây nhảy xuống.

Ngồi cạnh bà.

Khẽ kêu một tiếng.

Điệp Thần mỉm cười.

"Con cũng nhận ra rồi sao?"

Thanh nghiêng đầu.

Bà nhìn về phía con đường mòn.

Giọng nói rất khẽ.

"Lưu Thủy..."

"Đã không còn chạy theo gió."

"Dù phía trước..."

"Là biển lớn."

"Hay bầu trời."

"Cơn gió ấy..."

"Rồi sẽ luôn ở bên con."

Xa xa.

Lưu Thủy chợt cảm thấy một cơn gió mát lướt qua vai.

Cậu dừng bước.

Quay đầu nhìn lại Điệp Thần vực.

Khẽ cúi đầu một lần nữa.

Rồi cùng Phong Linh bước tiếp về phương bắc.

Nơi đó.

Là thần vực của Ngư Thần.

Và cũng là nơi Ngọc Hồn Thủy sẽ bắt đầu thức tỉnh sức mạnh thật sự.

💬 Bình luận (0)