🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Q2·Ch.12: Bạn đồng hành của gió

📖 Quyển 2: Cõi Thần

~14 phút đọc · 2734 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ngày thứ 5.
Điệp Thần đưa Lưu Thủy đến một khu rừng hoàn toàn khác.
Nơi này không có đường mòn.
Không có hồ nước.
Chỉ có những thân cây cổ thụ cao vút.
Ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá.
Gió không ngừng luồn lách giữa rừng già.
Điệp Thần dừng bước.
Trên vai bà.
Một con bướm xanh khẽ đập cánh.
Bà giơ tay.
Con bướm bay đi.
Không lâu sau.
Tiếng cành cây rung lên liên tục từ trong rừng.
Một bóng trắng lao vun vút qua các tán cây.
Nhanh đến mức Lưu Thủy chỉ kịp nhìn thấy một vệt mờ.
Bóng trắng đáp xuống trước mặt Điệp Thần.
Đó là một con linh viên.
Bộ lông trắng như tuyết.
Đôi mắt xanh biếc.
Thân hình nhỏ hơn khỉ bình thường.
Nhưng vô cùng nhanh nhẹn.
Nó cúi đầu trước Điệp Thần.
Rồi tò mò nhìn Lưu Thủy.
Điệp Thần khẽ vuốt đầu nó.
"Tên nó là Thanh."
"Là linh thú sinh ra tại Điệp Thần vực."
Linh viên nghiêng đầu.
Đột nhiên nhe răng cười.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái...
Vút!
Nó biến mất.
Lưu Thủy lập tức quay người.
Không thấy.
Bên trái.
Không có.
Bên phải.
Cũng không.
Bỗng nhiên.
"Cộc."
Một hòn quả rừng rơi trúng đầu cậu.
Lưu Thủy ngẩng lên.
Thanh đang ngồi trên cành cây.
Vừa cười vừa lắc lư cái đuôi.
Điệp Thần bình thản nói.
"Bắt nó."
Lưu Thủy ngẩn người.
"Chỉ cần chạm được vào nó."
"Là đủ."
...
Lưu Thủy lập tức lao lên.
Thanh vừa thấy cậu cử động.
Đã nhảy sang cây khác.
Không hề vội vàng.
Không hề hoảng loạn.
Giống như đang chơi đùa.
Lưu Thủy tăng tốc.
Thanh cũng tăng tốc.
Khoảng cách giữa hai bên.
Không hề thay đổi.
Sau một khắc.
Lưu Thủy bật lên một cành cây.
Đoán trước hướng Thanh sẽ đáp xuống.
Ngay khi cậu chuẩn bị chạm tới.
Thanh bỗng đạp nhẹ lên một chiếc lá.
Thân hình đổi hướng giữa không trung.
Lưu Thủy chỉ kịp chạm vào khoảng không.
...
Điệp Thần vẫn đứng dưới gốc cây.
Không hề lên tiếng.
...
Một canh giờ sau.
Lưu Thủy đã mệt.
Thanh thì vẫn ung dung.
Nó ngồi trên cành cây.
Nhẹ nhàng dùng hai tay ôm một quả dại.
Vừa ăn.
Vừa nhìn Lưu Thủy.
Ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.
Lưu Thủy bật cười.
"Ngươi cố ý sao?"
Thanh nghiêng đầu.
Khẽ kêu một tiếng.
Như đang trả lời.
...
Lưu Thủy không đuổi nữa.
Cậu ngồi xuống.
Ngẩng đầu nhìn Thanh.
Lần đầu tiên.
Không xem nó là mục tiêu.
Mà là...
Một phần của khu rừng.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Lông trên người Thanh khẽ lay động.
Nó không nhảy ngay.
Mà chờ đúng khoảnh khắc cành cây phía trước rung lên.
Mới bật người.
Lưu Thủy chăm chú quan sát.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Lần thứ tư.
Đều như vậy.
Không phải Thanh nhanh hơn cậu.
Mà là...
Nó luôn nhảy đúng nhịp gió.
Cành cây vừa nghiêng tới.
Nó mượn lực.
Cành cây bật ngược lại.
Nó đã ở cành tiếp theo.
Mỗi bước nhảy.
Đều tiết kiệm đến cực hạn.
Lưu Thủy khẽ mỉm cười.
"Thì ra..."
"Ngươi không chạy."
"Ngươi để khu rừng đưa mình đi."
...
Cậu từ từ đứng dậy.
Lần này.
Không lao thẳng.
Mà bắt đầu di chuyển chậm.
Lắng nghe tiếng lá.
Quan sát cành cây.
Cảm nhận hướng gió.
Thanh nhìn cậu.
Đôi mắt xanh ánh lên vẻ thích thú.
Nó lại nhảy.
Lưu Thủy cũng nhảy.
Khoảng cách giữa một người và một linh viên.
Lần đầu tiên.
Được rút ngắn.
Điệp Thần khẽ mỉm cười.
Bà biết.
Lưu Thủy cuối cùng đã hiểu.
Không phải học từ bà.
Mà học từ chính...
Gió.
Và những sinh linh sống cùng gió.

Ánh nắng xuyên qua những tán cổ thụ.

Thanh đứng trên một cành cây cao.

Đôi mắt xanh biếc lặng lẽ nhìn xuống.

Phía dưới.

Lưu Thủy nhắm mắt.

Không cử động.

Đã gần nửa canh giờ.

Thanh nghiêng đầu.

Nó không hiểu.

Mấy ngày trước.

Con người này luôn đuổi theo nó.

Hôm nay.

Lại đứng yên như một khúc gỗ.

...

Một cơn gió nhẹ lướt qua.

Lưu Thủy từ từ mở mắt.

Không nhìn Thanh.

Mà nhìn những chiếc lá đang xoay tròn.

Tiếng cỏ lay.

Tiếng cành cây va nhau.

Tiếng chim đập cánh.

Mọi âm thanh dường như hòa thành một nhịp điệu.

Đúng lúc ấy.

Thanh động.

Nó bật khỏi cành cây.

Thân thể nhỏ bé lao vun vút giữa rừng.

Lưu Thủy không lập tức đuổi theo.

Một...

Hai...

Ba...

Đến nhịp thứ tư.

Cậu mới nhấc chân.

Vút!

Thân ảnh màu lam lao đi.

Không nhanh hơn hôm qua.

Nhưng...

Mỗi bước chân đều vừa đúng lúc cơn gió nâng lên.

Lần đầu tiên.

Lưu Thủy không có cảm giác đang chạy.

Mà như đang được đẩy về phía trước.

...

Thanh ngoái đầu.

Đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Khoảng cách.

Đang thu hẹp.

Nó tăng tốc.

Lưu Thủy cũng tăng tốc.

Không.

Chính xác hơn.

Là gió quanh người cậu nhanh hơn.

Tiếng lá phía trước rung lên.

Lưu Thủy đổi hướng ngay trước khi cơn gió quét ngang.

Thanh khựng lại.

Đây là lần đầu tiên.

Có người đuổi kịp nhịp di chuyển của nó.

...

Chỉ còn tám mét.

Năm mét.
Ba mét.

Thanh bất ngờ xoay người.

Nhảy lên thân cây phía trên.

Lưu Thủy cũng bật theo.

Nhưng ngay khi sắp chạm tới.

Thanh dùng chiếc đuôi quấn vào cành cây.

Lộn người một vòng.

Đáp xuống phía sau lưng cậu.

Lưu Thủy mỉm cười.

"Quả nhiên..."

"Ngươi vẫn nhanh hơn."

Thanh khẽ kêu.

Âm thanh không còn vẻ trêu chọc như trước.

...

Từ xa.

Điệp Thần lặng lẽ quan sát.

Phong Linh đứng bên cạnh.

Khẽ hỏi.

"Sư tôn."

"Huynh ấy vẫn chưa bắt được Thanh."

Điệp Thần mỉm cười.

"Không cần."

Phong Linh hơi ngạc nhiên.

Điệp Thần nhìn hai bóng người đang di chuyển trong rừng.

"Con có thấy không?"

Phong Linh chăm chú nhìn.

Một lúc sau.

Ánh mắt nàng sáng lên.

"Nhịp chân..."

Điệp Thần gật đầu.

"Đúng."

"Hôm qua."

"Mỗi bước của Lưu Thủy đều chống lại gió."

"Hôm nay."

"Mỗi bước..."

"Đều thuận theo gió."

"Bắt được Thanh..."

"Chỉ là kết quả."

"Học được cách bước cùng gió..."

"Mới là điều ta muốn."

...

Buổi chiều.

Thanh chủ động quay lại.

Nó đáp xuống trước mặt Lưu Thủy.

Trong miệng ngậm một quả màu đỏ.

Nó đặt quả xuống đất.

Rồi lùi lại hai bước.

Lưu Thủy hơi bất ngờ.

"Cho ta sao?"

Thanh khẽ gật đầu.

Lưu Thủy bật cười.

"Cảm ơn."

Thanh vui vẻ kêu một tiếng.

Rồi lại biến mất giữa rừng.

Phong Linh nhìn thấy cảnh ấy.

Không nhịn được mỉm cười.

"Sư tôn."

"Thanh..."

"Đã công nhận huynh ấy rồi."

Điệp Thần nhìn về phía cánh rừng.

Ánh mắt hiền hòa.

"Nó..."

"Đã cảm nhận được."

"Lưu Thủy không còn xem gió là công cụ."

"Mà là..."

"Một người bạn đồng hành."

Bà khẽ ngẩng đầu.

Một cơn gió nhẹ lướt qua mái tóc.

Khóe môi nở nụ cười rất nhạt.

"Đến lúc..."

"Có thể bắt đầu bài học tiếp theo."

Ở phía xa.

Lưu Thủy vẫn nhìn theo hướng Thanh rời đi.

Cậu không biết.

Từ khoảnh khắc Thanh đặt quả rừng trước mặt mình.

Con đường tu luyện của cậu.

Đã chính thức được Điệp Thần vực thừa nhận.

Sáng sớm.
Lưu Thủy theo Điệp Thần rời khỏi khu rừng quen thuộc.
Hai người đi rất lâu.
Càng đi.
Cây cối càng thưa dần.
Không khí cũng lạnh hơn.
Phía trước dần hiện ra một khe núi khổng lồ.
Hai vách đá dựng đứng như bị lưỡi kiếm khổng lồ chém đôi.
Tiếng gió rít vang vọng không ngừng.
Xa xa.
Từng cột gió xoáy màu trắng bạc cuộn lên tận trời.
Lưu Thủy dừng bước.
Chỉ đứng ngoài cửa khe núi.
Cậu đã cảm nhận được áp lực.
Điệp Thần chậm rãi nói.
"Nơi này."
"Phong Cốc."
"Trong thần vực."
"Là nơi gió hỗn loạn nhất."
Lưu Thủy nhìn vào trong.
Mặt đất phủ đầy những tảng đá bị mài nhẵn.
Nhiều thân cổ thụ gãy ngang.
Có những vách đá xuất hiện vô số vết cắt mỏng như lưỡi dao.
Không phải do kiếm.
Mà do...
Gió.
...
Điệp Thần cúi xuống.
Nhặt một hòn đá nhỏ.
Bà nhẹ nhàng ném vào trong.
Hòn đá vừa bay được hơn hai mươi mét.
Một luồng gió xoáy bất ngờ quét ngang.
"Bốp!"
Hòn đá bị đánh bật.
Đập mạnh vào vách núi.
Vỡ vụn.
Lưu Thủy khẽ siết chuôi kiếm.
Nếu vừa rồi là người...
Kết quả cũng chẳng khá hơn.
Điệp Thần nhìn cậu.
"Sợ không?"
Lưu Thủy im lặng một lúc.
Rồi khẽ gật đầu.
"Có."
Điệp Thần mỉm cười.
"Rất tốt."
"Nếu không biết sợ."
"Con sẽ chết."
...
Bà đưa cho Lưu Thủy một dải lụa màu trắng.
"Buộc lên mắt."
Lưu Thủy hơi ngạc nhiên.
"Thưa người?"
Điệp Thần không giải thích.
"Buộc."
Lưu Thủy làm theo.
Trước mắt lập tức tối đen.
Chỉ còn tiếng gió gào thét.
Điệp Thần cất giọng.
"Từ hôm nay."
"Con không được tin đôi mắt."
"Hãy dùng thân thể."
"Để cảm nhận gió."
Vừa dứt lời.
Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lưng Lưu Thủy.
Khẽ đẩy.
...
Lưu Thủy bước vào Phong Cốc.
Ngay bước đầu tiên.
Một cơn gió lạnh quét ngang.
Cậu theo phản xạ nghiêng người.
Luồng gió lướt sát trước ngực.
Nếu chậm hơn một nhịp.
Đã bị hất ngã.
Cậu tiếp tục tiến lên.
Tiếng gió càng lúc càng dày đặc.
Có lúc từ trái.
Có lúc từ sau lưng.
Có lúc từ trên cao ép xuống.
Mỗi bước đều như đang đi giữa vô số kẻ địch vô hình.
...
Lưu Thủy không dám chạy.
Chỉ bước thật chậm.
Lắng nghe.
Cảm nhận.
Một tiếng rít rất nhỏ vang lên bên tai.
Cậu lập tức cúi thấp người.
Vút!
Một luồng gió sắc bén lướt qua trên đầu.
Cắt đứt vài sợi tóc.
Lưu Thủy khẽ hít sâu.
Nếu còn nhìn bằng mắt.
Có lẽ cậu đã phản ứng chậm.
...
Bên ngoài Phong Cốc.
Phong Linh đứng cạnh Điệp Thần.
Ánh mắt đầy lo lắng.
"Sư tôn."
"Có nguy hiểm quá không?"
Điệp Thần vẫn nhìn vào trong.
"Gió."
"Không biết nói dối."
"Nó sẽ nói cho Lưu Thủy biết."
"Cậu ấy còn thiếu điều gì."
...
Đúng lúc ấy.
Một tiếng động lớn vang lên.
Ầm!
Một cột gió khổng lồ bùng lên giữa khe núi.
Lưu Thủy bị hất văng.
Lăn mấy vòng trên mặt đất.
Khóe miệng rỉ máu.
Cậu chống kiếm đứng dậy.
Chưa kịp lấy lại thăng bằng.
Luồng gió thứ hai đã ập đến.
Lưu Thủy nghiến răng.
Không né.
Mà bước chéo sang trái.
Luồng gió lướt sát vai.
Áo bị xé rách một mảng.
Nhưng thân thể vẫn đứng vững.
...
Điệp Thần khẽ gật đầu.
"Khá."
"Đã biết."
"Không chống lại."
"Mà mượn thế."
Phong Linh nghe vậy.
Khẽ thở phào.
Nhưng Điệp Thần lại nói tiếp.
"Đó mới chỉ là bắt đầu."
"Phong Cốc."
"Còn chưa thật sự thức tỉnh."
Ngay khi câu nói vừa dứt.
Toàn bộ khe núi đột nhiên rung chuyển.
Tiếng gió trầm thấp vang lên như tiếng gầm của một con cự thú.
Ở sâu trong Phong Cốc.
Một cột lốc màu lam chậm rãi hình thành.
Lưu Thủy đứng yên.
Dù không nhìn thấy.
Cậu vẫn cảm nhận được.
Một thứ gì đó...
Đang tiến về phía mình.
Tiếng gió rít vang khắp Phong Cốc.
Lưu Thủy đứng bất động.
Dải lụa trắng vẫn che kín đôi mắt.
Cậu không nhìn thấy.
Nhưng có thể cảm nhận rõ.
Một áp lực khổng lồ đang tiến lại gần.
Không nhanh.
Mà đều đặn.
Giống như một sinh linh đang hít thở.
...
Ở ngoài Phong Cốc.
Phong Linh khẽ nắm chặt hai tay.
"Sư tôn..."
"Đó là gì?"
Điệp Thần bình thản đáp.
"Linh phong."
Phong Linh giật mình.
"Người gọi nó thức tỉnh?"
Điệp Thần khẽ gật đầu.
"Nếu muốn bước cùng gió."
"Phải hiểu."
"Gió cũng có ý chí."
...
Trong khe núi.
Tiếng gió bỗng thay đổi.
Không còn hỗn loạn.
Mà dần có tiết tấu.
Lưu Thủy lặng lẽ nghiêng đầu.
Cậu nhớ lại những ngày đuổi theo chiếc lá.
Đuổi theo Thanh.
Đứng giữa rừng lắng nghe từng nhịp lá rung.
Tiếng gió hôm nay...
Giống.
Nhưng sâu hơn.
Như có ai đang nói chuyện.
...
Đột nhiên.
Một luồng cuồng phong quét ngang.
Lưu Thủy lập tức lùi nửa bước.
Ầm!
Tảng đá sau lưng vỡ tan.
Chưa kịp đứng vững.
Luồng gió thứ hai đã lao tới.
Lưu Thủy nghiêng người tránh.
Luồng thứ ba.
Thứ tư.
Thứ năm.
Liên tiếp kéo đến.
Không có khoảng nghỉ.
Mồ hôi bắt đầu lăn xuống trán.
Hơi thở cũng dồn dập.
Nếu cứ tiếp tục.
Sớm muộn gì cậu cũng kiệt sức.
...
Bên ngoài.
Phong Linh sốt ruột.
"Huynh ấy không phản công sao?"
Điệp Thần lắc đầu.
"Không có kẻ địch."
"Thì phản công ai?"
Phong Linh khựng lại.
Đúng vậy.
Ở đây...
Chỉ có gió.
...
Lưu Thủy cắn chặt răng.
Trong đầu hiện lên đúng câu nói ấy.
Không có kẻ địch.
Vậy...
Tại sao mình lại né?
Tại sao mình lại xem gió là đối thủ?
Cậu từ từ hạ thấp trọng tâm.
Thả lỏng hai vai.
Không cố đoán luồng gió tiếp theo.
Chỉ lắng nghe.
Một hơi.
Hai hơi.
Ba hơi...
Tiếng gió.
Bắt đầu rõ ràng hơn.
Có luồng mạnh.
Có luồng yếu.
Có luồng đi thẳng.
Có luồng chỉ lướt qua.
Chúng không hề hỗn loạn.
Chỉ là...
Trước đây cậu không nghe được quy luật của chúng.
...
Một cơn gió từ bên phải tới.
Lưu Thủy không né.
Mà xoay nhẹ thân mình.
Luồng gió lướt qua sau lưng.
Ngay sau đó.
Một luồng khác từ phía trước.
Cậu bước chếch sang trái.
Thân thể vừa vặn lọt qua khoảng trống giữa hai dòng khí.
Không nhanh hơn.
Chỉ...
Đúng nhịp.
...
Điệp Thần khẽ mỉm cười.
"Đã bắt đầu rồi."
Phong Linh nhìn chăm chú.
Lưu Thủy không còn bị gió đẩy nữa.
Từng bước chân.
Đều trở nên nhẹ hơn.
...
Bỗng nhiên.
Linh phong gầm lên.
Toàn bộ Phong Cốc rung chuyển.
Một cột lốc khổng lồ từ giữa khe núi lao thẳng tới.
Phong Linh biến sắc.
"Lưu Thủy!"
Nhưng Điệp Thần không hề động.
...
Lưu Thủy cảm nhận được.
Lần này.
Không thể né.
Cũng không thể lùi.
Cậu hít sâu.
Buông lỏng toàn thân.
Mặc cho cuồng phong nuốt lấy mình.
Trong khoảnh khắc ấy.
Điều kỳ lạ xảy ra.
Thân thể cậu không bị hất văng.
Mà theo dòng gió xoay tròn.
Giống như chiếc lá hôm đầu tiên.
Không chống lại.
Không cưỡng ép.
Chỉ thuận theo.
Sau vài vòng xoáy.
Lưu Thủy nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Vững vàng.
Không hề ngã.
...
Cả Phong Cốc bỗng im lặng.
Tiếng gió cũng dịu đi.
Điệp Thần bước tới.
Bà đặt tay lên vai Lưu Thủy.
"Con nghe thấy gì?"
Lưu Thủy chậm rãi tháo dải lụa che mắt.
Ánh mắt vẫn còn kinh ngạc.
"Có rất nhiều tiếng gió."
"Nhưng..."
"Chúng không hề đánh nhau."
"Chỉ là..."
"Mỗi luồng đều muốn đi theo con đường của mình."
Điệp Thần gật đầu.
"Đúng."
"Gió không hỗn loạn."
"Chỉ có người không hiểu."
Lưu Thủy cúi đầu suy ngẫm.
Điệp Thần nhìn thẳng vào cậu.
"Hôm nay."
"Con mới chỉ nghe được tiếng nói của gió."
"Ngày nào..."
"Gió chịu lắng nghe con."
"Lúc ấy."
"Con mới thật sự bước vào con đường của Phong."
Nói xong.
Bà quay người rời khỏi Phong Cốc.
Lưu Thủy đứng lại.
Một cơn gió nhẹ lướt qua.
Lần này.
Cậu không vô thức chống lại nữa.
Mà khẽ mỉm cười.
Để mặc làn gió lướt qua vai mình.
Ở phía trên vách đá.
Thanh lặng lẽ ngồi nhìn.
Đôi mắt xanh ánh lên vẻ vui mừng.
Con người ấy.
Cuối cùng...
Đã không còn đuổi theo gió nữa.

💬 Bình luận (0)