🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Q2·Ch.5: Ngọn lửa và ngọn núi

📖 Quyển 2: Cõi Thần

~17 phút đọc · 3332 từ · · ⚠️ Báo cáo

Tiếng reo hò còn chưa lắng xuống.

Lực Trụ vừa bước xuống lôi đài.

Lưu thủy dìu tay, cậu hiểu ý chí của Lực Trụ, nhưng ánh mắt hiện lên vẻ thương xót.

Hỏa Ly đưa một túi nước cho cậu.

"Đánh không tệ."

Lực Trụ cười toe.

"Suýt nữa thì thua."

Hỏa Ly liếc nhìn cậu.

"Biết vậy là tốt."

"Nếu còn liều lĩnh như thế..."

"Ta sẽ đánh ngươi trước."

Lực Trụ cười gãi đầu.

Phong Linh khẽ cười theo.

Lưu Thủy nhìn lên bảng đá.

Ánh mắt chợt dừng lại.

Tên tiếp theo...

Đã hiện lên.


Hỏa Ly.

Đối chiến.

Địa Minh.


Khắp quảng trường.

Tiếng bàn tán lập tức nổi lên.

"Là Địa Minh!"

"Hậu duệ ưu tú của Ngưu Thần!"

"Gặp Hỏa Ly."

"Cả hai đều ở cảnh giới Linh Vương.”

"Đây chẳng khác nào trận chung kết sớm."

Ngay cả các hậu duệ cấp hai cũng đồng loạt quay đầu.

Không một ai rời đi.

Ai cũng biết.

Đây sẽ là trận đấu đáng xem nhất từ đầu đại hội.


Địa Minh bước lên lôi đài.

Mỗi bước chân đều nặng như núi.

Thanh đại phủ sau lưng dài hơn hai mét.

Lưỡi phủ dày và rộng.

Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người khác cảm thấy áp lực.

Hắn đứng giữa lôi đài.

Không nói.

Không cười.

Chỉ lặng lẽ nhìn Hỏa Ly.

...

Ở phía đối diện.

Hỏa Ly tháo dải lụa buộc tóc.

Mái tóc đỏ xõa xuống sau lưng.

Nàng rút trường thương.

Đầu thương đỏ như được nung trong lửa.

Một luồng nhiệt lan ra.

Không dữ dội.

Nhưng khiến không khí quanh lôi đài bắt đầu méo đi.

Lưu Thủy nhìn cây thương.

Đây là lần đầu tiên...

Cậu thấy Hỏa Ly thực sự nghiêm túc.


Địa Minh cất tiếng.

"Đã lâu."

Hỏa Ly gật đầu.

"Ba năm."

"Không ngờ."

"Người đầu tiên ta gặp lại."

"Là ngươi."

Địa Minh khẽ nâng đại phủ.

"Lần này..."

"Ta sẽ thắng."

Hỏa Ly mỉm cười.

"Đừng nói trước."


Coong!

Tiếng chuông vang lên.

Hai người cùng lúc biến mất.
ẦMMMM!!
Một tiếng nổ kinh thiên vang dội.
Mặt lôi đài lập tức lõm xuống.
Một vòng xung kích quét thẳng ra ngoài.
Tầng kết giới màu vàng rung lên dữ dội.
Khán giả hàng đầu vô thức đưa tay che mặt.
Gió nóng tạt ngang quảng trường.
...
Giữa biển bụi.
Một ngọn lửa đỏ bùng lên.
Ngay sau đó...
ẦM!
Một khối đá khổng lồ từ dưới đất trồi lên.
Ngọn lửa va thẳng vào khối đá.
Đá vỡ.
Lửa nổ tung.
Hàng trăm mảnh đá đỏ rực bắn khắp bầu trời.
...
"Ở trên!"
Có người hét lớn.
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
Hỏa Ly đang ở giữa không trung.
Trường thương kéo theo một dải hỏa diễm dài.
Như sao băng rơi xuống.
Địa Minh không lùi.
Hai tay hắn đập mạnh xuống mặt đất.
RẦMMMM!!
Mặt lôi đài rung chuyển.
Từng cột đá cao gần mười mét đồng loạt lao lên.
Như một khu rừng đá mọc thẳng từ lòng đất.
...
ẦM!
Thương của Hỏa Ly xuyên nát cột đá thứ nhất.
ẦM!
Cột thứ hai nổ tung.
ẦM!
Cột thứ ba vỡ vụn.
Nhưng...
Cột thứ tư.
Thứ năm.
Thứ sáu...
Liên tiếp mọc lên.
Địa Minh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Ánh mắt bình tĩnh.
Hắn không đuổi theo.
Chỉ biến cả lôi đài thành chiến trường của đại địa.
...
Hỏa Ly xoay người giữa không trung.
Mũi thương quét thành một vòng tròn.
OÀNH!!
Lửa đỏ bùng nổ.
Một biển lửa hình bán nguyệt quét ngang.
Hơn mười cột đá cùng lúc bị nuốt chửng.
Sức nóng làm không khí méo mó.
Ngay cả kết giới cũng xuất hiện từng gợn sóng.
...
Lực Trụ há hốc miệng.
"Khủng khiếp..."
Lưu Thủy vẫn nhìn không chớp mắt.
Nếu là cậu.
Một trong hai đòn vừa rồi...
Đã đủ khiến cậu bị thương.
...
Địa Minh bước lên.
Một bước.
ẦM!
Lôi đài nứt toác.
Hai bước.
ẦM!
Đá vụn bay lên.
Ba bước.
Một bàn tay đất khổng lồ đột ngột chui khỏi mặt đất.
Nắm chặt lấy Hỏa Ly.
...
"Xong rồi!"
Không ít người bật dậy.
Nhưng ngay giây sau.
BÙNG!!
Một cột lửa đỏ rực xuyên thẳng lên trời.
Bàn tay đá nổ tung.
Hỏa Ly lao ra từ giữa biển lửa.
Tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.
Một.
Hai.
Ba.
Bốn bóng Hỏa Ly đồng thời xuất hiện quanh Địa Minh.
Địa Minh nhíu mày.
"Ảo ảnh?"
"Không."
Tiếng Hỏa Ly vang lên từ bốn hướng.
"Là quá nhanh."
...
ẦM!
Một mũi thương đâm vào vai.
Địa Minh nghiêng người.
ẦM!
Một thương khác quét vào hông.
Hắn giơ đại phủ đỡ.
KENG!!
Tia lửa bắn tung.
Ngay khi phủ vừa chặn được.
Một mũi thương khác đã xuất hiện sau lưng.
Địa Minh chỉ kịp dựng lên một bức tường đá.
RẦMMMM!!
Bức tường nổ tung.
Đá và lửa phủ kín cả lôi đài.
...
Hầu Thần cười lớn.
"Đúng!"
"Đừng cho hắn kịp thở!"
Ở phía đối diện.
Ngưu Thần vẫn bình tĩnh.
Nhưng ánh mắt ông đã sắc hơn lúc đầu.
...
Địa Minh hít sâu.
Hai tay chậm rãi khép lại.
Toàn bộ mặt lôi đài bắt đầu rung chuyển.
ẦM...
ẦM...
ẦM...
Những tiếng động nặng nề liên tiếp vang lên.
Khắp quảng trường.
Vô số người biến sắc.
Lực Trụ nuốt khan.
"Dưới đất..."
"Có gì vậy?"
Ngay sau đó.
RẦMMMMMMMM!!
Hàng chục khối đá khổng lồ lớn như những căn nhà đồng loạt trồi lên.
Che kín bầu trời.
Ánh nắng biến mất.
Toàn bộ lôi đài chìm trong bóng tối.
Địa Minh giơ đại phủ.
Chỉ về phía Hỏa Ly.
"Tất cả..."
"Rơi xuống."
...
ẦMMMMMMMM!!
Hàng chục ngọn núi đá cùng lúc giáng xuống.
Tiếng nổ vang động khắp Thần giới.
Mặt đất rung lên dữ dội.
Ngay cả những người đứng ngoài kết giới cũng phải lùi lại.
Khói bụi cao gần ba mươi mét.
Không ai còn nhìn thấy Hỏa Ly.
...
Ba nhịp thở trôi qua.
Giữa biển bụi.
Một đốm sáng đỏ bỗng xuất hiện.
Rồi hai.
Ba.
Mười.
Trăm.
Hàng ngàn đốm lửa đỏ đồng thời bừng sáng.
Giống như...
Một bầu trời đầy sao.
Địa Minh khẽ ngẩng đầu.
Đồng tử co lại.
Hỏa Ly đứng trên đỉnh khối đá cao nhất.
Ngọn lửa quanh nàng đã chuyển sang màu đỏ thẫm.
Mái tóc đỏ tung bay trong gió nóng.
Mũi thương chĩa thẳng xuống dưới.
Khóe môi khẽ cong lên.
"Đến lượt ta."
Nàng giẫm mạnh.
BÙNG!!!
Ngọn lửa khổng lồ từ trên trời đổ xuống như thác lửa.
Toàn bộ bầu trời nhuộm đỏ.
Ngay cả biển mây phía xa...
Cũng phản chiếu sắc đỏ rực như hoàng hôn.
...
Lưu Thủy siết chặt chuôi kiếm.
Đồng tử khẽ rung.
Đây...
Mới là...
Sức mạnh thật sự của hậu duệ ưu tú.
BÙMMMMMMMM!!

Ngọn lửa từ trên trời đổ xuống.

Không phải một quả cầu lửa.

Mà là...

Một biển lửa.

Từ đầu mũi thương của Hỏa Ly, hỏa diễm cuồn cuộn như thác nước đỏ rực, nuốt trọn cả bầu trời.

Nhiệt độ tăng lên khủng khiếp.

Những phiến đá còn nguyên vẹn trên lôi đài bắt đầu nứt toác.

...

Địa Minh ngẩng đầu.

Ánh lửa đỏ rực phản chiếu trong mắt.

Hắn không hề né.

Hai tay siết chặt chuôi đại phủ.

Linh lực đại địa điên cuồng dâng lên.

ẦMMMM!!

Mặt đất dưới chân hắn nổ tung.

Một khối đá khổng lồ cao hơn hai mươi mét chui khỏi mặt đất.

Rồi khối thứ hai.

Khối thứ ba.

Khối thứ tư.

Chỉ trong chớp mắt...

Một bức tường núi đá khổng lồ đã chắn trước người hắn.

...

RẦMMMMMMMM!!

Biển lửa va vào núi đá.

Tiếng nổ vang như sấm.

Đá nóng chảy.

Dung nham đỏ rực chảy thành từng dòng.

Khắp quảng trường.

Mọi người đều phải lùi thêm vài bước.

Kết giới bảo vệ rung chuyển dữ dội.

Những đường sáng trên kết giới liên tục nhấp nháy.

Một vị trưởng lão giữ kết giới biến sắc.

"Linh lực..."

"Quá mạnh!"

Ngay lập tức.

Ba vị trưởng lão khác lao tới.

Bốn người cùng lúc truyền linh lực.

Kết giới mới dần ổn định.

...

Giữa biển lửa.

Địa Minh quát lớn.

"Phá!"

ẦMMMM!!

Toàn bộ núi đá nổ tung.

Hàng trăm tảng đá đỏ rực như thiên thạch bắn lên trời.

Tất cả...

Đều lao về phía Hỏa Ly.

...

Hỏa Ly không hề dao động.

Nàng xoay trường thương.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Ngọn lửa quanh đầu thương càng lúc càng dữ dội.

"Bùng!"

Một vòng lửa đỏ thẫm khuếch tán.

Khối đá đầu tiên...

Tan thành tro.

Khối thứ hai...

Nổ tung giữa không trung.

Khối thứ ba...

Bị mũi thương xuyên thủng.

Nhưng phía sau.

Lại có thêm hàng chục khối đá khác.

Liên tục lao lên.

Không để nàng có một nhịp thở.

...

Lưu Thủy cau mày.

"Không đúng..."

Phong Linh gật đầu.

"Địa Minh không định thắng bằng một đòn."

"Hắn đang ép."

"Ép Hỏa Ly phải tiêu hao linh lực."

Lưu Thủy lập tức hiểu ra.

Sức mạnh của đại địa.

Không cần nhanh.

Chỉ cần...

Không ngừng nghỉ.

...

ẦM!

Một khối đá sượt qua vai Hỏa Ly.

Áo bên vai trái rách toạc.

Máu tươi bắn ra.

Lực Trụ giật mình.

"Hỏa Ly!"

Nhưng nàng như không hề cảm thấy đau.

Ánh mắt vẫn sắc lạnh.

Ngay giây tiếp theo.

Nàng lao thẳng xuống.

Không né nữa.

...

"Điên rồi!"

Một đệ tử hét lên.

"Đâm thẳng vào?"

...

ẦMMMMMMMM!!

Mũi thương và đại phủ va chạm.

Lửa đỏ.

Đại địa vàng nâu.

Hai luồng linh lực điên cuồng nghiền ép lẫn nhau.

Không khí giữa hai người méo mó.

Rồi...

Nổ tung.

Một cột lửa khổng lồ bốc lên tận mây.

Sóng xung kích quét ngang.

Toàn bộ khán giả đều phải dùng linh lực chống đỡ.

...

Trong cột lửa.

Hai người không hề tách ra.

Địa Minh bổ liên tiếp.

Mỗi nhát phủ đều nặng như núi.

ẦM!

ẦM!

ẦM!

Mỗi lần phủ giáng xuống.

Mặt đất đều sụp thêm một tầng.

Hỏa Ly đáp trả bằng những mũi thương nhanh đến mức chỉ còn ánh đỏ.

KENG!

KENG!

KENG!

Tiếng kim loại va chạm vang dồn dập như mưa bão.

Không ai còn nhìn rõ động tác của hai người.

Chỉ còn thấy...

Lửa liên tục nổ.

Đá liên tục vỡ.

...

Hầu Thần chậm rãi đứng dậy.

Nụ cười trên môi đã biến mất.

Điệp Thần khẽ nhìn sang.

"Huynh lo sao?"

Hầu Thần khẽ đáp.

"Không."

"Ta biết tính nó."

"Nó..."

"Sắp dùng chiêu đó."

...

Ngay lúc ấy.

Hỏa Ly lùi lại hơn mười mét.

Mũi thương cắm xuống đất.

Ngọn lửa quanh người bỗng thu lại.

Không còn cuồng bạo.

Không còn bùng cháy.

Chỉ còn...

Một ngọn lửa đỏ thẫm nhỏ bằng bàn tay.

Lặng lẽ cháy trên đầu mũi thương.

Địa Minh cũng dừng lại.

Hắn đặt đại phủ xuống đất.

Toàn bộ linh lực đại địa quanh lôi đài bắt đầu hội tụ về dưới chân.

Đất đá rung chuyển.

Những khe nứt lan khắp chiến đài.

...

Khắp quảng trường.

Không một tiếng động.

Ngay cả các hậu duệ ưu tú khác cũng đứng bật dậy.

Ai cũng hiểu.

Hai người...

Sắp tung ra đòn mạnh nhất.

...

Lưu Thủy nhìn chăm chú.

Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Nếu hai đòn này thật sự va chạm...

Thì...

Chiếc lôi đài này...

Có lẽ sẽ không còn tồn tại nữa.

Ở trên đài cao.

Điệp Thần và Ngưu Thần đồng thời nhìn nhau.

Không cần nói.

Cả hai đều hiểu ý đối phương.

Nếu cần...

Họ sẽ phải ra tay.

Bởi trận chiến này...

Đã vượt quá giới hạn của một cuộc tỷ thí.
Cả quảng trường im phăng phắc.
Không còn tiếng hò reo.
Không còn tiếng bàn tán.
Chỉ còn...
Tiếng linh lực đang gầm rú.
...
Sau lưng Hỏa Ly.
Ngọn lửa đỏ thẫm lặng lẽ bốc lên.
Không dữ dội.
Không cuồng bạo.
Nhưng càng yên tĩnh...
Lại càng khiến người khác cảm thấy đáng sợ.
Không khí quanh nàng bắt đầu vặn vẹo.
Những hạt bụi còn lơ lửng...
Bốc cháy.
...
Ở phía đối diện.
Địa Minh vẫn đứng như một ngọn núi.
Đại phủ cắm xuống mặt đất.
Hai tay đặt lên chuôi phủ.
Từng dòng linh lực màu nâu từ lòng đất liên tục dâng lên.
Mặt lôi đài rung chuyển.
Những khe nứt kéo dài ra tận mép kết giới.
Rồi...
Từ trong các khe nứt ấy.
Những khối nham thạch khổng lồ chậm rãi nổi lên.
Một khối.
Mười khối.
Trăm khối.
Cả bầu trời phía sau Địa Minh như biến thành một dãy núi lơ lửng.
...
Lực Trụ nuốt khan.
"Đó..."
"Còn là linh thuật sao?"
Phong Linh lắc đầu.
"Không."
"Đó là..."
"Năng lực mà chỉ hậu duệ ưu tú mới có thể chạm tới."
Lưu Thủy không nói.
Ánh mắt cậu chưa từng rời khỏi hai người.
Trong lòng cậu hiểu rất rõ.
Nếu bây giờ đổi chỗ.
Người đứng trên lôi đài...
Không phải Hỏa Ly.
Mà là cậu.
Thì...
Một đòn.
Là đủ phân thắng bại.

Hỏa Ly chậm rãi nhấc trường thương.
Đầu thương chỉ thẳng về phía Địa Minh.
Ngọn lửa nhỏ trên mũi thương...
Đột nhiên tắt.
Khắp quảng trường vang lên tiếng xôn xao.
"Tắt rồi?"
"Không..."
"Không phải..."
Ngay khoảnh khắc ấy.
BÙNG!!
Toàn bộ ngọn lửa biến mất bỗng đồng loạt bùng cháy trở lại.
Nhưng...
Không còn quanh thân Hỏa Ly.
Mà xuất hiện...
Trên bầu trời.
Một biển lửa đỏ thẫm trải dài hàng trăm mét.
Mây trắng bị nhuộm thành màu đỏ.
Như hoàng hôn phủ xuống Thần giới.
...
Địa Minh khẽ mở mắt.
Lần đầu tiên.
Ánh mắt hắn xuất hiện vẻ nghiêm túc.
"Tốt."
"Cuối cùng..."
"Ngươi cũng dùng toàn lực."
Hỏa Ly mỉm cười.
"Ngươi cũng vậy."

Hai người...
Đồng thời bước lên.
Một bước.
ẦM!
Biển lửa rung chuyển.
Dãy núi đá phía sau Địa Minh đồng loạt chấn động.
Hai bước.
ẦM!!
Nhiệt độ tăng lên dữ dội.
Đất dưới chân bắt đầu nóng chảy.
Ba bước.
Hai người...
Biến mất.

ĐOÀNGGGGGGGGG!!
Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên.
Lưu Thủy chỉ kịp nhìn thấy...
Một tia đỏ.
Một tia nâu.
Va vào nhau.
Ngay sau đó.
Ánh sáng nuốt chửng tất cả.
...
ẦM!
Khối núi đầu tiên nổ tung.
ẦM!
Khối thứ hai vỡ thành hàng nghìn mảnh.
ẦM!
Khối thứ ba bị ngọn lửa xuyên thủng.
Nhưng ngay sau đó.
Địa Minh quét đại phủ.
RẦMMMM!!
Toàn bộ đá vụn đang rơi...
Lại hóa thành vô số mũi lao đá.
Mưa đá từ khắp bầu trời trút xuống.
...
Hỏa Ly không hề dừng lại.
Nàng xoay người giữa không trung.
Trường thương vạch thành một vòng cung đỏ rực.
BÙNG!
Một vành lửa khổng lồ khuếch tán.
Toàn bộ mưa đá...
Nổ tung giữa không trung.
Khắp bầu trời.
Liên tiếp vang lên hàng trăm vụ nổ.
Đá đỏ.
Lửa đỏ.
Rực sáng như pháo hoa.
...
Lực Trụ nhìn đến thất thần.
"Đây..."
"Là đánh nhau sao..."
Hay...
"Là thiên tai?"
Không ai trả lời.
Bởi tất cả...
Đều đang ngước nhìn lên trời.

Địa Minh gầm lớn.
"Vỡ!"
Hai tay hắn hợp lại.
Toàn bộ những mảnh đá còn sót lại.
Đột nhiên ngưng tụ.
Một lần nữa.
Một ngọn núi còn lớn hơn trước xuất hiện.
Che kín nửa bầu trời.
Bóng đen phủ xuống cả quảng trường.
Ngay cả ánh mặt trời cũng bị che khuất.
...
Hỏa Ly hít sâu.
Nàng khép mắt.
Trong khoảnh khắc ấy.
Mọi ngọn lửa quanh nàng đều biến mất.
Yên lặng.
Đến kỳ lạ.
Rồi...
Nàng mở mắt.
Đồng tử đỏ như lửa.
Trường thương khẽ rung.
Một tiếng phượng hót thanh cao vang vọng giữa thiên địa.
Keng——!
Một con hỏa điểu khổng lồ từ đầu thương lao vút lên.
Đôi cánh rực cháy xòe rộng.
Mang theo biển lửa.
Đâm thẳng vào ngọn núi khổng lồ.
Quầng sáng đỏ vàng nuốt trọn cả lôi đài.
ĐOÀNGGGGGGGGG!!
Một tiếng nổ chấn động thiên địa.
Mây trên bầu trời bị xé thành hai nửa.
Gió nóng quét ngang quảng trường.
Những hàng cây thần phía xa đồng loạt nghiêng rạp.
...
Rắc!
Một vết nứt xuất hiện trên kết giới.
Rồi...
Vết thứ hai.
Thứ ba.
Chỉ trong một hơi thở.
Hàng chục vết nứt đã phủ kín màn chắn bảo vệ.
Các trưởng lão giữ trận pháp đồng loạt phun ra một ngụm máu.
"Linh lực..."
"Không giữ nổi nữa!"
Một trưởng lão hoảng hốt hét lớn.
"Nếu kết giới vỡ..."
"Sóng xung kích sẽ quét sạch quảng trường!"
Khắp khán đài.
Sắc mặt mọi người trắng bệch.
...
Trên đài cao.
Điệp Thần chậm rãi đứng dậy.
Chiếc váy trắng khẽ lay động trong gió nóng.
Đôi mắt bà vẫn bình tĩnh.
"Đến đây là đủ."
Bước chân vừa hạ xuống.
Thân ảnh bà đã biến mất.
...
Giữa bầu trời.
Điệp Thần xuất hiện ngay trên trung tâm vụ nổ.
Hai tay khẽ mở.
Mái tóc dài tung bay.
Một luồng gió xanh nhạt lan tỏa.
Ban đầu...
Chỉ là một cơn gió nhẹ.
Nhưng chỉ trong chớp mắt.
Cơn gió ấy hóa thành một vòng xoáy khổng lồ.
Ông——
Toàn bộ biển lửa đang cuồng nộ.
Những khối đá đang nổ tung.
Đều bị vòng xoáy ấy kéo lại.
Không phải cưỡng ép.
Mà như được thiên địa dẫn dắt.
Lửa xoay thành dòng.
Đá xoay thành vòng.
Hai nguồn sức mạnh vốn đang hủy diệt lẫn nhau...
Dần dần bị tách khỏi nhau.
...
Lưu Thủy mở to mắt.
"Không phải mạnh hơn..."
Phong Linh khẽ gật đầu.
"Là khống chế."
"Một vị Thần chân chính..."
"Không chỉ biết phá hủy."
"Mà còn có thể khiến sức mạnh của người khác ngoan ngoãn nghe theo."
Lưu Thủy lặng người.
Đó là cảnh giới mà cậu chưa từng nghĩ tới.
...
Giữa vòng xoáy.
Hỏa Ly vẫn siết chặt trường thương.
Địa Minh vẫn nắm chặt đại phủ.
Hai người đều muốn tiếp tục.
Nhưng...
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
"Đủ rồi."
Chỉ hai chữ.
Toàn bộ linh lực trên lôi đài như lắng xuống.
Ngọn lửa quanh Hỏa Ly dần tắt.
Những ngọn núi đá phía sau Địa Minh cũng tan thành bụi.
...
Điệp Thần nhìn hai người.
Ánh mắt dịu dàng.
"Các con đều rất xuất sắc."
"Nhưng đây là đại hội luận võ."
"Không phải chiến trường sinh tử."
"Nếu tiếp tục."
"Sẽ có người chết."
Khắp quảng trường chìm trong im lặng.
Không ai phản bác.
Bởi tất cả đều biết.
Điều bà nói...
Là sự thật.
...
Hỏa Ly hít sâu.
Ngọn lửa trên đầu thương hoàn toàn biến mất.
Nàng chắp tay.
"Đệ tử..."
"Tuân lệnh."
Ở phía đối diện.
Địa Minh cũng cúi đầu.
"Tuân lệnh."
...
Điệp Thần khẽ gật đầu.
Rồi quay về phía quảng trường.
Giọng nói vang khắp Thần giới.
"Trận đấu này..."
"Hòa."
Trong một khoảnh khắc.
Cả quảng trường yên lặng.
Rồi...
ẦMMMM!!
Tiếng vỗ tay và reo hò bùng nổ như sóng biển.
"Hỏa Ly!"
"Địa Minh!"
"Chiến thần!"
"Chiến thần!"
Tiếng hô vang dội khắp quảng trường.
...
Lực Trụ mặt tái mét.
"Cuối cùng cũng kết thúc.”
Phong Linh mỉm cười.
"Đó mới là tỷ ấy."
Lưu Thủy nhìn theo bóng lưng Hỏa Ly đang bước xuống lôi đài.
Cậu chợt nhận ra.
Khoảng cách giữa mình và những hậu duệ ưu tú...
Vẫn còn rất xa.
Nhưng...
Khóe môi cậu khẽ nhếch lên.
"Rồi sẽ có một ngày..."
"Ta sẽ đuổi kịp."

💬 Bình luận (0)