🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Q2·Ch.3: Khai chiến

📖 Quyển 2: Cõi Thần

~11 phút đọc · 2172 từ · · ⚠️ Báo cáo

Tiếng chuông cổ dần lắng xuống.

Khắp quảng trường Thần giới lại trở nên yên tĩnh.

Hàng trăm người vượt qua Thần Tâm Bia đồng loạt tập trung về phía lôi đài trung tâm.

Đó là một quảng trường hình tròn rộng lớn.

Mặt đất được lát bằng đá trắng cổ xưa.

Quanh lôi đài là vô số phù văn màu vàng đang chậm rãi lưu chuyển.

Phong Linh khẽ nói:

"Lôi đài này được năm vị thần cùng tạo ra."

"Dù đánh thế nào..."

"Cũng không ảnh hưởng đến bên ngoài."

Lực Trụ nhìn quanh.

"Có nhiều người thật."

Hỏa Ly khẽ cười.

"Đây mới là vòng chính."

"Những người đứng ở đây..."

"Đều là thiên tài mới của năm thần vực."

...

Đúng lúc ấy.

ẦM!

Cánh cửa thần điện mở ra.

Năm vị thần lần nữa xuất hiện.

Toàn trường đồng loạt đứng dậy hành lễ.

Điệp Thần bước lên phía trước.

"Hôm nay."

"Đại hội chính thức bắt đầu."

"Những người vượt qua khảo nghiệm sẽ tiến hành thi đấu."

"Người chiến thắng..."

"Được tiếp tục."

"Người thất bại..."

"Dừng bước."

Giọng bà vừa dứt.

Ba bóng người chậm rãi bước ra.

...

Người đầu tiên.

Một thanh niên mặc trường bào xanh đậm.

Bên hông đeo một thanh kiếm gỗ.

Ánh mắt bình tĩnh.

Không mang theo chút kiêu ngạo nào.

Nhưng...

Ngay khi hắn xuất hiện.

Khắp Xà Thần vực đồng loạt cúi đầu.

Phong Linh khẽ nói.

"Mộc Dạ."

"Là hậu duệ ưu tú của Xà Thần."

Lưu Thủy nhìn sang.

Mộc Dạ cũng vừa lúc ngẩng đầu.
Hai ánh mắt chạm nhau.

Chỉ một thoáng.

Mộc Dạ khẽ gật đầu.

Rồi lặng lẽ đứng yên.

...

Người thứ hai.

Một thanh niên thân hình vạm vỡ.
Tay cầm một tấm đại thuẫn màu
đen cao gần bằng thân người.

Sau lưng đeo chiến phủ.

Đứng bất động.

Như một ngọn núi.

Hỏa Ly khẽ nói.

"Địa Minh."

"Hậu duệ ưu tú của Ngưu Thần."

Lực Trụ vô thức nuốt nước bọt.

"To thật..."

...

Người thứ ba.

Một thiếu nữ tóc xanh lam.

Bước chân nhẹ như nước chảy.
Nơi nàng đi qua.

Từng giọt nước nhỏ lơ lửng giữa không trung.

Phong Linh khẽ giới thiệu.

"Thủy Y."

"Hậu duệ ưu tú của Ngư Thần."

Đến lượt chúng ta.

Dứt lời, Hỏa Ly và Phong Linh cũng tiến lại chỗ các vị thần.

Hỏa Ly đứng cạnh Hầu Thần

Mái tóc đỏ khẽ tung bay.

Thanh trường thương đỏ thẫm sau lưng phản chiếu ánh mặt trời.

Tiếng hò reo lập tức vang lên từ
Hầu Thần vực.

"Hỏa Ly!"

"Hỏa Ly!"

...

Người cuối cùng.

Phong Linh.

Trên tay vẫn là cây sáo ngọc quen thuộc.

Khí chất dịu dàng.

Như cơn gió đầu xuân.

Rất nhiều người nhìn nàng.

Ánh mắt lại mang theo vài phần nghi ngờ.

"Điệp Thần chọn nàng ấy là hậu duệ ưu tú thật sao?"

"Ta chưa từng thấy nàng chiến đấu."

Lưu Thủy ngơ ngác.

"Họ là hậu duệ ưu tú sao?”

"Ta biết ngay mà.”

Lực Trụ khẳng định.

Năm người.

Đứng thành một hàng.

Toàn trường lập tức cảm nhận được sự khác biệt.

Không cần phóng thích thần lực.

Không cần ra tay.

Chỉ riêng khí chất.

Đã vượt xa tất cả những thiên tài còn lại.

Lực Trụ siết chặt tay.

"Đây..."

"Mới là hậu duệ ưu tú..."

Lưu Thủy cũng lặng lẽ gật đầu.

Quả nhiên...

Thần giới còn rộng lớn hơn cậu tưởng.
...
Điệp Thần chậm rãi nâng tay.

Một bảng đá khổng lồ từ từ nổi lên giữa không trung.

Tên của từng người nhanh chóng hiện ra.

Ánh mắt mọi người lập tức hướng lên.

Lực Trụ chăm chú tìm tên mình.

Bỗng nhiên.

Một tiếng hô lớn vang lên.

"Trận đầu!"

"Lưu Thủy!"

"Đối chiến..."

"...Thanh Phong!"

Khắp quảng trường lập tức xôn xao.

"Thanh Phong?"

"Là hắn?"

"Hậu duệ cấp hai, cảnh giới Linh Hải mạnh nhất của Điệp Thần vực."

"Nghe nói chỉ thiếu một bước nữa là trở thành hậu duệ ưu tú mới.”

Trên đài cao, năm vị thần lặng lẽ quan sát trận đấu đầu tiên của đại hội.

Xà Thần khẽ cười, ánh mắt đầy tự tin.

"Thanh Phong tuổi còn trẻ đã bước vào cảnh giới Linh Hải. Tiệp cận tiêu chuẩn hậu duệ ưu tú. Trận này chắc sẽ nhanh thôi."

Ngưu Thần vuốt râu.

"Ta cũng cảm nhận được vậy. Còn Lưu Thủy... linh lực dao động chỉ ở mức Linh Khởi. Khoảng cách với Thanh Phong không nhỏ."

Hầu Thần chống cằm, cười nhạt.

"Nhưng tiểu tử đó khá thú vị. Năng lực ánh trăng, sẽ có nhiều bất ngờ đấy."

Điệp Thần nhìn xuống sân đấu, ánh mắt bình thản.

"Linh lực chỉ phản ánh một phần. Điều quan trọng là cách vận dụng."

Xà Thần khẽ lắc đầu.

"Dù thiên phú có cao đến đâu, chênh lệch một cảnh giới lớn cũng rất khó bù đắp. Thanh Phong đã trải qua vô số trận chiến trong Thần vực."

Ngư Thần vẫn im lặng quan sát Lưu Thủy hồi lâu rồi mới lên tiếng.

"Ta muốn xem đứa trẻ này xử lý áp lực thế nào."

Ngưu Thần cười.

"Xem ra ngài vẫn rất kỳ vọng vào cậu ấy."

Ngư Thần mỉm cười nhẹ.

"Không phải kỳ vọng."

"Chỉ là... ta cảm thấy nó vẫn còn che giấu điều gì đó."

Nghe vậy, các vị thần đều dồn ánh mắt xuống võ đài.

Không khí dần trở nên yên tĩnh.

Đây không chỉ là trận đấu mở màn của đại hội.

Mà còn là lần đầu tiên các vị thần trực tiếp thăm dò thực lực của người mang huyết mạch ánh trăng.

Lưu Thủy nhìn lên bảng đá.

Khẽ hít một hơi.

Hỏa Ly bước tới.

Mỉm cười.

"Xem ra."

"Ngươi không gặp đối thủ dễ đâu."

Lực Trụ cười lớn.

"Đánh đẹp vào."

"Để bọn họ biết người Nhân giới không dễ bắt nạt."

Lưu Thủy mỉm cười.

"Ta sẽ cố."

Tiếng chuông cổ lần nữa vang lên.

Người dẫn trận cất cao giọng.

"Trận đấu thứ nhất..."

"Chuẩn bị bắt đầu!"

Lưu Thủy chậm rãi bước lên lôi đài.

Ở phía đối diện.

Một thanh niên mặc trường bào
xanh đã đứng chờ từ trước.

Ánh mắt sắc bén.

Khóe môi nở một nụ cười đầy tự tin.

Khí tức của hắn...

Hoàn toàn không thua kém bất kỳ thiên tài nào vừa xuất hiện.

Hai người.

Đứng đối diện nhau.

Một cơn gió lướt qua lôi đài.

Đại hội Thần giới...

Chính thức khai chiến

Tiếng chuông vừa dứt.

Thanh Phong biến mất.

Vút!

Một luồng gió trắng xé ngang lôi đài.

Nhanh đến mức chỉ còn lại một dải tàn ảnh.

Khắp khán đài vang lên tiếng kinh hô.

"Nhanh quá!"

"Đây mới là tốc độ thật của Thanh Phong!"

...

Lưu Thủy vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Ánh mắt bình tĩnh.

Không hề rút kiếm.

Một nhịp sau.

Xoẹt!

Một phong dao lướt sát vai cậu.

Vài sợi tóc đen rơi xuống.

Ngay khi phong dao đầu tiên vừa lướt qua.

Ba đạo phong dao khác đã đồng thời xuất hiện từ ba hướng.

Thanh Phong hiện ra phía sau.

Khóe môi nhếch lên.

"Kết thúc."

...

Keng!

Một tiếng kiếm ngân.

Thanh kiếm rời vỏ.

Ánh trăng bạc lóe lên như một tia chớp.

Keng! Keng! Keng!

Ba phong dao đồng loạt tan nát.

Nhưng Thanh Phong không dừng lại.

Thân ảnh hắn lại hòa vào gió.

Lần này.

Không còn một bóng người nào trên lôi đài.

Chỉ còn gió.

Gió từ bốn phương.

Gió từ trên cao.

Gió dưới chân.

Từng luồng gió hóa thành vô số lưỡi dao trắng.

Uy áp tăng mạnh

Không ngừng ép về phía Lưu Thủy.

...

Hỏa Ly hơi nheo mắt.

"Hắn đang dùng cảnh giới ép Lưu Thủy."

Phong Linh khẽ lắc đầu.

"Không."

"Huynh ấy chưa hề để ý đến nó."

...

Lưu Thủy không nhìn những lưỡi gió.

Ánh mắt cậu...

Chỉ nhìn những khoảng trống giữa chúng.

Như năm xưa.

Quan sát dòng nước trên sông Bạch Đằng.

Dòng nước mạnh nhất...

Không phải nơi nguy hiểm nhất.

Luôn có một khoảng lặng.

Gió cũng vậy.

...

Thanh Phong xuất hiện.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Mỗi lần đều chỉ trong chớp mắt.

Phong dao ngày càng nhiều.

Toàn bộ lôi đài gần như bị bao phủ.

Một số hậu duệ cấp hai phía dưới đã lắc đầu.

"Không thể phá được."

"Đây là Phong Thành."

"Một khi hình thành..."

"Không ai có thể thoát."

...

Đúng lúc ấy.

Ngọc Hồn Thủy trước ngực Lưu Thủy khẽ phát sáng.

Một màn nước mỏng như tơ hiện ra.

Không phải để chống đỡ.

Chỉ vừa đủ làm chậm những lưỡi gió trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Một khoảnh khắc...

Đã đủ.

...

Lưu Thủy bước lên.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Mỗi bước đều đi đúng vào khe hở nhỏ nhất của phong vực.

Không nhanh.

Nhưng không một lưỡi gió nào chạm được cậu.

Khắp khán đài dần im lặng.

Ngay cả Thanh Phong cũng khẽ nhíu mày.

"Hắn..."

"Đang đọc được đường đi của gió?"

...

Địa Minh khoanh tay.

Ánh mắt lần đầu tiên thay đổi.

"Không."

"Hắn đang đọc..."

"Chiến trường."

Mộc Dạ vẫn đứng lặng.

Nhưng đôi mắt đã không còn rời khỏi Lưu Thủy.

...

Lưu Thủy dừng lại.

Đúng giữa tâm phong vực.

Ánh trăng dưới chân khẽ lan ra.

Vút!

Thân ảnh cậu biến mất.

Không có gió.

Không có bùng nổ linh lực.

Chỉ còn một vệt sáng bạc kéo dài trên lôi đài.

Thanh Phong giật mình.

Hắn xoay người theo bản năng.

Nhưng đã chậm.

Thanh kiếm xuất hiện trước mắt.

Lưỡi kiếm bạc lướt qua.

Chỉ cắt đứt một lọn tóc trắng.

Thanh Phong lập tức lùi ba bước.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

"Ta hiểu rồi."

"Ngươi không nhanh hơn gió."

"Ngươi chỉ luôn xuất hiện..."

"...ở nơi gió yếu nhất."

Lưu Thủy không đáp.

Chỉ hạ thấp mũi kiếm.

...

Thanh Phong hít sâu.

Hai tay đồng thời kết ấn.

Toàn bộ phong vực rung chuyển.

Nhưng đúng lúc hắn định ra tay.

Đồng tử bỗng co lại.

Không biết từ bao giờ.

Lưỡi kiếm mang ánh trăng bạc…

Đã đặt trước cổ hắn.

Chưa đến nửa gang tay.

Nếu vừa rồi là chiến trường thật.

Hắn...

Đã chết.

...

Coong!

Tiếng chuông vang lên.

"Trận đấu kết thúc!"

Thanh Phong nhìn mũi kiếm.

Lại nhìn Lưu Thủy.

Rồi chậm rãi thu hồi linh lực.

"Ta thua."

Không có tiếng la ó.

Không có tiếng reo hò.

Toàn bộ quảng trường...

Yên lặng.

Bởi tất cả đều nhận ra.

Người chiến thắng không áp đảo bằng linh lực.

Cũng không thắng bằng tốc độ.

Mà thắng bằng khả năng nhìn thấu cả một chiến trường và một năng lực chưa ai biết đến.

Ánh Trăng…

Ngay lập tức, Ngư Thần khẽ mỉm cười.

Hầu Thần khoanh tay, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Lưu Thủy dưới võ đài.

"Không phải thắng."

"Mà là thắng áp đảo."

Ở phía đối diện, Xà Thần khẽ cau mày.

Ban đầu, ông đã cho rằng trận đấu này không có gì phải bàn cãi.

Theo lẽ thường...

Lưu Thủy không có cơ hội.

Nhưng kết quả trước mắt đã hoàn toàn phủ nhận suy nghĩ ấy.

Ngưu Thần cũng nheo mắt.

"Thật kỳ lạ..."

"Chênh lệch một cảnh giới mà lại không thể chống đỡ nổi."

Điệp Thần khẽ cười.

"Ta đã nói rồi."

"Đừng vội kết luận."

Xà Thần quay sang.

"Ý ngươi là đã đoán trước?"

Điệp Thần lắc đầu.

"Không."

Nàng nhìn Lưu Thủy, trong mắt hiện lên một tia tò mò.

"Đứa trẻ ấy..."

"...không thể dùng kinh nghiệm thông thường để phán đoán."

Ngư Thần chậm rãi gật đầu.

"Chúng ta biết thân phận của nó."

"Nhưng..."

"Không ai biết sức mạnh của ánh trăng sẽ trưởng thành như thế nào."

"Có lẽ, con đường của nó khác với thần tộc."

Ba vị thần nhìn nhau, đều hiểu ý.

Không phải họ tin Lưu Thủy sẽ thắng.

Mà là...

Họ không thể nhìn thấu thực lực của cậu.

Đúng lúc ấy, Xà Thần khẽ thở ra một hơi.

"Xem ra..."

"Thanh Phong..."

"...đã gặp một đối thủ mà không thể dùng cảnh giới để đánh giá."

Cả năm vị thần đều im lặng.

Ánh mắt họ cùng hướng về thiếu niên đang đứng trên võ đài.

Ngay cả những vị thần đã sống ba ngàn năm cũng không dám tùy tiện phán đoán thực lực của Lưu Thủy.

Mộc Dạ nhìn theo bóng lưng Lưu Thủy đang rời lôi đài.

Ánh mắt hắn bình tĩnh như cũ.

Nhưng lần đầu tiên...

Trong lòng xuất hiện một tia chờ mong.

"Hy vọng..."

"Ngươi có thể đi đến trận cuối."

Bởi vì...

Ta muốn tự mình thử kiếm với ngươi.

💬 Bình luận (0)