🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← THẬP NHỊ MÔN

Q1·Ch.7: ÁNH MẮT TỪ TỔNG ĐÀN

📖 Quyển 1: SỞ MỘ NGHI VÂN

~15 phút đọc · 2988 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sảnh đường Tổng Đàn được xây theo hình bát giác, mỗi cạnh tượng trưng cho một trong tám hướng theo quan niệm phong thủy cổ truyền, ở trung tâm là một chiếc bàn tròn khổng lồ bằng gỗ tử đàn, bề mặt bóng loáng phản chiếu ánh sáng từ những ô cửa sổ trên cao, xung quanh đặt mười hai chiếc ghế chạm khắc tinh xảo, mỗi chiếc mang biểu tượng riêng của từng gia tộc, ghế của Tộc Trịnh khắc hình con thỏ, ghế của Tộc Hoàng khắc hình con hổ, và cứ thế trải dài quanh bàn theo đúng thứ tự của mười hai con giáp. Khi Trịnh Phong bước vào, phần lớn các ghế đã có người ngồi, ánh mắt của họ đồng loạt hướng về phía anh với những sắc thái khác nhau, tò mò, dò xét, có phần coi thường, và ở một vài người, một sự cảm thông kín đáo mà anh chỉ có thể nhận ra qua ánh mắt thoáng qua.

Nguyệt Hoa ngồi ở vị trí đại diện Tộc Trịnh, ra hiệu cho anh đứng ở khoảng trống giữa phòng, nơi dành cho những người đến trình bày trước hội đồng, một khoảng không gian trống trải khiến Trịnh Phong cảm thấy mình như đang đứng giữa một đấu trường, nơi mọi ánh mắt đều tập trung vào từng cử chỉ, từng lời nói của anh.

Trịnh Phong quan sát nhanh những gương mặt xung quanh bàn, cố gắng ghi nhớ và phân tích từng biểu cảm theo thói quen nghề nghiệp đã ăn sâu vào bản năng. Đoàn Thiết Ngưu, trưởng tộc Tộc Đoàn, với thân hình đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, hai cánh tay to lớn đặt trên bàn, và ánh mắt thẳng thắn, gật đầu nhẹ với anh như một lời chào ngầm, một cử chỉ thân thiện hiếm hoi trong không khí căng thẳng của căn phòng. Kha Y Nương ngồi im lặng, đôi mắt sắc sảo của một thầy thuốc quan sát anh từ đầu đến chân như đang chẩn đoán một căn bệnh, bàn tay thon gầy của bà đặt nhẹ nhàng trên đùi, một tư thế điềm tĩnh nhưng không kém phần sắc bén. Phùng Nhã Trúc mỉm cười nhẹ, ánh mắt mang theo sự ấm áp hiếm hoi trong căn phòng đầy toan tính này, như một tia nắng nhỏ len lỏi giữa những đám mây u ám.

Đặng Hải Thuyền ngồi khoanh tay, gương mặt lạnh lùng khó đoán, một biểu cảm trung lập mà Trịnh Phong biết là đặc trưng của một người đã quen với việc giữ vị thế trung dung giữa các phe phái đối lập trong Tổng Đàn. Chu Vọng Đình, người sẽ chủ trì buổi họp hôm nay theo lệ luân phiên, ngồi thẳng người, tay đặt lên chiếc búa gỗ nhỏ dùng để điều phối các cuộc thảo luận, ánh mắt ông ta lướt qua toàn bộ căn phòng với sự cẩn trọng của một người có trách nhiệm giữ trật tự cho cả hội đồng.

Nhưng người khiến Trịnh Phong chú ý nhất là Vương Bội Ngọc, trưởng tộc Tộc Vương, ngồi ở vị trí đối diện, tay đeo đầy nhẫn ngọc lấp lánh dưới ánh sáng, trang phục lụa là được may đo tỉ mỉ theo phong cách xa hoa đặc trưng của một tài phiệt giàu có, ánh mắt lạnh lùng đầy tính toán không rời khỏi anh từ lúc anh bước vào, như một con cáo già đang đánh giá con mồi trước khi quyết định có nên ra tay hay không.

Và một chiếc ghế bỏ trống, ghế của Tộc Lý, chạm khắc hình con khỉ tinh nghịch, nhưng giờ đây trống trải một cách kỳ lạ giữa mười một chiếc ghế còn lại đều có người ngồi.

"Lý Ảnh Sa không đến?" Trịnh Phong không kìm được, hỏi khẽ với Nguyệt Hoa đang ngồi gần đó, tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi buổi họp chính thức bắt đầu.

"Ông ta hiếm khi đến những buổi họp không mang tính bắt buộc," Nguyệt Hoa đáp nhỏ, giọng bà không mang theo sự ngạc nhiên nào, như thể đây đã là một điều quá đỗi quen thuộc. "Không ai lấy làm lạ về điều đó nữa. Người của Tộc Lý luôn có cách hành xử khác biệt so với phần còn lại của chúng ta, họ giỏi ẩn mình, giỏi biến mất khi cần thiết, đó vốn là sở trường của họ."

Trịnh Phong gật đầu, dù trong lòng ghi nhận một dấu hỏi nhỏ. Trong nghề trinh sát, những điều "không ai lấy làm lạ" thường chính là những điều đáng để lưu tâm nhất, bởi vì chính sự quen thuộc ấy khiến người ta ngừng đặt câu hỏi, ngừng tìm kiếm những lý do sâu xa hơn đằng sau một hành vi tưởng chừng bình thường.

Chủ trì buổi họp hôm nay là Chu Vọng Đình, trưởng tộc Tộc Chu, người giữ vai trò điều phối chung của Tổng Đàn trong năm nay theo lệ luân phiên giữa mười hai gia tộc, một hệ thống được thiết lập từ lâu để đảm bảo không có gia tộc nào nắm giữ quyền lực điều phối quá lâu, tránh nguy cơ lạm quyền. Ông ta gõ nhẹ chiếc búa gỗ nhỏ lên bàn, âm thanh vang vọng trong không gian rộng lớn, ra hiệu buổi họp bắt đầu, mọi tiếng thì thầm trong phòng lập tức im bặt.

"Trịnh Phong, con trai của Trịnh Bách Hà," Chu Vọng Đình nói, giọng trang trọng theo đúng nghi thức đã được quy định từ nhiều thế hệ trước. "Ngươi đã trình đơn xin điều tra độc lập tại khu vực được gọi là Sở Khâu. Hãy trình bày lý do trước hội đồng."

Trịnh Phong bước lên một bước, cúi đầu chào theo đúng lễ nghi, cảm nhận sức nặng của mười một cặp mắt đang dõi theo từng cử động của mình, rồi bắt đầu trình bày, cẩn thận lựa chọn từng câu chữ như đã chuẩn bị từ sáng, cố gắng giữ giọng nói đều đặn, không để lộ ra sự căng thẳng đang cuộn trào trong lòng.

"Kính thưa các vị trưởng tộc, tôi có lý do để tin rằng có một vụ án cũ của gia tộc tôi, đã được kết luận từ năm năm trước, cần được xem xét lại. Việc điều tra này liên quan đến khu vực Sở Khâu, một địa điểm không nằm trong danh sách chính thức nhưng có khả năng chứa đựng những manh mối quan trọng liên quan đến vụ việc ấy."

"Vụ án nào?" một giọng nói cất lên từ phía Vương Bội Ngọc, sắc lạnh và đầy nghi hoặc, cắt ngang trước khi Trịnh Phong kịp nói thêm. "Nói rõ ra, đừng vòng vo, công tử Trịnh. Chúng ta không có nhiều thời gian để nghe những lời trình bày mơ hồ."

Trịnh Phong ngập ngừng một khắc, cảm nhận ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đang đổ dồn về phía mình, rồi quyết định nói thẳng, biết rằng che giấu sẽ chỉ khiến mọi việc phức tạp hơn, khiến hội đồng nghi ngờ động cơ thực sự của anh nhiều hơn. "Cái chết của cha tôi, Trịnh Bách Hà."

Một sự im lặng ngắn ngủi lan khắp phòng, một khoảng lặng nặng nề như thể không khí trong sảnh đường đột nhiên trở nên đặc quánh hơn. Trịnh Phong quan sát kỹ phản ứng của từng người, Đoàn Thiết Ngưu cau mày, có vẻ như đang nhớ lại một ký ức xa xưa nào đó, đôi lông mày rậm của ông nhíu lại thành một đường thẳng. Kha Y Nương hơi nghiêng đầu, ánh mắt trở nên phức tạp hơn, như thể bà đang cân nhắc lại điều gì đó trong tâm trí y học của mình. Và ở góc bàn, Lâm Chiêu Đệ, trưởng tộc Tộc Lâm, người nắm giữ mạng lưới tin tức lớn nhất trong giới, bất chợt cụp mắt xuống, ngón tay bà siết chặt lấy mép bàn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, một phản ứng mà bà cố gắng che giấu bằng cách vờ như đang chỉnh lại tay áo, nhưng không đủ nhanh để qua mắt được Trịnh Phong.

Trịnh Phong ghi nhớ phản ứng ấy, dù không để lộ ra ngoài rằng mình đã nhận thấy, giữ nguyên vẻ mặt bình thản như đang chờ đợi câu trả lời tiếp theo từ hội đồng.

"Vụ việc đó đã được kết luận là tai nạn nghề nghiệp," Vương Bội Ngọc nói, giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn, tay ông ta phẩy nhẹ như đang xua đi một con ruồi phiền toái. "Tổng Đàn đã đóng hồ sơ từ năm năm trước. Ngươi định lật lại một vụ việc đã có kết luận chính thức dựa trên cơ sở nào? Đây không phải là nơi để giải quyết những khúc mắc tình cảm cá nhân, công tử Trịnh. Chúng ta còn nhiều vấn đề quan trọng hơn cần bàn bạc."

"Dựa trên bản khám nghiệm hiện trường chi tiết, thứ mà tôi tin rằng không hoàn toàn khớp với kết luận chính thức đã được công bố," Trịnh Phong đáp, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù trong lòng đang dâng lên một cơn giận âm ỉ trước thái độ khinh miệt của người đàn ông này.

"Ngươi đang ám chỉ điều gì?" Vương Bội Ngọc nheo mắt lại, giọng ông ta trở nên sắc bén hơn, như thể đang cảm nhận được một mối đe dọa tiềm tàng nào đó ẩn sau lời nói của Trịnh Phong.

"Tôi không ám chỉ điều gì cả," Trịnh Phong đáp thẳng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Vương Bội Ngọc không hề né tránh. "Tôi chỉ đang xin phép được điều tra để làm rõ sự thật, theo đúng luật lệ mà Tổng Đàn đã đặt ra. Nếu kết luận trước đây là chính xác, việc điều tra lại cũng sẽ không gây hại gì cho bất kỳ ai. Nhưng nếu có sai sót, tôi tin rằng cả hội đồng cũng mong muốn sự thật được sáng tỏ, vì danh dự chung của toàn bộ mười hai gia tộc."

Câu trả lời khéo léo ấy khiến Vương Bội Ngọc im lặng trong giây lát, không tìm được lý lẽ nào để phản bác ngay lập tức, dù ánh mắt ông ta vẫn còn đầy vẻ hoài nghi và khó chịu.

Chu Vọng Đình gõ nhẹ búa gỗ, ra hiệu chấm dứt cuộc tranh luận đang có nguy cơ leo thang. "Đây là quyền lợi chính đáng của một thành viên trong mười hai gia tộc. Theo luật lệ, bất kỳ ai cũng có quyền yêu cầu điều tra lại một vụ án liên quan đến người thân trực hệ của mình, miễn là có lý do xác đáng. Ta đề nghị hội đồng biểu quyết."

Trước khi cuộc biểu quyết diễn ra, Đoàn Thiết Ngưu lên tiếng, giọng ông ta trầm và vang như tiếng chuông đồng. "Ta nhớ Trịnh Bách Hà. Một trinh sát tài giỏi, đáng kính. Ta ủng hộ việc để con trai ông ấy tìm kiếm sự thật, nếu đó là điều cậu ta thực sự cần để có thể yên lòng."

Kha Y Nương cũng gật đầu nhẹ. "Y thuật dạy ta rằng, những vết thương chưa được chữa lành thường gây ra nhiều tổn hại hơn ta tưởng. Ta ủng hộ."

Cuộc biểu quyết diễn ra nhanh chóng sau đó. Đa số các trưởng tộc, dù không mấy mặn mà, cũng đồng ý cấp phép cho Trịnh Phong tiến hành điều tra độc lập, với điều kiện anh phải báo cáo lại bất kỳ phát hiện quan trọng nào cho Tổng Đàn. Chỉ có Vương Bội Ngọc là phản đối rõ ràng, dù lá phiếu của ông ta không đủ để ngăn cản quyết định chung, khiến ông ta ngồi im với vẻ mặt bất mãn, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trịnh Phong với một sự cảnh giác không hề giấu giếm.

Khi buổi họp kết thúc, Trịnh Phong rời khỏi sảnh đường, cảm thấy một phần gánh nặng đã được trút bỏ, dù trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi chưa lời giải, đặc biệt là về phản ứng kỳ lạ của Lâm Chiêu Đệ khi nghe nhắc đến tên cha anh, và sự vắng mặt đầy khó hiểu của Lý Ảnh Sa, người mà theo lời cô Nguyệt Hoa, luôn có cách hành xử khác biệt so với phần còn lại của mười hai gia tộc.

Anh dừng chân ở khoảng sân trước sảnh đường, nhìn lại lần cuối cánh cửa gỗ nặng nề vừa khép lại sau lưng mình, cảm nhận một sự nhẹ nhõm pha lẫn lo âu đang len lỏi trong lòng. Anh đã có được sự cho phép cần thiết, nhưng con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy những ẩn số, những gương mặt mà anh không chắc liệu có thể tin tưởng hay không, những động cơ ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài lịch thiệp của từng vị trưởng tộc.

Anh chưa biết rằng, cả hai điều ấy, phản ứng của Lâm Chiêu Đệ và sự vắng mặt của Lý Ảnh Sa, trong tương lai không xa, sẽ trở thành những mảnh ghép quan trọng của một bức tranh lớn hơn rất nhiều so với những gì anh có thể tưởng tượng lúc này, một bức tranh mà chỉ khi ghép đủ tất cả các mảnh, anh mới có thể nhìn thấy được toàn bộ sự thật đang ẩn giấu phía sau cái chết của cha mình.

Trên đường rời khỏi khu vực trung lập của Tổng Đàn, Trịnh Phong tình cờ chạm mặt Phùng Nhã Trúc, người đang đứng chờ kiệu ở cổng ngoài, dáng vẻ nữ bác sĩ hiền hậu của bà toát lên sự ấm áp hiếm hoi mà anh đã cảm nhận được ngay từ trong buổi họp.

"Trịnh công tử," bà gọi, giọng nhẹ nhàng, "cậu có một phút không?"

Trịnh Phong dừng bước, cúi đầu chào. "Phùng tiền bối."

"Ta không có nhiều điều để nói," Nhã Trúc nói, ánh mắt bà nhìn quanh một lượt trước khi hạ giọng. "Nhưng cha cậu, trước khi qua đời, có đến tìm ta một lần, hỏi về những triệu chứng lạ mà ông gặp phải, mất ngủ triền miên, ảo giác nhẹ, những cơn đau đầu dữ dội không rõ nguyên nhân. Khi ấy ta chỉ nghĩ đó là dấu hiệu của việc làm việc quá sức. Nhưng sau này, khi nghĩ lại, ta tự hỏi liệu có phải ông đã tiếp xúc với một loại độc tố nào đó, một loại độc tố hiếm gặp mà y thuật thông thường không thể nhận ra ngay lập tức."

Trịnh Phong cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Bà có ghi chép lại những triệu chứng ấy không?"

"Có," Nhã Trúc gật đầu. "Nếu cậu cần, cứ đến tìm ta tại y quán. Ta sẽ cho cậu xem."

"Cảm ơn bà," Trịnh Phong nói, cúi đầu thật sâu, cảm kích trước sự tử tế bất ngờ này giữa một ngày đầy căng thẳng.

Nhã Trúc mỉm cười nhẹ rồi bước lên kiệu, để lại Trịnh Phong đứng một mình với một mảnh thông tin mới, một hướng điều tra khác mà anh chưa từng nghĩ đến, khả năng cha anh đã bị đầu độc từ từ trong những năm cuối đời, trước cả khi cái chết cuối cùng ập đến trong ngôi mộ cổ ấy. Điều này mở ra một khả năng đáng sợ: rằng kẻ thù của cha anh đã theo dõi và tìm cách hãm hại ông từ rất lâu trước khi ông thực sự tiến gần đến sự thật, không phải một hành động bộc phát mà là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng qua nhiều năm.

Anh đứng lặng trong khoảng sân, ánh nắng chiều bắt đầu ngả vàng, để cho thông tin mới này lắng xuống trong tâm trí, thêm một lớp phức tạp nữa vào bức tranh vốn đã đầy những mảnh ghép rối rắm. Nếu quả thực cha anh đã bị đầu độc từ từ, điều đó có nghĩa là kẻ thù đã ở rất gần ông, đủ gần để có cơ hội tiếp cận thức ăn, nước uống, hoặc bất kỳ vật dụng nào ông thường xuyên sử dụng, một suy nghĩ khiến Trịnh Phong rùng mình, vì nó ngụ ý rằng kẻ phản bội, nếu có, rất có thể là một người trong chính gia đình hoặc vòng tròn thân cận của cha anh, một người mà ông tin tưởng đủ để không đề phòng.

Anh quyết định sẽ đến y quán của Phùng Nhã Trúc trong vài ngày tới, trước khi lên đường đến Sở Khâu, để xem xét những ghi chép ấy kỹ lưỡng hơn. Nhưng trước mắt, còn một nhiệm vụ quan trọng khác đang chờ đợi, chuẩn bị đầy đủ cho chuyến đi sắp tới, và tìm cách xác minh danh tính của người phụ nữ bí ẩn mà Cẩu Nhi đã nhắc đến, người dường như cũng đang tìm kiếm cùng một bí mật với anh.

Trịnh Phong rời khỏi khu vực Tổng Đàn, bước đi giữa những con phố đông đúc của Tương Thành lúc chiều tà, tâm trí ngổn ngang với vô số câu hỏi mới, nhưng trong lòng, một cảm giác quyết tâm vẫn không hề lay chuyển. Anh đã có được giấy phép cần thiết, đã thu thập thêm một mảnh ghép quan trọng từ Phùng Nhã Trúc, và giờ đây, mọi thứ đã sẵn sàng cho bước tiếp theo trong hành trình tìm kiếm sự thật về cái chết của cha mình.

image.png

💬 Bình luận (0)