🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← THẬP NHỊ MÔN

Q1·Ch.6: LỆNH BÀI MÃO

📖 Quyển 1: SỞ MỘ NGHI VÂN

~17 phút đọc · 3323 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sáng hôm sau, Trịnh Phong dậy sớm hơn thường lệ, dù gần như không chợp mắt được quá một canh giờ trong đêm qua, tâm trí anh vẫn còn quay cuồng với những gì đã khám phá được từ cuộc trò chuyện với Tam Nhãn. Anh ngồi trước bàn thờ nhỏ đặt trong phòng riêng, nơi có một bức chân dung phác họa của cha, nét vẽ đơn giản nhưng vẫn giữ được thần thái nghiêm nghị quen thuộc, đôi mắt trong bức tranh dường như đang dõi theo từng cử động của anh, như thể cha vẫn đang quan sát, vẫn đang chờ đợi con trai mình đưa ra quyết định đúng đắn.

Trước bức chân dung là một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong đặt tín vật của Tộc Trịnh, lệnh bài Mão, khắc hình một con thỏ ngọc bằng đá bích ngọc xanh biếc, viền đồng đã lên nước theo năm tháng, một vật phẩm mà theo lời kể của các bậc trưởng lão trong gia tộc, đã tồn tại từ thời tổ tiên đầu tiên sáng lập nên dòng họ Trịnh, được truyền từ đời này sang đời khác, luôn nằm trong tay của người giữ trọng trách cao nhất trong công việc trinh sát của gia tộc.

Anh chưa từng phải dùng đến lệnh bài này theo đúng nghĩa chính thức. Từ trước đến nay, những vụ án anh nhận đều là việc riêng, việc nhỏ, không cần đến sự công nhận của Tổng Đàn, những vụ việc mà chỉ cần sự khéo léo và kiên nhẫn của một thám tử bình thường là đủ để giải quyết. Nhưng lần này khác. Nếu anh muốn tiến hành điều tra tại Sở Khâu một cách hợp thức, tránh bị coi là hành động tự tiện vi phạm luật lệ ngầm giữa mười hai gia tộc, một hành vi có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, thậm chí bị trục xuất khỏi hệ thống công nhận chính thức của giới, anh cần một sự cho phép chính thức, một tấm khiên pháp lý bảo vệ anh trước những cáo buộc có thể phát sinh từ các gia tộc khác nếu họ cho rằng anh đang xâm phạm vào lãnh địa hoặc lợi ích của họ.

Và điều đó có nghĩa là anh phải đối mặt với toàn thể Tổng Đàn, phải đứng trước những ánh mắt dò xét của mười một trưởng tộc khác, những người mà phần lớn trong số họ, Trịnh Phong biết, sẽ nhìn anh với sự hoài nghi hơn là thiện chí, bởi vì trong thế giới của mười hai gia tộc, mọi hành động đều có thể được diễn giải theo nhiều cách khác nhau, và một yêu cầu điều tra độc lập từ một người trẻ tuổi, chưa có nhiều thành tích đáng kể trong giới, dễ dàng bị xem là một sự khinh suất, một hành động thiếu chín chắn cần phải bị ngăn chặn.

Trịnh Phong cầm lệnh bài lên, cảm nhận độ lạnh của đá ngọc trong lòng bàn tay, ngón tay cái miết theo đường nét chạm khắc hình con thỏ đã mòn nhẵn vì bao đời truyền lại, một cảm giác quen thuộc nhưng hôm nay mang một trọng lượng khác hẳn, như thể chính vật phẩm nhỏ bé này đang gánh trên mình toàn bộ danh dự và trách nhiệm của cả dòng họ Trịnh. Anh nhớ lần đầu tiên cha đưa lệnh bài này cho anh xem, khi anh còn là một cậu bé mười hai tuổi, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò, ngồi trong thư phòng của cha, ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ tạo thành những vệt sáng trên sàn gỗ.

"Lệnh bài không phải là quyền lực, Phong à," cha anh từng nói, giọng trầm và chậm rãi như mọi khi, tay ông nhẹ nhàng đặt lệnh bài vào lòng bàn tay nhỏ bé của con trai, để cậu bé cảm nhận trọng lượng thực sự của nó, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt tinh thần. "Nó là một lời hứa. Hứa rằng con sẽ dùng nó để tìm ra sự thật, chứ không phải để che giấu nó. Nhiều người trong giới xem lệnh bài như một biểu tượng của địa vị, của quyền lực mà họ có thể sử dụng để áp đặt ý chí của mình lên người khác. Nhưng con phải nhớ, ý nghĩa thật sự của nó nằm ở trách nhiệm, không phải đặc quyền."

Khi ấy, Trịnh Phong không hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó, chỉ cảm thấy tự hào vì được cha tin tưởng cho xem một vật phẩm quý giá đến vậy. Giờ đây, ngồi một mình trong căn phòng nhỏ với lệnh bài trong tay, anh cảm thấy như thể cha đang nói trực tiếp với anh, xuyên qua khoảng cách của cái chết, xuyên qua năm năm dài đằng đẵng, và lần đầu tiên, anh thực sự thấm thía được trọng lượng của lời hứa mà cha đã gửi gắm.

Anh viết một lá đơn ngắn gọn, đúng theo thể thức mà cô Nguyệt Hoa đã dạy anh từ nhỏ trong những buổi học về nghi thức và văn thư của gia tộc, yêu cầu được cấp phép điều tra độc lập tại khu vực Sở Khâu, với lý do "nghi vấn liên quan đến một vụ án cũ của gia tộc chưa được giải quyết thỏa đáng". Anh cố tình không nói rõ đó là cái chết của cha mình, sợ rằng nếu nói thẳng, phản ứng của các trưởng tộc khác sẽ mang nhiều cảm tính hơn là lý trí, và trong thế giới của Tổng Đàn, cảm tính thường dẫn đến những cánh cửa bị đóng lại nhanh hơn bất cứ điều gì khác, bởi vì một vụ việc riêng tư mang tính gia đình dễ bị xem là không đủ trọng lượng để chiếm dụng thời gian và sự chú ý của toàn thể hội đồng.

Anh cân nhắc từng câu chữ một cách cẩn thận, xóa đi viết lại nhiều lần, cố gắng tìm ra cách diễn đạt vừa đủ nghiêm túc để được xem xét, vừa đủ mơ hồ để không tiết lộ quá nhiều thông tin có thể gây nguy hiểm nếu rơi vào tay kẻ xấu. Đây là một bài toán cân bằng tinh tế mà cha anh, nếu còn sống, hẳn sẽ có nhiều lời khuyên quý báu, nhưng giờ đây Trịnh Phong chỉ có thể dựa vào chính bản năng và kinh nghiệm ít ỏi của mình.

Anh mang lá đơn cùng lệnh bài đến phủ đường, nơi cô Nguyệt Hoa đã chờ sẵn, nét mặt lộ rõ sự lo lắng không giấu diếm, đôi mắt bà có quầng thâm nhẹ như thể bà cũng đã trải qua một đêm không yên giấc, có lẽ vì cuộc trò chuyện đầy căng thẳng giữa hai người ngày hôm trước vẫn còn ám ảnh tâm trí bà.

"Con chắc chắn muốn làm việc này theo đường chính thức?" bà hỏi, cầm lá đơn lên đọc lướt qua, ánh mắt lướt nhanh trên từng dòng chữ với sự tỉ mỉ của một người đã quen với việc phân tích văn bản pháp lý. "Một khi con trình lên Tổng Đàn, mọi hành động của con từ giờ trở đi sẽ bị theo dõi. Không chỉ bởi Tộc Trịnh, mà bởi cả mười một gia tộc còn lại. Con sẽ mất đi sự tự do hành động mà con vẫn luôn có khi làm việc độc lập."

"Con biết," Trịnh Phong đáp. "Nhưng nếu con hành động một mình, không có sự cho phép, và có chuyện gì xảy ra ở Sở Khâu, con sẽ không có ai đứng ra bảo vệ danh dự của mình, và tệ hơn, cả danh dự của Tộc Trịnh. Nếu con bị phát hiện đang hành động ngoài khuôn khổ luật lệ, điều đó có thể bị các gia tộc khác, đặc biệt là những kẻ không có thiện chí với chúng ta, lợi dụng làm cái cớ để gây khó dễ."

Nguyệt Hoa gật đầu, dù ánh mắt bà vẫn còn nhiều do dự, những ngón tay bà siết nhẹ mép tờ giấy như đang cố gắng tìm kiếm thêm can đảm từ chính hành động vật lý ấy. "Được. Cô sẽ đưa đơn này lên Tổng Đàn trong buổi họp chiều nay. Nhưng con phải chuẩn bị tinh thần, không phải ai trong số họ cũng sẽ ủng hộ con. Có những người sẽ nhìn thấy đây là cơ hội để gây khó dễ, để nhắc lại những tranh chấp cũ giữa các gia tộc mà đáng lẽ nên được quên lãng từ lâu."

"Con hiểu."

"Đặc biệt," Nguyệt Hoa nói thêm, giọng hạ thấp, nghiêng người về phía trước như để đảm bảo không ai khác trong phủ đường có thể nghe thấy, "con nên cẩn thận với cách con trình bày trước Vương Bội Ngọc. Ông ta luôn nhạy cảm với bất cứ điều gì có thể ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Tộc Vương, và Sở Khâu, dù không chính thức nằm trong danh sách địa điểm được công nhận, vẫn có thể liên quan đến những lợi ích mà ông ta không muốn ai khác động vào. Cô nghe nói gần đây Tộc Vương đang có một số giao dịch bí mật với các nhà sưu tầm nước ngoài, và bất kỳ sự chú ý nào đổ dồn về khu vực phía Nam ngoại thành đều có thể khiến ông ta lo lắng."

Trịnh Phong ghi nhớ lời cảnh báo ấy, gật đầu, cảm thấy biết ơn vì sự quan tâm chân thành mà cô mình vẫn dành cho anh, dù cuộc trò chuyện hôm qua đã để lại nhiều vết rạn nứt trong lòng tin giữa hai người. Anh cúi chào cô mình trước khi rời đi, để bà chuẩn bị cho buổi họp chiều, tâm trí anh đã bắt đầu dự tính trước những lập luận cần chuẩn bị để đối phó với sự phản đối có thể đến từ Vương Bội Ngọc hoặc bất kỳ ai khác trong hội đồng.

Anh dành phần còn lại của buổi sáng để ôn lại tất cả những gì mình biết, cố gắng dự đoán trước những câu hỏi có thể được đặt ra, những phản ứng có thể xảy ra. Anh ngồi trong phòng làm việc, trải rộng những ghi chú đã thu thập được trong hai ngày qua, cố gắng sắp xếp chúng thành một trình tự logic, một câu chuyện có thể thuyết phục được những người vốn đã quen với việc phân tích và nghi ngờ mọi lời trình bày. Trong thế giới của mười hai gia tộc, không có gì là đơn giản. Mỗi lời nói, mỗi hành động đều có thể mang nhiều tầng ý nghĩa, và một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả một kế hoạch đổ vỡ, khiến những nghi ngờ vốn đã tồn tại về động cơ thực sự của anh càng thêm sâu sắc.

Anh cũng dành thời gian suy nghĩ về việc liệu có nên tiết lộ bất kỳ chi tiết nào về những phát hiện của mình từ văn khố hay không, về vết thương bất thường, về dòng ghi chú đáng ngờ trong hồ sơ khám nghiệm. Cuối cùng, anh quyết định giữ kín những chi tiết ấy, ít nhất là cho đến khi anh có bằng chứng vững chắc hơn, bởi vì nếu kẻ đứng sau việc điều chỉnh hồ sơ năm năm trước vẫn còn hiện diện trong Tổng Đàn, một khả năng mà cô Nguyệt Hoa đã gợi ý, thì việc tiết lộ quá sớm những gì anh biết có thể đặt anh vào tình thế nguy hiểm hơn nhiều.

Đến giờ Mùi, anh đứng trước cánh cổng lớn dẫn vào sảnh đường của Tổng Đàn, một công trình kiến trúc uy nghi nằm ở trung tâm của khu vực trung lập giữa các gia tộc, nơi duy nhất mà đại diện của cả mười hai dòng họ có thể ngồi chung một bàn mà không phải lo sợ về sự phản bội hay ám sát, theo một quy ước bất thành văn đã tồn tại qua nhiều thế hệ, một quy ước được bảo vệ bởi chính sự tôn trọng lẫn nhau giữa các gia tộc, dù mối quan hệ giữa họ luôn chứa đựng những căng thẳng ngầm không bao giờ hoàn toàn biến mất.

Anh siết chặt lệnh bài trong tay, hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhịp tim của mình đang dần ổn định lại sau những giây phút hồi hộp, rồi bước qua cánh cổng, bước vào một thế giới mà từ hôm nay, anh sẽ không còn có thể quay lại là một thám tử tư vô danh, sống ẩn mình trong con hẻm nhỏ của khu Tây thành, mà sẽ chính thức trở thành một phần của cuộc chơi quyền lực và bí mật đã tồn tại từ rất lâu trước khi anh chào đời.

Khoảng sân trước sảnh đường Tổng Đàn được lát bằng những phiến đá xanh khổng lồ, mỗi phiến đá được cho là mang theo một biểu tượng riêng của một trong mười hai gia tộc, khắc chìm dưới lớp rêu mờ đã bám qua nhiều thế hệ. Trịnh Phong bước chậm rãi qua khoảng sân ấy, mắt lướt qua từng phiến đá quen thuộc, tìm đến hình con thỏ ngọc của Tộc Trịnh nằm gần lối vào chính, một chi tiết nhỏ mà từ nhỏ anh đã được dạy phải bước qua với sự tôn kính, như một nghi thức không thể bỏ qua trước khi bước vào không gian linh thiêng của hội đồng.

Anh nhớ lại lần đầu tiên được cha dẫn đến nơi này, khi ông còn giữ chức phó tổng quản của Tộc Trịnh, phụ tá cho ông nội anh khi ấy vẫn còn là trưởng tộc. Cậu bé Trịnh Phong khi đó mới lên chín, đôi mắt tròn xoe nhìn ngắm kiến trúc đồ sộ của sảnh đường, hỏi cha không ngừng về ý nghĩa của từng biểu tượng, từng hoa văn chạm khắc trên các cột trụ. Cha anh đã kiên nhẫn giải thích, dù đôi khi những câu trả lời của ông mang tính mơ hồ hơn là chi tiết cụ thể, như thể ngay cả khi ấy, ông cũng đã bắt đầu nhận ra rằng có những phần trong lịch sử của Tổng Đàn không nên được nói ra một cách công khai, đặc biệt là trước mặt một đứa trẻ.

"Con thấy mười hai cột trụ này không, Phong?" cha anh từng nói, chỉ tay lên những cột gỗ lim khổng lồ đỡ lấy mái sảnh đường. "Mỗi cột tượng trưng cho một gia tộc, đứng vững cùng nhau để chống đỡ một mái nhà chung. Nhưng con phải nhớ, một cây cột dù có chắc chắn đến đâu, nếu đứng một mình, cũng không thể nào đỡ nổi cả một mái nhà. Đó là lý do tại sao chúng ta cần lẫn nhau, dù đôi khi lòng tin giữa các gia tộc mong manh như tơ trời."

Câu nói ấy, giờ đây nhìn lại, mang một ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều so với những gì Trịnh Phong từng hiểu khi còn là một đứa trẻ. Lòng tin mong manh như tơ trời, đó chính xác là những gì anh đang phải đối mặt ngày hôm nay, khi anh chuẩn bị bước vào sảnh đường để yêu cầu một điều mà không phải ai trong hội đồng cũng sẵn lòng chấp thuận.

Người gác cổng, một võ sĩ trung niên mặc trang phục nghi lễ màu đen viền vàng, nhận ra lệnh bài trong tay Trịnh Phong, cúi đầu chào theo đúng nghi thức, rồi mở rộng cánh cửa gỗ nặng nề dẫn vào bên trong. Tiếng bản lề cửa kêu cót két vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời thông báo trang trọng cho sự xuất hiện của một vị khách mới.

Trịnh Phong bước qua ngưỡng cửa, cảm nhận luồng không khí mát lạnh đặc trưng của không gian rộng lớn bên trong, mùi hương trầm thoảng nhẹ từ những lư hương đặt ở bốn góc sảnh đường, một mùi hương đã ăn sâu vào ký ức của anh từ những lần hiếm hoi được cha dẫn đến đây khi còn nhỏ. Anh chỉnh lại tà áo, đứng thẳng người, cố gắng khoác lên mình vẻ tự tin cần thiết để đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước, dù trong lòng, một phần nào đó vẫn còn là cậu bé chín tuổi năm xưa, ngước nhìn những cột trụ khổng lồ với sự kính sợ pha lẫn tò mò.

Anh biết, một khi bước qua ngưỡng cửa này, không có đường lui. Lời thỉnh cầu của anh sẽ được ghi vào biên bản chính thức của Tổng Đàn, trở thành một phần vĩnh viễn trong lịch sử được lưu giữ, dù kết quả có ra sao đi chăng nữa. Và trong thâm tâm, anh cảm nhận được rằng, khoảnh khắc này, hơn bất kỳ khoảnh khắc nào khác trong suốt hai ngày qua, chính là ranh giới thực sự phân chia giữa cuộc sống bình yên mà anh đã cố gắng xây dựng trong năm năm qua, và con đường đầy hiểm nguy mà cha anh đã bước đi trước anh, con đường mà giờ đây anh đã quyết định sẽ tiếp bước đến cùng.

Phía trong sảnh đường, ánh sáng tự nhiên lọt qua những ô cửa sổ cao dưới mái nhà, chiếu xuống chiếc bàn tròn khổng lồ đặt ở trung tâm, tạo thành những vệt sáng di động theo từng khắc trôi qua của mặt trời. Trịnh Phong đứng lặng một mình trong không gian rộng lớn ấy trước khi buổi họp chính thức bắt đầu, tận dụng vài khắc yên tĩnh hiếm hoi để ổn định lại tâm trí. Anh nhìn quanh những bức tường được treo đầy các bức tranh cổ, mỗi bức mô tả một sự kiện quan trọng trong lịch sử liên minh mười hai gia tộc, cảnh ký kết hiệp ước đầu tiên, cảnh xây dựng sảnh đường này, và ở một góc khuất, gần như bị lãng quên, một bức tranh mờ nhạt mô tả một trận chiến cổ xưa mà không có chú thích rõ ràng, những nhân vật trong tranh không mang bất kỳ huy hiệu nào có thể nhận diện được.

Trịnh Phong dừng lại trước bức tranh ấy, một sự tò mò dâng lên trong lòng khi anh nhận ra nó có phần khác biệt so với những bức tranh khác, không có sự trang trọng, không có sự tôn vinh chiến thắng, mà thay vào đó là một không khí u ám, những gương mặt trong tranh mang biểu cảm đau khổ hơn là tự hào. Anh tự hỏi liệu đây có phải là một mô tả gián tiếp về sự kiện mà Tam Nhãn đã nhắc đến, trận chiến giữa tổ tiên mười hai gia tộc với một thế lực đã bị xóa sạch khỏi sử sách chính thống.

Nhưng trước khi anh có thể suy nghĩ thêm, tiếng bước chân của những trưởng tộc khác bắt đầu vang lên từ hành lang bên ngoài, báo hiệu buổi họp sắp bắt đầu. Trịnh Phong vội vàng rời khỏi bức tranh, trở về vị trí đứng đợi được quy định cho người thỉnh cầu, cố gắng dẹp bỏ những suy nghĩ về bức tranh bí ẩn sang một bên, dù trong lòng đã ghi nhớ để quay lại tìm hiểu vào một dịp khác, khi mọi việc đã ổn thỏa hơn.

image.png

💬 Bình luận (0)