🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.29: Kiếm Tâm Phong

~10 phút đọc · 1810 từ · · ⚠️ Báo cáo

Con đường đá không hề dốc, ít nhất là lúc mới bước chân lên.

Hai bên đường không có cổng lớn nguy nga, không có tượng đá uy nghiêm, cũng không có hàng đệ tử đứng canh gác. Nơi này chỉ có mây, rất nhiều mây. Những tầng mây trắng muốt chầm chậm trôi ngang sườn núi tựa như dòng nước mênh mang. Có lúc mây sà xuống thấp đến mức chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào, có lúc lại bị những cơn gió lốc kéo lên cao, để lộ ra những vách đá xám dựng đứng nghìn trượng đã bị năm tháng mài nhẵn thín.

Con đường được lát bằng những phiến thanh thạch cổ kính. Mỗi viên đá đều mang một hình dáng riêng: có viên phẳng lì, có viên chằng chịt vết nứt, lại có viên đã mòn lõm xuống thành dấu chân của vô số bậc tiền nhân từng bước qua. Không ai sửa chữa, cũng chẳng ai thay mới, giống như nơi chốn thanh linh thanh tịnh này chưa từng quan tâm đến việc phải trở nên hoàn hảo.

Chido bước rất chậm. Không phải hắn nán lại ngắm nhìn phong cảnh, mà vì bước chân hắn vốn luôn như vậy, chậm rãi, đều đặn và gần như không bao giờ gấp gáp.

Cộc... Cộc...

Tiếng đế giày chạm lên mặt đá thanh thạch vang lên âm thanh rất nhỏ, thế nhưng giữa khoảng không gian núi non bao la rộng lớn, nó lại vọng vang đi rất xa.

Lên cao, gió núi xuất hiện nhiều hơn dưới chân phong. Gió không quá mạnh nhưng chưa từng dừng lại, lướt qua cổ áo, luồn qua mái tóc ngắn, qua từng khe đá dốc đứng. Nó mang theo một mùi hương rất nhạt, không phải mùi đất ẩm, không phải mùi cây cỏ, mà là mùi của sắt cũ, khô ráp, lẫn trong hơi nước mờ ảo của biển mây.

Đi thêm một đoạn dài, hai bên đường bắt đầu xuất hiện những thanh kiếm. Ban đầu không nhiều, chỉ một hai thanh cắm nghiêng bên mép đá: có thanh chỉ còn lại chiếc chuôi trần trọi, có thanh đã gãy ngang thân, lại có thanh bị lớp rêu xanh phủ kín. Không ai nhặt lên, không ai lau chùi, chúng cứ lặng lẽ nằm đó như thể vốn dĩ nên ở vị trí ấy từ muôn đời.

Càng đi xa, số lượng kiếm càng nhiều hơn: một thanh, ba thanh, mười thanh, rồi vài chục thanh... Kiếm không còn cắm sát mép đường đá nữa mà rải rác khắp nơi trên sườn núi hùng vĩ, trên những gốc cổ tùng nghìn năm, trong từng khe đá hiểm trở. Có thanh cắm ngược, có thanh đâm nghiêng, có thanh chỉ lộ ra nửa đoạn lưỡi, lại có thanh gần như đã bị lớp đất mùn nuốt chửng.

Không thanh kiếm nào giống thanh kiếm nào. Có kiếm dài lênh khênh, có kiếm ngắn ngủn; có kiếm mảnh mai như lá liễu, có kiếm bản rộng như tấm cánh cửa; có thanh đen sì như than trụi, có thanh trắng bạc lấp lánh; có thanh đã gỉ sét đỏ quạnh, lại có thanh vẫn sáng quắc như vừa mới bước ra khỏi lò rèn ngày hôm qua.

Không khí xung quanh dần trở nên vô cùng tĩnh mịch. Lạ ở chỗ, nơi đây rõ ràng có tiếng gió rít, có tiếng chim hót, có tiếng lá cây rì rào, nhưng lại khiến người ta cảm thấy một sự tịch mịch đến nghẹt thở. Giống như tất cả mọi âm thanh của đất trời khi lọt vào đây đều cố ý thu nhỏ lại.

Chido đưa mắt nhìn quanh. Hắn không dừng ánh mắt ở bất kỳ thanh kiếm nào quá lâu, chỉ lặng lẽ quan sát rồi tiếp tục bước đi.

Con đường đá bắt đầu mở rộng ra, biển mây cũng thưa dần. Ánh mặt trời vàng rực chiếu xiên qua từng khoảng trống giữa các tầng mây, rơi xuống mặt đất thành những vệt sáng lung linh. Những tia nắng ấy lập tức bị vô số lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu, tạo thành vô vàn đốm sáng nhỏ lấp lánh khắp không gian, rực rỡ nhưng kỳ lạ là không hề chói mắt.

Một con chim sẻ chao cánh đáp xuống chuôi một thanh kiếm cổ. Nó đứng chưa đầy ba nhịp thở rồi lại cất cánh bay đi, thanh kiếm bên dưới vẫn lặng im không một chút lay động.

Từ xa xa vạch qua tiếng nước chảy, không phải tiếng thác đổ ầm ầm mà là một dòng suối nhỏ trong veo. Nó chảy len lỏi giữa những thanh kiếm cổ. Có những thanh nằm sát ngay mép nước, mặc cho dòng nước mát lành tắm táp quanh thân kiếm suốt hàng trăm năm, thế nhưng lưỡi kiếm vẫn không hề bị ăn mòn hay gỉ sét.

Bước tiếp một đoạn nữa, con đường đá kết thúc, nhường chỗ cho nền đất phẳng phiêu. Nhưng đó không phải là đất mềm, mà là một nền đá tự nhiên rộng lớn và bằng phẳng, tưởng chừng như cả đỉnh núi đại ngàn này từng bị một cao nhân nào đó dùng một nhát kiếm chém đứt ngang.

Và rồi, Chido dừng bước.

Hiện ra trước mắt hắn chính là Kiếm Tâm Phong.

Không, nói chính xác hơn, đó là một biển kiếm vô tận.

Không ai có thể đếm được có bao nhiêu thanh kiếm ở đây, cũng chưa từng có ai thử làm điều đó. Mười vạn thanh kiếm, hay có lẽ nhiều hơn, hoặc ít hơn... Chúng phủ kín toàn bộ vách đá dựng đứng cao vút tầng mây, kéo dài từ chân núi lên đến tận nơi mây trắng mờ ảo che khuất, nhìn mãi cũng chẳng thể thấy đâu là điểm tận cùng.

Có thanh dựng thẳng tắp uy nghi, có thanh xiên ngang kiêu hãnh, có thanh nằm chồng lên nhau, có thanh lại đứng cách nhau cả trượng. Chúng nằm rải rác không hề có bất kỳ quy luật nào, nhưng khi ngắm nhìn đủ lâu, người ta lại thấy chúng tựa như một dòng sông cuồn cuộn, một dòng hải hà hùng vĩ được tạo nên hoàn toàn từ kiếm.

Có những thanh kiếm khổng lồ đến mức một người trưởng thành đứng cạnh cũng chỉ bằng nửa thân kiếm; có thanh chỉ mảnh dẻ bằng ngón tay út; có thanh cong vút, có thanh thẳng tắp; có thanh mất đi chuôi kiếm, lại có thanh đã gãy lìa mũi.

Rất nhiều thanh kiếm trong số đó đã "chết", ít nhất là nhìn bằng mắt thường. Chúng không còn linh khí lưu chuyển, chẳng còn kiếm ý cuộn trào, chỉ còn lại lớp kim loại lạnh lẽo. Thế nhưng, cũng có những thanh kiếm đặc biệt, dù không có bất kỳ ai nắm giữ, vẫn khiến cho những cơn gió núi cuồng phong phải tự động đi vòng qua.

Chido đứng lặng yên ngắm nhìn biển kiếm rất lâu.

Nơi đây hoàn toàn không phải nơi trưng bày nghệ thuật: không có hàng ngũ ngay ngắn, không có phân loại bậc cấp, không có bảng tên, không có lời giới thiệu. Không ai nói thanh kiếm nào từng thuộc về danh sĩ nào, không ai kể thanh kiếm nào từng chém gục bao nhiêu cường địch. Không ai biết, và có lẽ điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Giữa biển kiếm bao la ấy là những khoảng đất trống không nhỏ. Ở đó rải rác có người.

Một nam tử trung niên đang ngồi xếp bằng đả tọa. Trước mặt ông cắm sâu một thanh kiếm cổ, nhưng ông không nhìn kiếm mà chỉ lặng lẽ ngắm nhìn biển mây trôi.

Xa hơn một chút, một thiếu nữ đang tay cầm thanh kiếm tuốt khỏi bao. Nàng không vung kiếm, chỉ đứng lặng yên như tượng đá đã gần nửa canh giờ.

Lại có một lão nhân hai tay chống chiếc cuốc sắt, đang cẩn trọng nhổ từng cọng cỏ dại mọc quanh một thanh kiếm cũ. Nhổ xong, ông lại chống cuốc chậm rãi đi tiếp. Chẳng ai biết ông chỉ là một người quét núi bình thường hay là một vị ẩn thế trưởng lão của tông môn.

Không một ai nói chuyện, không một ai chỉ điểm hay hướng dẫn. Ở nơi chốn kỳ bí này, kiếm chính là người thầy duy nhất.

Lèng... Keng...

Gió bỗng dưng nổi lên mạnh mẽ hơn, một cơn, rồi lại thêm một cơn nữa. Tiếng kim loại khẽ rung lên ngân vang. Đó không phải là do các lưỡi kiếm va chạm vào nhau, mà chỉ là tiếng gió cuồn cuộn lướt qua hàng vạn thân kiếm. Thế nhưng, mười vạn thanh kiếm mang mười vạn âm thanh trầm bổng khác nhau hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng hào hùng và dài dằng dặc giữa đại ngàn, một bản nhạc không có đoạn mở đầu, cũng chẳng có hồi kết thúc.

Chido ngẩng đầu. Lần đầu tiên, hắn thật sự ngẩng đầu nhìn lên khoảng không vách núi rất cao. Ánh mắt hắn chậm rãi di chuyển dọc theo vách đá sừng sững, đi qua vô số thanh kiếm cổ, qua từng tầng mây trắng xoá cho đến tận nơi thăm thẳm không còn nhìn thấy gì nữa.

Không hiểu vì sao, trong đầu hắn lại chợt hiện lên một ý nghĩ rất nhỏ:

"Nếu một ngày... tất cả những thanh kiếm này cùng rơi xuống..."

Hắn tưởng tượng ra cảnh tượng chấn động ấy, chỉ trong một thoáng qua rồi thôi. Hắn lại tiếp tục cất bước, thong dong đi giữa biển kiếm bao la như một người khách qua đường: không phải người đến học kiếm, cũng chẳng phải kẻ hành hương bái phật, chỉ đơn giản là muốn nhìn ngắm thế giới này thêm một chút.

Một cánh hoa trắng từ đâu theo gió bay tới, khẽ rơi lên vai áo đen của hắn rồi lại bị cơn gió núi cuốn đi xa.

Ở phía xa xa trên một mỏm đá nhô ra cao vút, có một bóng người đã đứng đó từ trước khi Chido đặt chân lên Kiếm Tâm Phong. Ánh mắt người ấy vẫn luôn lặng lẽ dõi theo từng bước chân của hắn, không lên tiếng, không tiến lại gần, chỉ khẽ nheo mắt lại như đang xác nhận một điều gì đó trong lòng.

Phải rất lâu sau, người ấy mới khẽ mỉm cười, cất tiếng:

"Ra là ngươi."

Giọng nói nhỏ đến mức lập tức tan biến vào tiếng gió núi gầm hú, không một ai có thể nghe thấy.

Ngoại trừ... chính người vừa cất tiếng.


image.png

💬 Bình luận (0)