🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.20: Đạo của người, đường của ngươi

~4 phút đọc · 766 từ · · ⚠️ Báo cáo

“Con người thường hỏi đâu là con đường đúng nhất,

Ít ai hỏi… liệu con đường ấy có thật sự dành cho mình hay không.”


Có người từng hỏi ta.

"Tu hành."

"Rốt cuộc có bao nhiêu con đường?"

...

Ta không trả lời.

Bởi câu hỏi ấy.

Không có đáp án.

...

Ta từng đi rất nhiều nơi.

Cũng từng gặp rất nhiều người.

Mỗi tông môn.

Đều tin rằng con đường của mình mới là con đường đúng.

...

Nhưng.

Đạo vốn không có hình dạng.

Con người.

Chỉ đang cố dùng cách của mình để đến gần nó hơn một chút.

...

Ở phương Bắc.

Có Bách Nhạc Tông.

Người trong tông không luyện kiếm.

Không luyện đao.

Họ luyện thân.

Ngày ngày vác núi.

Lội sông.

Đứng giữa bão tuyết.

Để cơ thể hấp thu linh khí trước cả kinh mạch.

Bọn họ tin.

Thân thể.

Mới là thanh pháp bảo đầu tiên.

Một quyền.

Có thể phá kiếm.

Một bước.

Có thể nát sơn nguyên.

...

Xa hơn về phía đông.

Từng tồn tại Thiên Cơ Các.

Không trọng sức.

Không trọng cảnh giới.

Người trong các.

Cả đời nghiên cứu trận văn và cơ quan.

Một người.

Có thể bày ra hàng nghìn trận.

Không cần bước ra ngoài.

Đã có thể ngăn cả một đạo quân.

Đáng tiếc.

Chiến tranh kéo dài.

Trận pháp thất truyền.

Thiên Cơ Các.

Cũng chỉ còn lại trong sách cổ.

...

Phía nam.

Có Huyền Âm Cốc.

Đệ tử phần lớn dùng cầm.

Tiêu.

Chuông.

Tiếng đàn của họ.

Có thể g-i-ết người.

Cũng có thể cứu người.

Có người nghe một khúc.

Liền nhập định ba năm.

Có người.

Chỉ nghe nửa khúc.

Đã tâm ma quấn thân mà lâm liệt.

...

Ta từng gặp một nữ tử của Huyền Âm Cốc.

Nàng nói.

"Kiếm cắt thân."

"Âm thanh cắt tâm."

Ta vẫn nhớ đến tận hôm nay.

...

Ở biển Tây.

Có Thương Hải Điện.

Đệ tử dùng thương.

Mỗi ngày.

Chỉ đâm.

Một động tác.

Lặp đi lặp lại.

Mười năm.

Hai mươi năm.

Ba mươi năm.

Đến khi.

Một thương xuất.

Không còn ai nhìn rõ.

...

Nghe nói.

Vị điện chủ đời thứ ba.

Cả đời.

Chỉ biết đúng một chiêu.

Đâm.

Nhưng cũng bằng một chiêu ấy.

Ông phá tan ba đại tông môn.

...

Có những nơi.

Lại không dùng binh khí.

...

Như Vô Tướng Môn.

Họ luyện quyền.

Luyện chưởng.

Tin rằng.

Con người sinh ra.

Đã mang theo vũ khí hoàn mỹ nhất.

...

Có những nơi.

Lại lấy giấy làm kiếm.

Lấy bút làm đao.

Một nét mực.

Có thể hóa núi.

Một trang sách.

Có thể phong thành.

...

Có những nơi.

Nuôi linh thú.

...

Có những nơi.

Cả đời.

Chỉ luyện một ngọn lửa.

...

Có người.

Cả đời.

Không rời khỏi một cây cung.

Mỗi ngày.

Bắn đúng một mũi tên.

Đến cuối đời.

Mũi tên ấy.

Vẫn chưa từng trượt.

...

Có người.

Lại chọn song đao.

Lấy tốc độ thay sức mạnh.

...

Có người dùng roi.

Có người dùng xích.

Có người dùng quạt.

Có người dùng ô.

Có người dùng tơ.

Có người dùng chỉ.

Có người.

Thậm chí dùng một chiếc đũa tre.

Để đi hết con đường của mình.

...

Cũng có rất nhiều tông môn.

Đã biến mất.

...

Có nơi.

Sụp đổ vì nội chiến.

...

Có nơi.

Diệt vong bởi thú triều.

...

Có nơi.

Đến tên.

Cũng chẳng còn ai nhớ.

Có truyền thừa.

Mất đi chỉ vì.

Đời cuối cùng.

Không còn ai hiểu.

Vì sao tổ sư lại dạy như thế.

...

Rất nhiều đạo thống.

Không chết vì yếu.

...

Mà chết.

Vì bị học sai.

...

Điều kỳ lạ là.

Qua hàng trăm năm.

Ta chưa từng thấy hai người đi hoàn toàn giống nhau.

...

Ngay cả kiếm.

Thứ ta hiểu nhất.

Cũng chưa từng có hai thanh kiếm mang cùng một linh hồn.

...

Thanh Tiêu khẽ ngước mắt.

Nhìn Chido.

Người vẫn đứng trước hình nộm.

Lặng lẽ.

Lần nữa đưa tay.

Như đang tìm một hình dạng mới.

...

Nàng chợt hiểu.

Có lẽ.

Điều mình cần làm.

Không phải dạy hắn trở thành một kiếm tu.

...

Mà là đợi xem.

Hắn rốt cuộc muốn trở thành ai.

Giọng nàng khẽ nói nhỏ, thì thầm chỉ đủ để cho mình nghe thấy.

"Ngươi từ đầu đã chẳng phải sinh ra để đi trên con đường của người khác."

"Chi bằng, để ta đi với người một đoạn xem sao."

💬 Bình luận (3)